Tôi mơ thấy Hứa Húc và Trần Dã lúc nhỏ. Hai người họ ở bên nhau chuyện trò trên trời dưới biển, còn tôi chỉ có thể cô độc trốn ở phía sau.
Mỗi khi tôi muốn tiến lại gần Hứa Húc, anh lại lạnh lùng buông một câu: “Từ nay về sau, tôi không cho phép cậu tiến lại gần cậu ấy dù chỉ nửa bước.”
“Cũng không cho phép cậu ấp ủ những ảo tưởng viển vông đối với cậu ấy.”
Tôi nhìn Hứa Húc từng bước từng bước lùi về sau, bộc lộ sự chán ghét đến tận cùng đối với tôi.
Anh vẫn luôn rất ghét tôi, điều này tôi biết chứ.
Vì Trần Dã, anh có thể không cần tôi, điều này tôi cũng biết rõ.
Cả một đêm, đèn đỏ trong cơ thể tôi nhấp nháy liên tục mấy lần. Mãi cho đến khi trời sáng, suy nghĩ của tôi mới dần dần quay trở lại.
Tôi sờ lên khóe mắt, lại phát hiện một bản sao như mình vậy mà cũng biết khóc. Liệu có chút nào nực cười hay không?
Tôi lau khô giọt nước mắt nơi khóe mắt, tiếp tục coi như không có chuyện gì mà bước xuống giường, coi mấy giọt nước mắt chảy ra này là do hệ thống phát sinh sự cố.
Trong một khoảng thời gian dài sau đó, Hứa Húc không còn đến công ty nữa, cũng không cho phép tôi bước chân ra khỏi cửa. Anh luôn hỏi tôi có cảm thấy nhàm chán hay không, nhưng mỗi lần ra ngoài, anh lại không cho tôi rời xa anh dù chỉ nửa bước. Bởi vì chỉ cần ở bên ngoài quá lâu, anh sẽ trở nên cực kỳ nôn nóng, lo âu.
Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi đến mức phát đau: “Bên ngoài nguy hiểm lắm Nhiên Nhiên, chúng ta về nhà có được không?”
“Nếu chán thì lần sau chúng ta lại... Lại chọn lúc khác ra ngoài.”
Tôi là người máy, dĩ nhiên sẽ không cảm thấy nhàm chán. Thế nhưng anh là một con người bằng xương bằng thịt, tại sao cả ngày ở bên cạnh tôi mà lại không hề thấy chán ngắt cơ chứ?
Tôi gật đầu, mặc cho anh cố chấp dắt díu mình cùng trở về căn biệt thự cũ.
Sau khi về đến nhà, Hứa Húc như trút được gánh nặng, nhưng lại che giấu vô cùng hoàn hảo. Anh sợ tôi không được vui, liền nói với tôi rất nhiều cái lợi của việc ở nhà.
Sau đó tiện tay mở một bộ phim cho tôi xem, còn dặn trợ lý mang đến rất nhiều món đồ chơi mới lạ trong những năm gần đây. Nản thân anh thì ngồi ngay bên cạnh tôi để làm việc.
Đó chính là phương thức thư giãn mà anh đã nói.
Có lẽ Hứa Húc đã quá mệt mỏi, chẳng biết từ lúc nào, anh đã gục đầu lên đùi tôi lặng lẽ chợp mắt. Giữa chừng, tôi muốn đi giải quyết nhu cầu sinh lý nhưng lại chẳng thể gỡ nổi đôi bàn tay đang ôm c.h.ặ.t lấy eo mình của Hứa Húc.
Tôi lặng lẽ nhìn anh, sau đó dứt khoát hất mạnh anh ra. Khoảnh khắc tiếp theo, Hứa Húc giật giật giật mình bừng tỉnh, theo bản năng chụp lấy tay tôi: “Nhiên Nhiên em đi đâu đấy?”
“Đi đi vệ sinh ạ.”
“... Được.”
Thế nhưng sau khi tôi rời đi, ánh mắt Hứa Húc vẫn luôn dõi theo tôi, cho đến khi tôi trở lại vị trí ngồi đàng hoàng, anh mới tiếp tục dồn tâm trí vào công việc.
Sau những giờ làm việc với cường độ cao, đêm đó Hứa Húc sốt cao mê man. Trong cơn mơ hồ, anh vẫn siết c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi không cho phép tôi rời đi. Chỉ cần tôi có ý định rời đi, anh liền nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vẫn giống hệt như hồi còn nhỏ.
Nhưng tôi của hiện tại đã không còn tâm tính của năm xưa nữa. Sau khi dỗ dành cảm xúc của Hứa Húc lắng xuống, tôi tháo rời cánh tay của mình ra, mặc cho anh nắm giữ.
Sau đó, tôi nhanh chân bước xuống nhà, nằm vào trong khoang dinh dưỡng của người nhân tạo để khôi phục năng lượng.
Sáng hôm sau.
