Người Mẹ Mất Tích

Chương 6: Quá Khứ Đen Tối

Khi bóng tối đã hoàn toàn bao trùm, nhóm bạn đứng im lặng trong kho hàng cũ kỹ. Tiếng thở hổn hển của họ như vang vọng trong không gian tĩnh lặng, khiến mọi người đều cảm thấy nặng nề. Linh không thể ngừng suy nghĩ về mẹ mình, về những gì có thể đã xảy ra. Cô cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên trái tim, như thể mỗi giây phút đều đang kéo cô về phía những ký ức đau thương.

“Chúng ta cần tập trung lại,” Minh nói, giọng trầm nhưng vững vàng. “Chúng ta đã biết được một số thông tin về Hà Vy. Cô ấy có liên quan đến mẹ Linh, nhưng chưa rõ mối liên hệ cụ thể.”

“Đúng vậy,” Tuyết Anh gật đầu, mở laptop và bắt đầu tìm kiếm thông tin. “Hà Vy là một luật sư nổi tiếng, nhưng không ai biết rõ quá khứ của cô ấy. Có thể có điều gì đó ẩn giấu trong hồ sơ của cô ta.”

Ngọc Hân đứng bên cửa, ánh mắt sắc bén quét xung quanh. “Chúng ta không thể ở đây lâu. Nếu Đức Anh tìm thấy chúng ta, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Nhưng chúng ta cần biết thêm về Hà Vy. Có thể cô ta là chìa khóa để mở ra sự thật về mẹ Linh,” Linh nói, một phần trong cô đang khao khát tìm kiếm câu trả lời, trong khi phần còn lại lại lo sợ về những gì có thể xảy ra.

“Được rồi, mình sẽ tìm thêm thông tin,” Tuyết Anh nói, mồ hôi đã lấm tấm trên trán. “Nhưng chúng ta cần có một kế hoạch thoát thân ngay lập tức.”

Khi Tuyết Anh tiếp tục tìm kiếm, Linh không thể ngừng nghĩ về mối liên hệ giữa mẹ mình và Hà Vy. Cô đã nghe nhắc đến cái tên này trong những câu chuyện của mẹ, nhưng không bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể liên quan đến sự mất tích của bà. Hà Vy là ai? Tại sao mẹ cô lại có mối liên hệ với một người mà giờ đây cô cảm thấy như một kẻ thù?

“Có thể cô ấy đã giúp mẹ trong một số vụ án nào đó,” Hân lên tiếng, phá tan sự im lặng. “Nhưng nếu điều đó là sự thật, thì tại sao mẹ lại biến mất?”

“Có thể mẹ đã phát hiện ra điều gì đó và bị cô ta bịt miệng,” Minh nói, ánh mắt anh tối lại. “Chúng ta phải tìm ra sự thật này trước khi quá muộn.”

Tuyết Anh đột ngột dừng lại, ánh mắt căng thẳng. “Mình tìm thấy một bài viết cũ về Hà Vy. Cô ấy từng tham gia vào một vụ án lớn liên quan đến tội phạm có tổ chức. Có vẻ như mẹ Linh đã có mặt trong vụ án đó.”

“Vụ án nào?” Linh hỏi, lòng cô như thắt lại.

“Một vụ án buôn lậu m* t**. Có thông tin cho rằng mẹ Linh từng là nhân chứng, nhưng sau đó đã mất tích,” Tuyết Anh nói, từng từ như một nhát dao đâm vào trái tim Linh.

“Không thể nào!” Hân kêu lên. “Mẹ Linh không thể là một phần của điều đó.”

“Nhưng có thể bà đã bị cuốn vào một cái bẫy,” Minh thêm vào, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về vụ án này.”“Nhưng làm thế nào?” Linh hỏi, cảm thấy mình như đang lạc lối trong một mê cung không có lối thoát. “Hà Vy sẽ không dễ dàng tiết lộ bất kỳ thông tin nào cho chúng ta.”

“Chúng ta có thể tìm đến những người đã từng làm việc với cô ấy,” Tuyết Anh đề xuất. “Có thể họ sẽ biết thêm điều gì đó.”

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa kho, khiến cả nhóm giật mình. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào làm lộ rõ những hình bóng trong kho hàng. “Họ đã tìm thấy chúng ta!” Hân thì thầm, mắt mở to hoảng loạn.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!” Minh ra lệnh. “Đi!”

Cả nhóm vội vã di chuyển về phía cửa, nhưng khi họ chuẩn bị ra ngoài, Linh cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô quay lại nhìn, thấy bóng dáng của Đức Anh đứng chắn ở cửa ra, ánh mắt lạnh lùng như dao. “Thật ngạc nhiên khi thấy các người ở đây,” hắn nói, giọng điệu chế giễu.

“Chúng ta không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột,” Minh nói, giọng cương quyết. “Biến đi!”

“Người ta thường nói rằng quá khứ luôn đuổi theo bạn,” Đức Anh cười khẩy. “Và các người đang chạy trốn khỏi điều mà mình không thể hiểu.”

“Chúng ta không sợ mày!” Hân hô lên, nhưng bên trong, Linh cảm thấy nỗi sợ hãi lan tỏa.

“Có lẽ các người nên xem lại những gì mình đang cố gắng tìm kiếm,” Đức Anh nói, ánh mắt hắn lấp lánh. “Bởi vì một khi biết được sự thật, các người sẽ không thể quay đầu lại.”

“Đừng có đùa,” Linh cảm thấy như sức mạnh của mình đang bị giam cầm. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật!”

“Chỉ cần các người không chết trước khi tìm ra nó,” hắn nói, rồi đột ngột lao về phía họ.

Cả nhóm nhanh chóng di chuyển, nhưng Linh cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ xung quanh. Họ đã bị dồn vào một góc, và giờ đây, mọi thứ trở nên mơ hồ giữa sự hối hả và những ký ức đau thương. Ánh sáng từ bên ngoài dường như đang nhòa đi, chỉ còn lại bóng tối và nỗi hoang mang.

“Chạy!” Minh gầm lên, và cả nhóm lao ra khỏi kho hàng, nhưng Linh cảm thấy như có ai đó đang kéo cô lại, khiến chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Họ đã bước vào một cuộc chiến mà không thể lường trước được, và sự thật mà họ đang tìm kiếm lại càng trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn