Người Mẹ Mất Tích

Chương 14: Bước Ngoặt Lớn

Linh, Minh, Tuyết Anh và Ngọc Hân đứng trước cánh cửa kho hàng lớn, nơi mà những bí mật tăm tối có thể đang chờ đợi. Không khí xung quanh căng thẳng, như thể thời gian đang ngưng lại, và mọi âm thanh đều bị bóp nghẹt bởi nỗi lo lắng. Linh nhìn vào đôi mắt của từng người bạn, thấy sự quyết tâm phản chiếu. Họ đã cùng nhau trải qua nhiều thử thách, nhưng lần này, cảm giác hồi hộp và mạo hiểm càng dâng cao.

“Nhớ kỹ kế hoạch,” Minh nhắc nhở, giọng anh trầm và nghiêm túc. “Chúng ta vào trong, tìm kiếm thông tin và ra ngoài ngay. Không gây rắc rối.”

“Đúng vậy,” Hân đồng tình. “Chúng ta không biết có ai đang theo dõi hay không.”

“Cứ để tôi lo phần đó,” Tuyết Anh tự tin nói, đôi mắt cô ánh lên sự khôn ngoan. “Tôi sẽ hack vào hệ thống an ninh nếu có.”

Linh gật đầu, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn khi nghe những lời động viên từ bạn bè. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác như không chỉ là tìm kiếm mẹ mà còn là giải mã cả một quá khứ. “Chúng ta hãy bắt đầu.”

Họ lén lút tiến vào kho hàng, cánh cửa cọt kẹt mở ra, để lộ một không gian u ám và lạnh lẽo. Bên trong, những thùng hàng chất đống, và ánh sáng mờ mờ từ những bóng đèn nhấp nháy tạo nên bầu không khí bí ẩn. Linh cảm thấy như có một cái gì đó đang rình rập ở đây, nhưng không thể để nỗi sợ hãi ngăn cản bước chân của mình.

“Chia nhau ra tìm kiếm,” Minh đề xuất. “Hãy giữ liên lạc.”

“Cẩn thận nhé,” Tuyết Anh nói, ánh mắt lo lắng nhưng vẫn đầy quyết tâm.

Linh cùng với Hân đi về phía bên trái, trong khi Minh và Tuyết Anh hướng về phía bên phải. Họ đi trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân vang vọng. Linh nhìn xung quanh, cảm giác như có nhiều đôi mắt đang theo dõi họ từ những góc tối. Mỗi bước đi đều khiến trái tim cô đập nhanh hơn.

“Cậu có thấy gì không?” Hân hỏi, giọng cô thấp thoáng căng thẳng.

“Chưa,” Linh đáp, nhưng không thể gạt bỏ cảm giác hồi hộp trong lòng. “Mọi thứ ở đây thật lạ lùng.”

Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phía góc kho, khiến cả hai giật mình. Linh và Hân nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trong mắt. “Có thể là Minh và Tuyết Anh,” Hân nói nhưng không thật sự tin tưởng vào điều đó.

“Chúng ta nên kiểm tra,” Linh quyết định, trong lòng dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Họ từ từ tiến về phía phát ra tiếng động, và trái tim Linh như thắt lại khi thấy bóng dáng của một người đàn ông đang đứng quay lưng lại.

“Là Đức Anh!” Hân thì thầm, nhận ra ngay.

Linh nuốt nước bọt, không thể tin vào mắt mình. Đức Anh đứng đó, tay cầm một chiếc điện thoại, như thể đang chờ đợi điều gì đó. Cô cảm thấy sự tức giận và sợ hãi lẫn lộn trong lòng. Mẹ cô có thể đang ở đâu đó gần đây, nhưng giờ đây lại có kẻ thù ngay trước mặt.

“Chúng ta cần phải quay lại và báo cho mọi người,” Hân nói, giọng đầy lo lắng.

“Không, tôi phải đối mặt với hắn,” Linh quyết tâm. “Tôi muốn biết sự thật.”

“Cậu không thể một mình,” Hân phản đối, nhưng Linh đã bước tới một bước, không thể ngăn lại.

“Đức Anh!” Linh gọi lớn, khiến hắn quay lại. Ánh mắt của hắn lạnh lùng, như thể đã chờ đợi sự xuất hiện của họ.“Mai Linh,” hắn nói, nụ cười nhếch mép. “Tôi không ngờ cậu lại dám đến đây.”

“Biến mẹ tôi ra khỏi cuộc đời của hắn!” Linh hét lên, cảm giác như mọi nỗi đau trong lòng dồn nén lại.

“Cậu không biết gì cả,” Đức Anh lạnh lùng đáp. “Mẹ cậu đã có những lựa chọn của riêng mình.”

“Chọn lựa gì?” Linh hỏi, lòng đầy hoang mang. “Mẹ tôi không phải là kẻ xấu!”

“Mẹ cậu là một phần của tổ chức này, và cậu cũng vậy,” hắn thách thức. “Cậu không thể tránh khỏi số phận của mình.”

“Câm miệng!” Hân tức giận, tiến lên một bước. “Chúng tôi không sợ mày!”

“Đúng vậy, chúng ta sẽ không để mày tước đoạt tương lai của chúng ta,” Linh thêm vào, quyết tâm không để kẻ thù khuất phục.

Đức Anh nhìn họ, ánh mắt chuyển từ lạnh lùng sang hài hước. “Thật thú vị. Nhưng cậu không biết, sự thật đôi khi đau đớn hơn cái chết.”

Câu nói của hắn như một nhát dao cứa vào lòng Linh. Mẹ cô, người mà cô đã tìm kiếm, có thật sự liên quan đến tổ chức tội phạm này? Cô không thể tin nổi. Cảm giác hoang mang và tức giận dâng trào trong lòng.

“Cậu sẽ không bao giờ tìm thấy mẹ cậu,” hắn nói, giọng điệu đầy khiêu khích. “Cô ấy đã lựa chọn con đường của mình.”

“Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật!” Hân gắt lên, không để hắn khiến họ sợ hãi.

“Đừng quên, tôi luôn theo dõi các cậu,” Đức Anh nói, giọng điệu lạnh lùng. “Và tôi có thể làm bất cứ điều gì để bảo vệ bí mật của mình.”

Khi hắn chuẩn bị rời đi, Linh cảm thấy sự quyết tâm bùng lên trong lòng. “Chúng ta sẽ không để mày thắng!” cô hét lên, nhưng hắn chỉ cười nhạt trước sự tức giận của cô.

“Cứ chờ xem,” Đức Anh nói trước khi biến mất vào bóng tối.

Linh đứng đó, cảm giác như mọi thứ vừa sụp đổ. Hân nắm chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Linh, chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay.”

“Không, tôi phải tìm hiểu thêm,” Linh kiên quyết. “Mẹ tôi không thể là một phần của tổ chức này.”

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, nhưng không phải lúc này,” Hân nói, giọng cô dịu lại. “Chúng ta cần phải an toàn trước đã.”

Linh gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn trăn trở. Họ quay trở lại chỗ Minh và Tuyết Anh, nhưng Linh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Những bí mật khủng khiếp về quá khứ của mẹ cô đang chờ đợi họ ở phía trước, và cô sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật, bất kể cái giá phải trả là gì.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn