Người Nhân Tạo Số 036

Chương 4

Cậu ấy từng bước đi về phía tôi, bật cười thấp giọng mấy tiếng: “Cậu ta thích cậu, cậu cũng động lòng rồi. Tôi đứng ở giữa hai người, hóa ra lại giống như kẻ ác đi chia rẽ uyên ương.”

“Tôi nên biết sớm rằng cậu không hề chân thành với tôi. Hứa Nhiên, cậu đúng là một kẻ dối trá, trong miệng chưa từng có một lời thật lòng.”

“Cậu phản bội tôi, còn vi phạm cả lời thề của mình.”

“Tôi không có...” Tôi liều mạng lắc đầu.

Hứa Húc hừ lạnh một tiếng, giọng trầm xuống đầy đe dọa: “Có hay không, trong lòng cậu tự biết rõ.”

“Chương trình bản sao không thể rời xa chủ nhân là giả, vậy thì tôi cũng sẽ không cần cậu nữa.”

“Tôi không có!” Lần này tôi chẳng biết dũng khí từ đâu ra, trố mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Hứa Húc.

Đối phương hận thù quay mặt đi nơi khác: “Bỏ đi, dù sao đối với tôi, cậu cũng chỉ là một gánh nặng. Cút đi cho rồi, đỡ phải chướng mắt tôi!”

Nghe vậy, chương trình trong cơ thể tôi lại một lần nữa phát sinh mã loạn. Tầm nhìn dần trở nên mờ nhạt. Tôi theo bản năng chạy nhanh tới nắm lấy tay cậu ấy níu kéo: “Tiểu Húc, cậu... cậu không cần tôi nữa sao?”

Thế nhưng Hứa Húc lại hất mạnh tay tôi ra: “Buông ra, tôi đã bảo rồi, cậu rất phiền phức cậu có biết không? Còn không cút thì tôi sẽ...”

“Rời xa cậu... tôi sẽ c.h.ế.t đấy.” Tôi rặn ra một nụ cười đắng ngắt. Tôi không muốn rời xa chủ nhân, cũng không muốn rời xa Hứa Húc.

Hứa Húc lại cười khẩy một tiếng: “Cậu sẽ không đâu. Nếu cậu thật sự sẽ c.h.ế.t, thì ngay từ đầu đã chẳng phản bội tôi.”

Ánh mắt cậu ấy tràn ngập oán hận, từng chữ buông ra đều tàn nhẫn tuyệt tình: “C.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t cho xa vào, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Lần này, cơ thể tôi chao đảo rồi không thể chống đỡ nổi nữa, đổ gục xuống đất. Tất cả linh kiện bên trong cơ thể hoàn toàn ngừng hoạt động, ngay cả dữ liệu của tôi cũng đang thất thoát với tốc độ cực nhanh.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, tôi nhìn thấy gương mặt tái nhợt không còn một giọt m.á.u của Hứa Húc.

12.

Cậu ấy loạng choạng lao tới, luống cuống tay chân muốn lắp ráp các linh kiện của tôi trở lại như cũ. Thế nhưng tất cả đều vô ích, chế độ tự hủy một khi đã kích hoạt thì không cách nào đảo ngược. Khi bản gốc không còn đặt niềm tin vào bản sao, bản thân bản sao đó đã chẳng còn ý nghĩa tồn tại.

“Ai cho phép cậu tự ý quyết định hả? Mau dừng chương trình lại... Dừng lại ngay!” Đó là lần đầu tiên tôi thấy Hứa Húc khóc. Cậu ấy ôm c.h.ặ.t lấy thân xác tôi, toàn thân run rẩy, “Coi... coi như tôi van xin cậu, tôi thật sự không chịu nổi nữa đâu, đừng đi mà...”

Tôi rất muốn há miệng hỏi Hứa Húc. Hỏi xem tại sao cậu ấy lại khóc?

