Người Giám Sát Thời Gian

Chương 8: Dấu vết thời gian

Minh Thảo đứng giữa không gian căng thẳng, đôi mắt không rời khỏi Quốc Bảo. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô: Những dấu vết thời gian mà họ đã tìm thấy, liệu có phải là manh mối dẫn đến âm mưu của hắn? Cô hít một hơi thật sâu, quyết tâm không để những ký ức đau thương chi phối bản thân.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về những sự kiện mà hắn đã can thiệp,” Thảo nói, giọng điệu kiên quyết. “Có thể hắn đã thay đổi nhiều điều mà chúng ta không biết.”

Nam gật đầu. “Tôi đã nghe nói về những lần can thiệp của hắn trong quá khứ. Hắn không chỉ thao túng sự kiện lớn, mà còn cả những chi tiết nhỏ, những khoảnh khắc có thể thay đổi cục diện.”

“Vậy thì chúng ta phải tìm kiếm những tài liệu liên quan,” Hằng thêm vào, ánh mắt sáng lên với sự phấn khích. “Có lẽ trong các kho lưu trữ, chúng ta sẽ tìm ra những dấu vết đó.”

Họ nhanh chóng rời khỏi căn cứ, lòng đầy quyết tâm. Đích đến là một kho lưu trữ cũ, nơi chứa đựng những tài liệu lịch sử quan trọng, có thể là chìa khóa để họ ngăn chặn Quốc Bảo. Khi đến nơi, không khí xung quanh trở nên ngột ngạt. Những kệ sách cũ kĩ, bụi bặm, như đang giấu kín nhiều bí mật.

“Chúng ta phải nhanh lên,” Thảo nhắc nhở. “Không biết hắn có thể phát hiện ra chúng ta bất cứ lúc nào.”

Họ chia nhau ra tìm kiếm. Thảo lục tìm trong các tài liệu, mắt chăm chú vào từng trang giấy. Một bức ảnh cũ hiện ra, hình ảnh một cuộc biểu tình lớn vào thập niên 90, nơi mà Quốc Bảo từng xuất hiện. “Đây rồi!” cô kêu lên, chỉ vào bức ảnh. “Hắn đứng ngay giữa đám đông. Có thể đây là thời điểm hắn bắt đầu can thiệp.”

Nam tiến lại gần, xem xét kỹ lưỡng. “Nếu hắn đã can thiệp ở đây, thì có thể hắn đã tạo ra một sự kiện khác mà chúng ta chưa biết đến.”

“Cần phải tìm thêm thông tin về những người liên quan đến cuộc biểu tình này,” Hằng nói. “Họ có thể là những nhân chứng quan trọng.”

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên. Cả nhóm dừng lại, ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Nam nói, giọng khẩn trương. “Phải nhanh lên!”

Họ tiếp tục tìm kiếm, tim đập nhanh hơn khi nghe tiếng bước chân lại gần. Thảo lật từng trang tài liệu, ánh mắt dán chặt vào những con chữ, cho đến khi một cái tên thu hút sự chú ý của cô: “Lê Thị Thu Hà.” Cô là một nhà môi giới thông tin, người đã có nhiều mối quan hệ trong giới công nghệ.

“Có thể Hà biết nhiều về âm mưu của Quốc Bảo,” Thảo nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta cần liên lạc với cô ta.”

“Tôi biết cách tìm cô ấy,” Nam đáp. “Nhưng chúng ta phải ra khỏi đây trước đã.”Cả nhóm nhanh chóng thu dọn những tài liệu đã tìm được và rời khỏi kho lưu trữ. Nhưng khi họ vừa ra ngoài, một nhóm người lạ xuất hiện, chặn lối thoát.

“Các người không thể rời đi dễ dàng như vậy,” một gã trong số đó cười khẩy. “Quốc Bảo không thích những kẻ gây rối.”

“Chúng ta không có thời gian cho trò chơi này,” Thảo quát. “Đứng sang một bên!”

Nam nhanh chóng lao vào, tấn công gã cầm đầu. Cuộc chiến diễn ra ngay trên phố, giữa những ánh mắt ngỡ ngàng của người qua đường. Hằng sử dụng thiết bị của mình để tạo ra một cơn bão điện từ, làm tê liệt những kẻ tấn công.

“Đi nào!” Thảo hô lớn, dẫn đầu nhóm chạy về phía chiếc xe đậu gần đó. Họ nhanh chóng nhảy vào, Nam khởi động xe trong khi Hằng vẫn theo dõi phía sau.

“Chúng ta phải đến gặp Hà ngay!” Thảo nói, lòng tràn đầy quyết tâm. Mỗi giây trôi qua đều có thể quyết định số phận của dòng thời gian.

Khi chiếc xe lao đi, Thảo cảm thấy như thời gian đang chảy ngược. Những hình ảnh trong quá khứ hiện về, kéo cô trở lại những kỷ niệm đau thương. Nhưng không, cô không thể để những điều đó kéo mình xuống. Cô phải chiến đấu, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người mà cô yêu thương.

“Có ai đó theo dõi chúng ta không?” Hằng hỏi, nét lo lắng hiện rõ trên mặt.

Nam nhìn qua gương chiếu hậu, nhăn mặt. “Có thể. Chúng ta phải cẩn thận.”

Thảo thầm nghĩ về những gì họ đã khám phá ra. Nếu Quốc Bảo đang thao túng thời gian, thì những gì họ đang làm sẽ không chỉ ảnh hưởng đến hiện tại mà còn cả tương lai. Họ cần phải tìm ra cách để ngăn chặn hắn, không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để bảo vệ cả dòng chảy của lịch sử.

Khi chiếc xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, Thảo cảm thấy như mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn. Những dấu vết thời gian mà Quốc Bảo để lại không chỉ là manh mối cho âm mưu của hắn, mà còn là cơ hội để họ thay đổi cục diện.

“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật,” Thảo khẳng định, ánh mắt rực lửa. “Quốc Bảo sẽ không thắng được chúng ta.”

Nhưng liệu họ có thực sự đủ sức mạnh để đối đầu với những thế lực đang âm thầm thao túng lịch sử? Câu hỏi đó vẫn treo lơ lửng, như một lời thách thức cho hành trình sắp tới của họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn