Người Lưu Giữ Ký Ức

Chương 11: Thử thách từ kẻ thù

Tế Tế đứng trước nhóm, ánh mắt anh rực lửa quyết tâm. “Chúng ta không thể chần chừ. Khang và Đức đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”

Linh cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô biết rằng thời gian không còn nhiều. “Chúng ta cần phải lập kế hoạch cụ thể. Không thể để họ kiểm soát chúng ta thêm nữa.”

“Đúng vậy,” Hoàng đồng tình, khẽ gật đầu. “Nếu chúng ta không có chiến lược rõ ràng, mọi nỗ lực sẽ trở nên vô nghĩa.”

“Chúng ta phải tìm cách phát huy sức mạnh của Linh,” Ngọc nói, ánh mắt cô sáng lên như ngọn lửa. “Nếu cô ấy có thể điều chỉnh pheromone, chúng ta có thể tạo ra một bức tường bảo vệ.”

Tế Tế mỉm cười, “Chính xác. Linh, em cần phải tập trung. Hãy dùng khả năng của mình để tạo ra sự liên kết mạnh mẽ giữa chúng ta.”

Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự ấm áp và tin tưởng từ những người bạn xung quanh. “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Đúng lúc đó, một âm thanh mạnh mẽ vang lên từ phía ngoài. Cửa chính bị đẩy mạnh, và Khang xuất hiện, theo sau là Đức. Ánh mắt của họ chứa đựng sự tàn nhẫn, như thể muốn nuốt chửng tất cả.

“Các người tưởng rằng có thể chống lại chúng tôi sao?” Khang cười khẩy, bước vào với phong thái kiêu ngạo. “Các Omega chỉ là những công cụ. Và các người sẽ không bao giờ có thể thay đổi điều đó.”

Đức đứng bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng. “Hãy đầu hàng đi, hoặc các người sẽ phải hối hận.”

Tế Tế siết chặt tay, cảm giác bất an len lỏi trong lòng. “Chúng tôi sẽ không để các người thao túng nữa. Chúng tôi sẽ chiến đấu.”

Một tiếng cười khinh bỉ vang lên từ Khang. “Chiến đấu? Các người chỉ là những kẻ yếu đuối. Hãy nhìn xem, các Omega sẽ không bao giờ có thể đứng lên chống lại sức mạnh của Alpha.”

“Đừng đánh giá thấp chúng tôi,” Linh nói, giọng điệu kiên quyết. “Chúng tôi có sức mạnh riêng.”

Khang ánh mắt châm biếm. “Sức mạnh của các người chỉ là những mơ mộng. Hãy để tôi cho các người thấy điều gì sẽ xảy ra khi chống lại chúng tôi.”

Tế Tế cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, nhưng anh không thể để sự sợ hãi xâm chiếm. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”

“Rất tốt,” Khang nói, “Vậy thì hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”

Họ bắt đầu tấn công. Tế Tế lao về phía Khang, sức mạnh của anh như một cơn sóng ập đến. Nhưng Khang đã chuẩn bị sẵn, hắn né tránh và phản công. Tế Tế cảm thấy sức mạnh của đối thủ, nhưng anh không cho phép bản thân chùn bước.

“Linh! Hãy sử dụng pheromone!” Hoàng hô to, nhưng trong tình thế hỗn loạn, Linh cảm thấy rối bời.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung. Mọi cảm xúc của nhóm như một dòng chảy mạnh mẽ. “Tôi có thể cảm nhận được mọi người,” cô thì thầm, “Hãy tin tưởng vào tôi.”

Ngọc đứng bên cạnh Linh, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. “Chúng ta cùng nhau! Hãy cho họ thấy sức mạnh của chúng ta!”