Chẳng phải cậu ấy vẫn luôn chán ghét tôi sao? Tại sao lại phải rơi lệ vì một bản sao hoàn toàn vô dụng như tôi chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi mấp máy môi mấy lần, nhưng chẳng thể thốt ra nổi một từ nào. Tôi không còn thời gian nữa rồi.

Sau đó, tôi nhìn Hứa Húc, rặn ra một nụ cười cuối cùng. Thế này thật tốt. Tôi không còn là gánh nặng của Hứa Húc nữa, cậu ấy có thể thanh thản rời đi, cũng chẳng cần phải áy náy hay do dự vì chính tay tiêu hủy tôi.

Tiếng “tít” vang lên. Người nhân tạo bản sao bị coi là hàng nguy hiểm cuối cùng cũng đã tiêu hủy thành công.

Tốt quá rồi... Như thế này chắc cũng được tính là bảo vệ chủ nhân rồi nhỉ?

13.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ dữ liệu ngày trước đều được nạp lại vào con chip của tôi.

Thế nhưng thật kỳ lạ, dù cho được gặp lại Hứa Húc lần nữa, tôi lại chẳng hề có loại cảm xúc gọi là vui mừng như trước kia. Bảng báo cáo dữ liệu bên trong cơ thể cũng không còn những làn sóng nhấp nhô như trong ký ức. Tôi rất nghi ngờ tính chân thực của những đoạn mảnh ghép trong con chip.

“... Nhiên Nhiên, sao không nói gì?”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

“Trong người thấy không thoải mái ở đâu sao?”

Hứa Húc nhíu c.h.ặ.t mày, lấy điện thoại ra định gọi nhân viên thí nghiệm vào.

“Không phát hiện trạng thái bất thường, tất cả đều bình thường, thưa chủ nhân.”

Tôi nhìn anh bằng ánh mắt phẳng lặng không một gợn sóng.

“Em... Em nói lại lần nữa xem, cậu gọi tôi là gì?” Giọng Hứa Húc rất nhẹ, nhưng lại mang theo một sự căng thẳng đến mức gần như nghẹt thở.

Tôi ngơ ngác nhìn anh “Chủ nhân.”

“Không phải như thế này!!” Hứa Húc như nhận ra điều gì đó, ngữ khí có phần loạng choạng: “Đừng đùa nữa, đừng dùng những lời này để lừa tôi nữa Nhiên Nhiên.”

“Trước đây em chưa từng gọi tôi là chủ nhân, không nên như thế này mới đúng. Em phải gọi tôi là Tiểu Húc, cho dù tôi có lặp đi lặp lại bảo em không biết lớn nhỏ gì thì em vẫn sẽ gọi tôi như thế.”

“Em thật sự... là em ấy sao?” Hứa Húc trố mắt nhìn tôi trân trối, như muốn tìm kiếm hình bóng của năm năm về trước trên người tôi.

“Nếu trước đây tôi từng có hành vi không tôn trọng chủ nhân, hiện tại hệ thống đã hiệu chỉnh hoàn tất, sao có thể sai được?” Tôi ngắt lời anh. Dữ liệu ký ức chạy qua một lượt trong tâm trí tôi, “Hơn nữa trước đây chủ nhân cũng đâu có gọi tôi là Nhiên Nhiên.”

“Tôi cũng đâu có vì chuyện này mà nghi ngờ tính chân thực của ngài.” Ánh mắt tôi thẳng thắn đặt trên người Hứa Húc: “Vậy mà ngài lại nghi ngờ tôi. Đã nghi ngờ tôi, vậy cớ sao còn đ.á.n.h thức tôi dậy làm gì?”

Lời vừa dứt, đầu ngón tay Hứa Húc bỗng chốc khựng lại, cổ họng như bị thứ gì đó chẹn c.h.ặ.t, chỉ gượng ra được một câu: “Không phải, không phải như thế đâu, xin lỗi em Nhiên Nhiên.”