Hạnh và Tâm lén lút tiến vào khu vườn sau nhà hàng, nơi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều đang dần tắt. Những bụi cây um tùm tạo ra một không gian tối tăm, như thể chờ đợi những bí mật được chôn giấu. Họ đã quyết định sẽ tìm kiếm loại nấm đặc biệt mà Hạnh nhớ đến, nhưng sự hồi hộp và lo lắng đang bao trùm cả hai.
“Tìm ở đây đi,” Tâm chỉ về phía một góc vườn nơi có những tán cây rậm rạp. “Nấm thường mọc gần gốc cây.”
Hạnh gật đầu, nhưng lòng cô không thể thoát khỏi cảm giác bất an. “Tâm, em thực sự cảm thấy có gì đó không ổn. Có tiếng động…”
“Chắc chỉ là gió thôi,” Tâm cố trấn an, nhưng đôi mắt anh cũng lướt nhanh qua những bóng cây. “Chúng ta phải nhanh lên. Nếu Huy phát hiện ra, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn.”
Họ bắt đầu lục lọi trong các bụi cây, tay Tâm lướt qua những chiếc lá ẩm ướt. Hạnh cũng tìm kiếm, nhưng tâm trí cô lại quay cuồng với những câu hỏi về cái chết của mẹ mình. “Nếu tìm được nấm, em có nghĩ chúng ta sẽ tìm ra được điều gì không?” Hạnh hỏi, giọng cô thấp và đầy lo lắng.
“Chúng ta sẽ có cơ hội để làm sáng tỏ mọi chuyện,” Tâm trả lời, nhưng trong lòng anh cũng không chắc chắn. Anh cảm nhận được áp lực từ những bí mật mà Huy đang giấu kín.
Khi Hạnh đang cúi xuống tìm kiếm, bỗng cô dừng lại. “Tâm, em thấy có gì đó ở đây.” Cô chỉ tay về phía một gốc cây lớn, nơi có một mảnh đất ẩm ướt. “Có thể là nơi nấm mọc.”
Tâm tiến lại gần, cẩn thận lật lớp đất lên. Một mùi hương thoang thoảng tỏa ra, làm anh chợt dừng lại. “Đúng rồi, đây là mùi nấm. Nhưng… có điều gì đó lạ lùng.” Anh nhíu mày, cảm giác như có điều gì đang chực chờ.
Khi Tâm tiếp tục tìm kiếm, Hạnh cảm thấy có một cái gì đó đang rình rập. “Tâm, anh nghe thấy không?” Cô thì thầm, ánh mắt hoảng hốt.
Tâm gật đầu, lắng nghe. Âm thanh ấy, như tiếng bước chân, đang dần tiến lại gần. “Chúng ta cần phải đi,” anh nói, nhưng Hạnh đã nắm chặt tay anh.
“Khoan đã, hãy tìm nấm đã,” cô thuyết phục. “Có thể đây là cơ hội cuối cùng để tìm ra sự thật.”
“Hạnh…” Tâm ngập ngừng, nhưng ánh mắt quyết tâm của cô khiến anh không thể cự tuyệt. Họ tiếp tục tìm kiếm, và cuối cùng, Hạnh phát hiện ra một cụm nấm nhỏ, những chiếc nấm có màu sắc kỳ lạ, như thể ánh sáng bên ngoài không thể chạm tới chúng.
“Đây rồi!” Hạnh reo lên, nhưng niềm vui của họ không kéo dài. Một bóng đen lướt qua, khiến cả hai giật mình.
“Tâm!” Hạnh kêu lên, nhưng Tâm đã nhanh chóng kéo cô lùi lại. Họ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, với ánh mắt lạnh lùng và nụ cười bí hiểm. “Huy,” Tâm thì thầm, nhận ra ngay.
“Các em đang tìm gì ở đây?” Huy hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đầy đe dọa. Ông ta bước lại gần, ánh mắt như muốn xuyên thấu vào tâm hồn họ.“Chúng tôi… chỉ đi dạo,” Hạnh nhanh chóng nói, nhưng sự run rẩy trong giọng nói của cô không thể giấu được.
“Đi dạo?” Huy nhếch mép, ánh mắt ông ta lấp lánh như ánh đèn lửa. “Hay các em đang tìm kiếm những điều không nên tìm?”
Tâm cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Chúng tôi không làm gì sai cả,” anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cảm giác áp lực từ Huy khiến anh không thể thở nổi.
“Các em thật sự không biết điều gì đang chờ đợi mình,” Huy nói, bước lại gần hơn. “Những món ăn tôi tạo ra không chỉ là thức ăn. Chúng là những bí mật, những linh hồn.”
Hạnh và Tâm nhìn nhau, sự sợ hãi tràn ngập trong ánh mắt họ. “Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu về mẹ của Hạnh,” Tâm cuối cùng cũng thốt lên.
“Mẹ của em?” Huy cười khẩy, âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong không gian. “Cô ấy đã trở thành một phần của những món ăn của tôi.”
“Ông nói gì?” Hạnh hét lên, không thể chịu đựng thêm nữa. “Ông đã làm gì với mẹ tôi?”
“Điều đó không còn quan trọng nữa,” Huy lạnh lùng đáp. “Điều quan trọng là các em sẽ trở thành những nguyên liệu tiếp theo.”
Trong khoảnh khắc đó, bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề. Huy tiến lại gần hơn, đôi mắt ông ta như hai hố sâu thăm thẳm. “Hãy để tôi cho các em thấy một phần của thế giới mà các em không bao giờ tưởng tượng nổi.”
Tâm kéo Hạnh lại, nhưng Huy đã nhanh chóng chặn họ lại. “Các em không thể thoát khỏi đây,” ông ta nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Bếp Tử Thần sẽ không cho phép điều đó.”
Hạnh cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Chúng ta phải đi,” cô nói, giọng cô gấp gáp.
“Không, chúng ta không thể để ông ta thắng,” Tâm quyết đoán. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây và tìm ra sự thật.”
Nhưng khi Huy bước lại gần hơn, Hạnh cảm nhận được một sức mạnh vô hình đang vây quanh họ. “Tâm, em không thể…,” cô bắt đầu nói, nhưng mọi thứ bỗng trở nên tối tăm.
Tâm cảm thấy một cơn choáng váng, như thể bị cuốn vào một cơn lốc. “Hạnh!” anh kêu lên, nhưng âm thanh của mình dường như bị nuốt chửng.
Từng giây từng phút trôi qua, họ bị đẩy vào bóng tối, nơi những bí mật và nỗi sợ hãi đang chờ đợi. Họ chưa bao giờ cảm thấy gần gũi với cái chết như lúc này. Và trong khoảnh khắc đó, Tâm và Hạnh biết rằng cuộc điều tra bí mật của họ chỉ mới bắt đầu.