Hứa Húc đột ngột xông mở cửa phòng tôi. Anh đi chân đất, vội vã chạy xồng xộc xuống tầng, đến khi nhìn thấy tôi đang nằm bình an trong khoang chức năng, cảm xúc mới hơi dịu lại đôi chút.
“Nhiên Nhiên...”
“Chủ nhân, xin hãy trả lại tay phải cho tôi.”
Lúc này Hứa Húc mới tỉnh táo lại, nhận ra mình vẫn luôn cầm c.h.ặ.t cánh tay của tôi.
“Tại sao không ở trong phòng nghỉ ngơi?” Thần sắc Hứa Húc có chút hụt hẫng.
“Nếu không có sự đồng ý của ngài, người nhân tạo không được phép tự ý ở lại trong phòng của chủ nhân.”
“Nhưng em đâu phải người ngoài. Em là người yêu của anh, không phải sao?”
“Chủ nhân, trong chương trình không có thiết lập điều này.”
“Hệ thống, lại là hệ thống! Bây giờ em chính là như vậy, biết chưa?” Hứa Húc không buồn tranh luận. Anh sải bước tiến lên, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Cuối cùng, anh cùng tôi nằm vào trong khoang dinh dưỡng, chìm vào giấc ngủ yên bình.
Cơn sốt của Hứa Húc lúc này vẫn chưa lui. Trong cơn mơ hồ, anh vẫn kiên trì thì thầm một câu: “... Không sao đâu, sau này, anh sẽ đi tìm em.”
19.
Lúc bị bệnh Hứa Húc yếu đuối bao nhiêu, thì sau khi tỉnh táo lại, anh lại gồng mình vờ như bình thản bấy nhiêu.
Tôi cùng anh trải qua một kỳ nghỉ êm đềm, ngoại trừ việc Hứa Húc hay thường xuyên có những cử chỉ thân mật với tôi.
Chỉ là, những ngày tháng yên bình kéo dài chưa được bao lâu thì rắc rối đã tự tìm đến tận cửa.
Khó khăn lắm Hứa Húc mới có một lần ra ngoài, thì Trần Dã - kẻ vốn dĩ đã phải ra nước ngoài, lại một lần nữa xuất hiện trước mắt tôi.
Anh ta ung dung sải bước đi tới trước mặt tôi. Thấy tôi có ý định rời đi, anh ta cất lời: “Em có ý gì đây?”
Tôi bình tĩnh nhìn Trần Dã trước mặt. Nhiều năm không gặp, trên gò má Trần Dã đã xuất hiện thêm một vết sẹo rất dài và rõ nét. Vẻ ngoài vốn dĩ tỏa nắng, đẹp trai của anh ta giờ đây lại thêm phần tàn nhẫn, hung tợn.
Mỗi khi tôi muốn tiến lại gần Hứa Húc, anh lại lạnh lùng buông một câu: “Từ nay về sau, tôi không cho phép cậu tiến lại gần cậu ấy dù chỉ nửa bước.”
“Cũng không cho phép cậu ấp ủ những ảo tưởng viển vông đối với cậu ấy.”
Tôi nhìn Hứa Húc từng bước từng bước lùi về sau, bộc lộ sự chán ghét đến tận cùng đối với tôi.
Anh vẫn luôn rất ghét tôi, điều này tôi biết chứ.
Vì Trần Dã, anh có thể không cần tôi, điều này tôi cũng biết rõ.
Cả một đêm, đèn đỏ trong cơ thể tôi nhấp nháy liên tục mấy lần. Mãi cho đến khi trời sáng, suy nghĩ của tôi mới dần dần quay trở lại.
Tôi sờ lên khóe mắt, lại phát hiện một bản sao như mình vậy mà cũng biết khóc. Liệu có chút nào nực cười hay không?
Tôi lau khô giọt nước mắt nơi khóe mắt, tiếp tục coi như không có chuyện gì mà bước xuống giường, coi mấy giọt nước mắt chảy ra này là do hệ thống phát sinh sự cố.
Trong một khoảng thời gian dài sau đó, Hứa Húc không còn đến công ty nữa, cũng không cho phép tôi bước chân ra khỏi cửa. Anh luôn hỏi tôi có cảm thấy nhàm chán hay không, nhưng mỗi lần ra ngoài, anh lại không cho tôi rời xa anh dù chỉ nửa bước. Bởi vì chỉ cần ở bên ngoài quá lâu, anh sẽ trở nên cực kỳ nôn nóng, lo âu.
Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi đến mức phát đau: “Bên ngoài nguy hiểm lắm Nhiên Nhiên, chúng ta về nhà có được không?”
“Nếu chán thì lần sau chúng ta lại... Lại chọn lúc khác ra ngoài.”
Tôi là người máy, dĩ nhiên sẽ không cảm thấy nhàm chán. Thế nhưng anh là một con người bằng xương bằng thịt, tại sao cả ngày ở bên cạnh tôi mà lại không hề thấy chán ngắt cơ chứ?
Tôi gật đầu, mặc cho anh cố chấp dắt díu mình cùng trở về căn biệt thự cũ.
