Người Lưu Giữ Ký Ức

Chương 13: Khủng hoảng lòng tin

Giữa không khí căng thẳng, nhóm Tế Tế đứng đối mặt với Khang và Đức. Ánh mắt Hoàng không còn sự bình tĩnh thường thấy, mà thay vào đó là sự nghi ngờ đang dâng lên trong lòng. “Liệu chúng ta có thể tin tưởng Hoàng không?” Anh ta thầm nghĩ, nhưng không dám nói ra. Mối quan hệ giữa họ đã bắt đầu nứt vỡ, và mỗi người đều cảm nhận được điều đó.

“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ!” Tế Tế gầm lên, làm mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.” Anh không muốn nhìn thấy nhóm tan rã, nhưng sự hoài nghi đã len lỏi vào trái tim anh.

“Nhưng liệu Hoàng có thực sự đứng về phía chúng ta?” Ngọc lên tiếng, giọng nói cô đong đầy lo lắng. “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”

“Đừng nói vậy,” Linh can thiệp, cố gắng giữ cho bầu không khí không bị căng thẳng hơn nữa. “Chúng ta cần tập trung vào việc đối phó với kẻ thù bên ngoài trước đã.” Cô nhìn Hoàng, hy vọng ánh mắt của mình sẽ truyền tải sự tin tưởng.

Hoàng nắm chặt tay, ánh mắt của anh nhìn xuống đất. “Tôi không muốn làm hỏng mọi thứ,” anh thì thầm, nhưng sự nghi ngờ vẫn hiện hữu. “Liệu tôi có thể thực sự là một phần của nhóm này không?”

Khang và Đức tận dụng cơ hội, phô diễn sức mạnh của mình với những lời lẽ châm chọc. “Nhìn xem, nhóm của các người đang tan rã ngay trước mắt. Những Omega yếu đuối, và một Beta không chắc chắn như Hoàng, thật không đáng để chiến đấu!” Khang cười nhạo, ánh mắt tàn nhẫn như dao cắt.

Sự chế giễu của kẻ thù khiến lòng tự trọng của Hoàng dâng trào. Anh cảm thấy như mình đang bị dồn vào thế chân tường. “Tôi không yếu đuối!” Anh gào lên, nhưng giọng nói của mình không đủ sức nặng để xóa tan sự nghi ngờ đang dâng lên trong lòng các thành viên còn lại. “Tôi sẽ chứng minh điều đó!”

“Chúng ta không thể để sự nghi ngờ làm yếu đi sức mạnh của mình,” Tế Tế khẳng định, hướng ánh mắt về phía Hoàng. “Hãy cùng nhau đứng vững!”

Giữa lúc căng thẳng, Linh quyết định đứng lên. “Tôi tin tưởng vào tất cả các bạn! Chúng ta cần phải đoàn kết!” Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh từ pheromone của mình lan tỏa, làm dịu bầu không khí căng thẳng. “Hãy nhớ lý do mà chúng ta bắt đầu cuộc chiến này.”

Sự kiên định của Linh như một ngọn đèn dẫn đường, nhưng không thể xóa tan sự nghi ngờ. Hoàng nhìn Linh, cảm nhận sự ấm áp từ pheromone của cô. “Nếu tôi không thể làm điều này, thì tôi sẽ không còn là chính mình nữa,” anh tự nhủ, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bám chặt lấy tâm trí.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Ngọc nói, cố gắng đưa nhóm trở lại vào quỹ đạo. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể chiến thắng.”

“Đúng vậy,” Tế Tế đồng tình, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Hoàng. “Hoàng, nếu anh có thông tin gì, hãy nói cho chúng tôi biết.”

Hoàng ngập ngừng một chút, nhưng rồi anh quyết định. “Có một cách… nhưng tôi không chắc liệu nó có an toàn không.” Anh đưa ánh mắt về phía Khang và Đức, những kẻ đang chờ đợi sự sụp đổ của nhóm.“Đừng để họ khiến anh sợ hãi,” Linh động viên. “Chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau.”

“Đúng vậy, hãy nói ra!” Ngọc thúc giục, tạo nên một không khí khẩn trương.

Hoàng hít một hơi sâu, rồi nói: “Khi chúng ta tiến vào khu vực của Khang, có một lối đi bí mật mà tôi từng nghe nói. Nếu chúng ta có thể sử dụng nó để tiếp cận phía sau, có thể chúng ta sẽ có cơ hội bất ngờ.”

“Điều đó nghe có vẻ mạo hiểm,” Tế Tế nói, nhưng trong lòng anh biết rằng họ cần một chiến lược táo bạo như vậy. “Nhưng nếu điều đó có thể mang lại lợi thế cho chúng ta, tôi sẵn sàng.”

“Chúng ta sẽ không làm điều này nếu không có sự đồng thuận của tất cả,” Hoàng khẳng định. “Nếu có ai cảm thấy không an toàn, chúng ta sẽ không tiến hành.”

“Chúng ta đều ở đây vì một lý do,” Linh nói, ánh mắt kiên định. “Không ai bị bỏ lại phía sau.”

Khang và Đức đứng từ xa, nụ cười mỉm của họ không thể che giấu sự lo lắng. Họ đã thấy sự đoàn kết đang dần hình thành trong nhóm, và điều đó khiến họ cảm thấy không thoải mái.

“Các người sẽ không thắng được!” Đức quát lên, nhưng giọng nói của hắn không còn sức mạnh như trước. “Các Omega chỉ là những kẻ yếu đuối!”

“Chúng ta không phải là những kẻ yếu đuối,” Linh đáp lại, ánh sáng trong mắt cô bừng lên. “Chúng ta sẽ chứng minh cho các người thấy rằng sức mạnh đến từ sự đoàn kết!”

“Đúng vậy!” Tế Tế hô lớn, làm cho mọi người thêm phần hưng phấn. “Chúng ta là một!”

Nhóm bắt đầu chuẩn bị cho cuộc chiến, cảm nhận được sự gắn kết mới mẻ đang lớn lên giữa họ. Nhưng trong lòng Hoàng, sự nghi ngờ vẫn không thể dứt bỏ. Anh tự hỏi, liệu mình có thực sự đủ mạnh để đứng cùng những người này, hay sẽ là kẻ phản bội trong giờ phút quan trọng nhất?

Họ đã quyết định ra đi, nhưng từng bước chân của Hoàng đầy nặng nề. Anh không thể không cảm thấy sợ hãi trước những gì sắp xảy ra. Liệu khi đối mặt với kẻ thù, anh có thể bảo vệ được những người mình yêu thương, hay sẽ lại một lần nữa để sự nghi ngờ làm chao đảo mọi thứ?

Cuộc hành trình của họ không chỉ là một cuộc chiến với kẻ thù bên ngoài, mà còn là một cuộc chiến với chính bản thân. Họ cần phải tìm ra sự đoàn kết từ những mảnh ghép đang rạn nứt, và thời gian không chờ đợi ai cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn