Tâm đứng lặng, ánh mắt anh dán chặt vào Huy, người đang đứng chắn trước cửa thư viện. Không khí dày đặc như thể mọi thứ xung quanh họ đều ngưng lại. Huy, với vẻ mặt lạnh lùng, như một cơn bão sắp ập xuống, đã khiến Tâm cảm thấy từng mảnh vụn của sự quyết tâm đang dần tan biến.
“Hãy nói đi, các người đang tìm kiếm điều gì?” Huy nhấn mạnh từng chữ, như thể ông ta đã đoán ra những gì họ đang tìm hiểu.
Hạnh đứng bên cạnh Tâm, bàn tay nắm chặt, nhưng giọng cô vẫn kiên định. “Chúng tôi chỉ đang nghiên cứu công thức nấu ăn. Những món ăn của ông… có sức mạnh mà chúng tôi không thể hiểu hết.”
“Đúng vậy,” Tâm thêm vào, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, “Những công thức này không chỉ đơn thuần là món ăn. Chúng có gì đó kỳ lạ.”
Huy cười khẩy, một nụ cười không mang lại sự thoải mái. “Kỳ lạ? Hay là sức mạnh? Các người không hiểu gì về thế giới này. Món ăn không chỉ nuôi sống cơ thể, nó còn có thể thao túng tâm trí.”
“Ông đang chơi đùa với những linh hồn,” Hạnh không kiềm chế được, “Ông đang dùng chúng như một công cụ để đạt được mục đích của mình.”
Ánh mắt Huy như một mũi dao, sắc bén và lạnh lẽo. “Cô không có quyền phán xét. Linh hồn là nguồn sức mạnh. Và nếu các người không muốn trở thành nguyên liệu cho món ăn của tôi, tốt nhất hãy rời khỏi đây ngay lập tức.”
Tâm cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Huy không chỉ là một đầu bếp, ông ta là một kẻ thao túng, và những gì ông ta nói không chỉ là lời đe dọa. “Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc,” Tâm cứng rắn nói, “Chúng tôi sẽ tìm hiểu sự thật.”
Huy tiến gần hơn, hơi thở ông ta như một cơn gió lạnh lẽo. “Sự thật thường đi kèm với cái giá. Các người có dám trả giá không?”
Tâm và Hạnh nhìn nhau, một cảm giác sợ hãi lướt qua trong lòng họ. Họ biết rằng Huy không chỉ đơn thuần là một đối thủ trong ẩm thực; ông ta là một mối nguy hiểm thực sự. “Chúng tôi sẽ không sợ hãi,” Hạnh nói, giọng cô không còn run rẩy nữa.
Huy nhếch mép cười, nhưng nụ cười của ông ta lại mang theo sự u ám. “Rất tốt. Hãy để tôi xem các người có thể đi xa đến đâu.” Ông ta quay lưng, nhưng trước khi rời đi, ông ta dừng lại và nhìn họ qua vai. “Nhớ rằng, những ai tìm kiếm sự thật có thể tìm thấy nỗi đau.”
Khi Huy biến mất khỏi tầm nhìn, Tâm và Hạnh thở phào nhẹ nhõm nhưng không thể xua đi được cảm giác lo lắng. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm về những món ăn mà ông ta đã nấu,” Hạnh nói, giọng cô đã lấy lại được sự tự tin.
“Đúng. Chúng ta cần phải biết ông ta đang âm thầm thao túng như thế nào,” Tâm đồng tình. “Có thể có những công thức cấm kỵ mà ông ta không bao giờ muốn ai biết.”
“Chúng ta cần phải lén lút điều tra, thu thập thông tin và tìm ra những bí mật của Huy,” Hạnh nhấn mạnh. “Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể ngăn cản ông ta.”Họ bắt đầu lập kế hoạch cho bước tiếp theo. Tâm cảm thấy tim mình đập nhanh hơn khi nghĩ đến những gì đang chờ đợi. Họ sẽ phải đột nhập vào bếp vào ban đêm, khi Huy không có mặt. Đó là một rủi ro lớn, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.
“Chúng ta sẽ phải chuẩn bị kỹ lưỡng,” Tâm nói. “Nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”
Hạnh gật đầu, ánh mắt cô rực lửa. “Tôi sẽ không để cho bất kỳ ai cản trở con đường đi tìm sự thật của mình.”
Khi màn đêm buông xuống, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Tâm và Hạnh lén lút tiến vào nhà hàng. Họ đã quyết định chọn thời điểm Huy đi khỏi, nhưng trái tim họ vẫn đập mạnh. Mọi thứ xung quanh như đang theo dõi họ, từ những bóng đèn mờ ảo đến những tiếng động lạ lùng trong bếp.
Họ đến gần cánh cửa bếp, nơi Huy thường làm việc. Bên trong, những bóng đen nhảy múa như những linh hồn đang vẫy gọi. Hạnh cảm thấy một cơn lạnh lẽo lướt qua lưng mình, nhưng cô không dừng lại. “Chúng ta phải vào trong,” cô thì thầm.
Tâm đẩy cửa, và bên trong, không khí nặng nề hơn bao giờ hết. Những mùi hương hòa quyện lại với nhau, nhưng không có gì khiến họ cảm thấy thoải mái. Họ tìm kiếm mọi ngóc ngách, từng chiếc tủ, từng góc bếp. Một cảm giác hồi hộp như một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim họ.
“Ở đây!” Hạnh thốt lên khi phát hiện ra một chiếc tủ lớn. Cô mở cửa và bên trong là những cuốn sách dày cộp, mỗi cuốn đều chứa đựng những bí mật mà Huy đã cất giấu.
“Nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Tâm cảnh báo. “Nếu Huy quay lại…”
Họ bắt đầu lật từng trang, những công thức kỳ lạ hiện ra trước mắt họ, mỗi công thức đều mang theo một câu chuyện rùng rợn. Những món ăn không chỉ đơn thuần là thức ăn; chúng mang theo sức mạnh và sự u ám. Hạnh dừng lại khi phát hiện một công thức có ghi chú đặc biệt.
“Công thức này… có thể sử dụng linh hồn để tăng cường sức mạnh của món ăn,” cô đọc lớn, cảm giác lạnh sống lưng khi hiểu ra ý nghĩa của nó.
Tâm nhìn cô, sự quyết tâm trong ánh mắt anh càng mạnh mẽ hơn. “Chúng ta cần phải làm gì đó ngay lập tức. Nếu Huy tiếp tục, sẽ có nhiều linh hồn phải trả giá.”
Hạnh gật đầu, nhưng trước khi họ có thể thảo luận thêm, tiếng động lạ vang lên từ phía cửa. Họ quay lại, thấy bóng dáng Huy đứng ở đó, ánh mắt ông ta như một cơn bão. “Các người đang làm gì ở đây?” ông ta hỏi, giọng nói lạnh lẽo như băng.
Hạnh và Tâm nhìn nhau, cảm giác hồi hộp tràn ngập. Họ biết rằng không còn đường lui, cuộc chiến đã bắt đầu.