Sau khi về đến nhà, Hứa Húc như trút được gánh nặng, nhưng lại che giấu vô cùng hoàn hảo. Anh sợ tôi không được vui, liền nói với tôi rất nhiều cái lợi của việc ở nhà.
Sau đó tiện tay mở một bộ phim cho tôi xem, còn dặn trợ lý mang đến rất nhiều món đồ chơi mới lạ trong những năm gần đây. Nản thân anh thì ngồi ngay bên cạnh tôi để làm việc.
Đó chính là phương thức thư giãn mà anh đã nói.
Có lẽ Hứa Húc đã quá mệt mỏi, chẳng biết từ lúc nào, anh đã gục đầu lên đùi tôi lặng lẽ chợp mắt. Giữa chừng, tôi muốn đi giải quyết nhu cầu sinh lý nhưng lại chẳng thể gỡ nổi đôi bàn tay đang ôm c.h.ặ.t lấy eo mình của Hứa Húc.
Tôi lặng lẽ nhìn anh, sau đó dứt khoát hất mạnh anh ra. Khoảnh khắc tiếp theo, Hứa Húc giật giật giật mình bừng tỉnh, theo bản năng chụp lấy tay tôi: “Nhiên Nhiên em đi đâu đấy?”
“Đi đi vệ sinh ạ.”
“... Được.”
Thế nhưng sau khi tôi rời đi, ánh mắt Hứa Húc vẫn luôn dõi theo tôi, cho đến khi tôi trở lại vị trí ngồi đàng hoàng, anh mới tiếp tục dồn tâm trí vào công việc.
Sau những giờ làm việc với cường độ cao, đêm đó Hứa Húc sốt cao mê man. Trong cơn mơ hồ, anh vẫn siết c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi không cho phép tôi rời đi. Chỉ cần tôi có ý định rời đi, anh liền nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vẫn giống hệt như hồi còn nhỏ.
Nhưng tôi của hiện tại đã không còn tâm tính của năm xưa nữa. Sau khi dỗ dành cảm xúc của Hứa Húc lắng xuống, tôi tháo rời cánh tay của mình ra, mặc cho anh nắm giữ.
Sau đó, tôi nhanh chân bước xuống nhà, nằm vào trong khoang dinh dưỡng của người nhân tạo để khôi phục năng lượng.
Sáng hôm sau.
Hứa Húc đột ngột xông mở cửa phòng tôi. Anh đi chân đất, vội vã chạy xồng xộc xuống tầng, đến khi nhìn thấy tôi đang nằm bình an trong khoang chức năng, cảm xúc mới hơi dịu lại đôi chút.
“Nhiên Nhiên...”
“Chủ nhân, xin hãy trả lại tay phải cho tôi.”
Lúc này Hứa Húc mới tỉnh táo lại, nhận ra mình vẫn luôn cầm c.h.ặ.t cánh tay của tôi.
“Tại sao không ở trong phòng nghỉ ngơi?” Thần sắc Hứa Húc có chút hụt hẫng.
“Nếu không có sự đồng ý của ngài, người nhân tạo không được phép tự ý ở lại trong phòng của chủ nhân.”
“Nhưng em đâu phải người ngoài. Em là người yêu của anh, không phải sao?”
“Chủ nhân, trong chương trình không có thiết lập điều này.”
“Hệ thống, lại là hệ thống! Bây giờ em chính là như vậy, biết chưa?” Hứa Húc không buồn tranh luận. Anh sải bước tiến lên, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Cuối cùng, anh cùng tôi nằm vào trong khoang dinh dưỡng, chìm vào giấc ngủ yên bình.
Cơn sốt của Hứa Húc lúc này vẫn chưa lui. Trong cơn mơ hồ, anh vẫn kiên trì thì thầm một câu: “... Không sao đâu, sau này, anh sẽ đi tìm em.”
19.
Lúc bị bệnh Hứa Húc yếu đuối bao nhiêu, thì sau khi tỉnh táo lại, anh lại gồng mình vờ như bình thản bấy nhiêu.
Tôi cùng anh trải qua một kỳ nghỉ êm đềm, ngoại trừ việc Hứa Húc hay thường xuyên có những cử chỉ thân mật với tôi.
Chỉ là, những ngày tháng yên bình kéo dài chưa được bao lâu thì rắc rối đã tự tìm đến tận cửa.
Khó khăn lắm Hứa Húc mới có một lần ra ngoài, thì Trần Dã - kẻ vốn dĩ đã phải ra nước ngoài, lại một lần nữa xuất hiện trước mắt tôi.
Anh ta ung dung sải bước đi tới trước mặt tôi. Thấy tôi có ý định rời đi, anh ta cất lời: “Em có ý gì đây?”
Tôi bình tĩnh nhìn Trần Dã trước mặt. Nhiều năm không gặp, trên gò má Trần Dã đã xuất hiện thêm một vết sẹo rất dài và rõ nét. Vẻ ngoài vốn dĩ tỏa nắng, đẹp trai của anh ta giờ đây lại thêm phần tàn nhẫn, hung tợn.