Linh nhắm mắt lại, cảm nhận từng nhịp tim, từng cảm xúc. Một luồng năng lượng từ pheromone bắt đầu lan tỏa. Cô mở mắt, nhìn thẳng vào Khang và Đức. “Chúng ta không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho tất cả những Omega khác!”Một ánh sáng rực rỡ phát ra từ Linh, tạo thành một lớp bảo vệ quanh nhóm. Sức mạnh từ pheromone khiến cho bầu không khí trở nên dày đặc. Khang và Đức bất ngờ, dừng lại trong giây lát.

“Không thể nào!” Khang gầm lên, nhưng ánh sáng từ Linh đã khiến hắn không thể tiến tới.

“Chúng ta có thể làm được!” Tế Tế hô lớn, dẫn dắt nhóm vào cuộc chiến. Mỗi cú đấm, mỗi bước di chuyển đều mang theo quyết tâm không thể lay chuyển.

Nhưng Khang không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn tập trung năng lượng, chuẩn bị phản công. “Các người sẽ phải trả giá cho sự nổi dậy này!”

“Chúng ta sẽ không khuất phục!” Đức thêm vào, ánh mắt đầy thách thức.

Linh cảm nhận được sự sợ hãi từ nhóm, nhưng cô không cho phép nó chiếm lấy. “Hãy tin tưởng vào nhau! Chúng ta là một đội!”

Sự quyết tâm ấy lan tỏa như một làn sóng. Từng thành viên trong nhóm cảm thấy sức mạnh từ Linh, từ Tế Tế. Họ không còn là những Omega yếu đuối, mà là những chiến binh.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Những cú đấm, những tiếng va chạm vang lên như sấm rền. Tế Tế không ngừng tiến tới, mỗi lần đánh trả lại Khang, anh cảm nhận được sức mạnh của cả nhóm. Linh, Ngọc, Hoàng – tất cả đều là những chiến binh trong cuộc chiến này.

“Chúng ta sẽ không bao giờ chịu thua!” Linh hét lên, pheromone tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh sáng từ cô như một ngọn hải đăng giữa đêm tối.

Nhưng trong khoảnh khắc, Đức lao vào, sức mạnh của hắn như một cơn bão. Tế Tế không kịp phản ứng, và một cú đấm mạnh mẽ đã đánh bay anh sang một bên. Mọi người đều hoảng hốt.

“Tế Tế!” Ngọc kêu lên, chạy về phía anh. “Anh ổn không?”

Tế Tế cố gắng đứng dậy, nhưng cơn đau nhói khiến anh khó khăn. “Chúng ta… không thể lùi bước,” anh nói, giọng yếu ớt nhưng vẫn kiên quyết.

Khang cười khẩy, “Xem ra các người thật sự yếu đuối. Đây mới chỉ là bắt đầu.”

Linh cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. “Chúng ta phải làm gì đó! Chúng ta không thể để họ thắng!”

“Đúng vậy,” Hoàng nói, đôi mắt anh sáng lên với quyết tâm. “Chúng ta phải đoàn kết hơn bao giờ hết.”

“Linh, hãy tập trung sức mạnh của em!” Tế Tế hô to. “Chúng ta cần em!”

Nhưng Linh biết rằng sức mạnh của cô không đủ nếu không có sự hỗ trợ từ tất cả mọi người. “Chúng ta cần phải kết nối lại!”

Ánh sáng từ pheromone bắt đầu nhấp nháy, tạo thành một vòng tròn xung quanh nhóm. Linh cảm nhận được từng nhịp đập, từng cảm xúc của mọi người. Họ đang cùng nhau chiến đấu, và sức mạnh ấy đang dần hình thành.

“Chúng ta sẽ không lùi bước!” Linh hét lên, ánh sáng tỏa ra rực rỡ hơn bao giờ hết. “Hãy cho họ thấy sức mạnh của chúng ta!”

Một sức mạnh mới dâng trào, như một cơn sóng cuộn chảy, và Linh biết rằng đây chính là thời điểm mà họ có thể thay đổi mọi thứ. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng họ đã sẵn sàng để chiến đấu đến cùng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn