Người Mẹ Mất Tích

Chương 20: Kết Thúc Mở

Trước

Khi nhóm Mai Linh trở về từ quán cà phê, không khí trong chiếc xe ô tô chật chội đầy căng thẳng. Mọi người đều im lặng, mỗi người đều chìm trong suy nghĩ riêng. Linh nhìn ra cửa sổ, những ánh đèn thành phố lướt qua như những kỷ niệm mờ nhạt. Cô biết rằng cuộc hành trình này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm mẹ, mà còn là cuộc chiến với những bóng ma trong quá khứ.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Nguyên Khí,” Tuyết Anh lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Có thể nó liên quan đến vụ mất tích của mẹ em.”

“Đúng vậy,” Ngọc Hân đồng tình. “Nếu như Đức Anh đang tìm kiếm nó, có thể mẹ em đã phát hiện ra điều gì đó quan trọng.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Minh hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Chúng ta phải tìm những người biết về Nguyên Khí,” Linh đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Có thể họ sẽ cho chúng ta manh mối.”

“Nhưng làm thế nào để tìm được họ?” Tuyết Anh hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Có một số địa điểm mà mẹ em thường lui tới,” Linh nói. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy ai đó ở đó.”

“Được rồi,” Minh gật đầu. “Chúng ta sẽ đến đó ngay bây giờ.”

Họ di chuyển đến một khu phố cũ, nơi mà mẹ Linh thường đưa cô đến khi còn nhỏ. Những con đường quen thuộc giờ đây đã trở nên xa lạ. Linh cảm thấy hồi hộp khi bước xuống xe, lòng cô như thắt lại khi nhớ về những kỷ niệm ấm áp bên mẹ.

“Chúng ta bắt đầu từ đâu?” Ngọc Hân hỏi.

“Có một tiệm sách nhỏ gần đây, có thể có ai đó biết điều gì,” Linh chỉ tay về phía một tấm biển cũ kỹ.

Họ tiến vào tiệm sách, không khí bên trong ấm áp và dễ chịu. Những kệ sách cao chạm trần nhà, mùi giấy cũ nồng nàn. Linh cảm thấy như thời gian đã ngừng lại ở đây.

“Chào các bạn, cần tìm gì không?” Một người đàn ông trung niên xuất hiện, nụ cười hiền hậu trên gương mặt.

“Chúng tôi đang tìm hiểu về Nguyên Khí,” Linh nói, không giấu được sự hồi hộp. “Có ai ở đây biết về nó không?”

Người đàn ông dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Nguyên Khí không phải là điều mà ai cũng nên tìm hiểu. Nó liên quan đến những sức mạnh mà con người không thể kiểm soát.”

“Chúng tôi không sợ,” Minh nói. “Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật.”

“Được rồi,” người đàn ông thở dài, rồi dẫn họ đến một góc khuất của tiệm. “Nghe nói có một người phụ nữ sống ở đây, cô ấy biết nhiều về Nguyên Khí. Nhưng cô ấy không dễ tiếp cận.”

“Cô ấy ở đâu?” Linh hỏi, lòng tràn đầy hy vọng.

“Cô ấy sống gần hồ, trong một ngôi nhà cũ. Nhưng hãy cẩn thận, cô ấy rất bí ẩn,” người đàn ông cảnh báo.

“Cảm ơn ông,” Linh nói, lòng cảm kích.

Khi ra khỏi tiệm sách, ánh đèn chiều tà phản chiếu lên khuôn mặt họ. “Chúng ta cần phải đến đó ngay,” Ngọc Hân nói, sự quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt.Họ đi bộ qua những con phố hẹp, lòng Linh đầy hồi hộp. Cô không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước, nhưng một điều chắc chắn rằng họ không thể quay đầu lại. Cuộc hành trình này đã bắt đầu, và họ sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy sự thật.

Khi đến gần hồ, họ nhìn thấy ngôi nhà cũ kỹ với những cửa sổ tối om. Linh cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Có vẻ như không ai ở nhà,” Tuyết Anh nói, nhìn xung quanh.

“Chúng ta thử gõ cửa,” Minh đề nghị.

Linh tiến lên, tay run rẩy khi gõ cửa. Một lúc sau, cánh cửa mở ra, và trước mặt họ là một người phụ nữ lớn tuổi, ánh mắt sắc bén và nét mặt nghiêm nghị. “Các cháu đến tìm ai?” bà hỏi.

“Chúng tôi muốn biết về Nguyên Khí,” Linh nói, cảm giác như mọi thứ đều phụ thuộc vào câu trả lời của bà.

Người phụ nữ nhìn họ chằm chằm, như thể đang đánh giá từng người. “Nguyên Khí không phải là điều dễ dàng để nói,” bà cuối cùng cũng lên tiếng. “Tại sao các cháu lại muốn tìm hiểu?”

“Mẹ tôi đã mất tích, và tôi nghĩ rằng nó có liên quan,” Linh đáp, sự quyết tâm trong giọng nói không thể che giấu.

“Có những điều mà các cháu không thể hiểu được,” bà nói, giọng nghiêm trọng. “Nguyên Khí có thể mang lại sức mạnh, nhưng cũng có thể hủy diệt.”

“Chúng tôi sẵn sàng chấp nhận rủi ro,” Ngọc Hân khẳng định.

“Rất tốt,” bà nói, bước lùi vào trong. “Vào đi.”

Nhóm Mai Linh bước vào ngôi nhà, không khí bên trong nặng nề như những bí mật chưa được khám phá. “Ngồi xuống,” bà chỉ vào những chiếc ghế cũ kỹ.

Khi họ ngồi, bà bắt đầu kể về Nguyên Khí, những truyền thuyết và bí mật xung quanh nó. Linh lắng nghe từng lời, cảm thấy như những mảnh ghép của cuộc đời mình đang dần được lắp ráp lại.

“Nguyên Khí không chỉ là sức mạnh, mà còn là trách nhiệm. Những người sở hữu nó phải đối mặt với những quyết định khó khăn,” bà nói. “Mẹ cháu có thể đã biết điều này.”

Linh cảm thấy một nỗi đau thắt lại trong lòng. “Bà có biết mẹ tôi đang ở đâu không?” cô hỏi, giọng nghẹn lại.

“Có những điều mà tôi không thể nói,” bà đáp. “Nhưng hãy nhớ rằng tình bạn và tình mẫu tử là những giá trị quý giá nhất trong cuộc sống. Cháu phải quyết định xem mình sẽ dùng sức mạnh đó như thế nào.”

Nhóm bạn nhìn nhau, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ là tìm kiếm sự thật, mà còn là việc khám phá những giá trị bên trong chính mình.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Linh khẳng định, ánh mắt rực rỡ. “Chúng ta sẽ giúp đỡ những người khác trong thành phố, không chỉ tìm mẹ tôi.”

Người phụ nữ gật đầu, sự tán thưởng hiện lên trong ánh mắt. “Hãy cẩn thận, những kẻ thù sẽ không ngừng theo dõi các cháu.”

Khi họ rời ngôi nhà, Linh biết rằng hành trình của họ chỉ mới bắt đầu. Những thử thách đang chờ đợi, nhưng cô tin rằng với sự hỗ trợ của bạn bè, họ có thể vượt qua mọi khó khăn.

“Đi nào,” Minh nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau.”

Họ bước ra khỏi ngôi nhà, ánh sáng mặt trời dần tắt, và những bóng tối bắt đầu bao trùm thành phố. Nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa quyết tâm vẫn rực cháy, dẫn lối cho họ tiếp tục cuộc hành trình không thể quay đầu lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn