Người Lưu Giữ Ký Ức

Chương 17: Sự hy sinh

Cuộc chiến bùng nổ như một cơn bão, những âm thanh của đấm đá, la hét hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Tế Tế đứng giữa vòng chiến, ánh mắt anh như ngọn lửa cháy rực, không để nỗi sợ hãi làm mình chùn bước. Ngọc, bên cạnh, đang chiến đấu với tất cả sức mạnh của mình, nhưng sự lo lắng trong lòng không thể che giấu.

“Ngọc, cẩn thận!” Tế Tế hô lớn khi thấy một kẻ thù lao tới. Anh vội lao vào, dùng sức mạnh của mình để ngăn chặn cú tấn công. Đòn đánh dội lại, khiến Tế Tế lảo đảo, nhưng anh không để điều đó làm mình yếu lòng. “Chúng ta sẽ không để họ thắng!”

Ngọc gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt. “Chúng ta sẽ cứu Linh!” Cô hô vang, như thể lời nói đó là động lực cho cả nhóm.

Linh, từ một góc, cảm nhận được sự hỗn loạn xung quanh. Cô không thể đứng im khi biết rằng những Omega khác đang bị giam giữ. “Mọi người, hãy cùng nhau!” Cô thét lên, cố gắng dùng sức mạnh của pheromone để làm dịu lại không khí căng thẳng. Nhưng áp lực từ Khang đang lan tỏa, như một cơn sóng đen tối, khiến mọi người không thể thở nổi.

“Linh, không!” Tế Tế kêu lên, ánh mắt tràn đầy lo lắng khi thấy cô lảo đảo. Anh biết rằng nếu mất Linh, mọi thứ sẽ sụp đổ. “Hãy đứng vững!”

“Tôi không thể…” Linh run rẩy, cảm thấy sức mạnh của mình đang dần biến mất. “Tế Tế, tôi…”

“Không, đừng nói vậy!” Tế Tế lao tới, nắm chặt tay cô, truyền sức mạnh của mình vào. “Chúng ta cần nhau, Linh. Hãy chiến đấu!”

Ngọc, thấy tình hình trở nên tồi tệ, không thể đứng nhìn. “Mọi người, hãy cùng nhau!” Cô gào lên, quyết tâm không để bất kỳ ai gục ngã. “Chúng ta có thể làm được!”

Cuộc chiến càng lúc càng khốc liệt, nhưng sự quyết tâm trong lòng mỗi người như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Linh hít một hơi thật sâu, tập trung tất cả sức mạnh còn lại. “Vì tất cả mọi người!”

Nhưng giữa lúc ấy, một tiếng nổ vang lên, như một cơn địa chấn, khiến mọi thứ xung quanh bị rung chuyển. Linh cảm thấy một cơn sóng mạnh mẽ đẩy lùi cô ra xa. “Tế Tế!” Cô gào lên, tay với về phía anh, nhưng khoảng cách giữa họ như kéo dài ra vô tận.

“Linh!” Tế Tế gào lên, nhưng tiếng thét của cô bị nuốt chửng trong tiếng nổ. Anh cảm thấy như có một cái gì đó đâm vào tim mình, sự lo lắng, sợ hãi, và cả sự tức giận.

Khang, bên kia, cười khẩy, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Ngươi nghĩ mình có thể thắng sao?” Hắn không ngừng tấn công, những cú đấm của hắn như muốn nghiền nát mọi thứ trước mắt.

“Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân!” Tế Tế rống lên, quyết tâm không cho phép mình yếu đuối. “Chúng ta chiến đấu cho tất cả những Omega đang phải chịu đựng!”Ngọc, trong lúc đó, tìm mọi cách để giữ tinh thần cho nhóm. “Hãy chiến đấu, mọi người! Chúng ta có thể làm được!”

Cảm nhận được sức mạnh của nhóm đang bùng nổ, Tế Tế đứng vững như một ngọn núi giữa cơn bão. Nhưng Khang không dễ dàng từ bỏ. Hắn nâng tay, pheromone của hắn như một cơn sóng đen tối, bao trùm không gian. “Hãy xem điều gì sẽ xảy ra khi ta dùng sức mạnh của mình!”

Áp lực từ pheromone của Khang như một bàn tay vô hình siết chặt lấy mọi người. Linh cảm thấy hoảng loạn, sức mạnh của cô dường như không đủ để đối phó. “Tế Tế, tôi không… không thể…” Cô lảo đảo, ánh sáng từ pheromone của cô dần tắt.

“Không! Linh, không!” Tế Tế kêu lên, lòng anh như bị xé toạc. Anh không thể để mất cô, người mà anh yêu thương nhất.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Ngọc gào lên, tiếp thêm sức mạnh cho nhóm. “Hãy tiếp tục chiến đấu!”

Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung sức mạnh cuối cùng. “Vì tất cả mọi người!”

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tiếng nổ lớn vang lên, đánh dấu cho một bước ngoặt không thể tưởng tượng nổi. Mọi thứ như chao đảo, và trong lúc hoảng loạn, Linh nhận ra một điều không thể tin nổi. “Ngọc!” Cô hét lên, thấy người bạn đang lao về phía Khang, quyết tâm cứu họ.

“Ngọc, không!” Tế Tế gào lên, nhưng đã quá muộn. Ngọc lao vào với tất cả sức mạnh của mình, một cú đấm mạnh mẽ giáng xuống Khang, khiến hắn bất ngờ. Nhưng cái giá phải trả là gì?

Linh cảm thấy một cơn sóng đau đớn dâng lên trong lòng. “Ngọc!” Cô gào lên, bất chấp mọi thứ, lao về phía người bạn đang nằm trên mặt đất. Ánh mắt Ngọc, trong khoảnh khắc cuối cùng, như một lời tạm biệt.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc…” Ngọc thì thầm, đôi mắt lấp lánh, trước khi ánh sáng trong cô vụt tắt.

Tế Tế đứng như trời trồng, nỗi đau như một mũi dao đâm vào tim. Anh không thể tin điều vừa xảy ra. “Ngọc!” Lời gọi của anh vang vọng trong không gian, nhưng không có ai trả lời.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, trong lòng họ, sự hy sinh của Ngọc như một ngọn lửa bất diệt, thắp sáng cho quyết tâm trả thù. Họ sẽ không để sự hy sinh này trở thành vô nghĩa. Tế Tế nắm chặt tay, nhìn về phía Khang, ánh mắt tràn đầy thù hận. “Ta sẽ không tha cho ngươi!”

Cuộc chiến chưa kết thúc, và họ sẽ tiếp tục chiến đấu vì Ngọc, vì tất cả những Omega đang phải chịu đựng. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, và họ sẵn sàng đối mặt với thử thách lớn nhất trong đời.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn