Người Giám Sát Thời Gian

Chương 11: Đường cùng

Minh Thảo và nhóm của cô đứng trong một căn phòng nhỏ, nơi mà ánh sáng chỉ đủ để nhìn rõ những gương mặt căng thẳng. Không khí ngột ngạt vì những ánh mắt hoài nghi từ các Giám Sát viên khác. Họ đã nghe về những quyết định của Minh Thảo và đồng đội, nhưng không ai trong số họ tin tưởng vào phương pháp mà nhóm đang theo đuổi.

“Cô thực sự nghĩ rằng việc can thiệp vào quá khứ là cách duy nhất để giải quyết vấn đề này?” Một Giám Sát viên đứng dậy, giọng điệu chế giễu.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Minh Thảo đáp, cố giữ bình tĩnh. “Quốc Bảo và Tùng đang đe dọa tương lai của chúng ta. Nếu không hành động ngay, sẽ quá muộn.”

“Cô không hiểu cái giá phải trả cho những quyết định đó,” người đàn ông kia nói, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Mọi thứ có thể trở nên tồi tệ hơn.”

Nam nhíu mày, không kiềm chế được. “Chúng tôi đã chứng kiến quá nhiều đau thương. Chúng ta không thể đứng yên.”

“Đúng vậy,” Hằng thêm vào, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Chúng ta phải bảo vệ những gì còn lại. Hành động ngay bây giờ là cách duy nhất để ngăn chặn thảm họa.”

Nhưng sự hoài nghi vẫn hiện hữu. Một Giám Sát viên khác đứng lên. “Và nếu cô sai? Nếu những quyết định của cô dẫn đến những bi kịch lớn hơn?”

Minh Thảo cảm thấy sự tức giận dâng trào trong lòng. “Tôi không muốn thất bại. Nhưng để không phải sống trong sợ hãi, tôi sẵn sàng đối mặt với những rủi ro. Chúng ta đã từng là những người bảo vệ dòng thời gian, hãy nhớ điều đó!”

Căn phòng chìm vào im lặng. Mỗi người đều có những nỗi lo riêng, những ký ức đau thương về những lần can thiệp sai lầm trong quá khứ. Minh Thảo nhìn vào mắt từng người, cảm nhận được sự mâu thuẫn trong họ. Có người muốn theo, có người lại do dự.

Cuối cùng, một Giám Sát viên lớn tuổi lên tiếng. “Tôi sẽ không tham gia, nhưng tôi không ngăn cản cô. Nếu cô thực sự tin tưởng vào con đường này, hãy hành động. Nhưng nhớ rằng, một lần nữa, mọi thứ sẽ không dễ dàng.”

Minh Thảo gật đầu, cảm thấy nặng nề. “Cảm ơn ông đã thành thật.”Khi họ bước ra khỏi căn phòng, không khí bên ngoài vẫn nặng nề như trước. Hằng đi bên cạnh Minh Thảo, vẻ mặt trầm tư. “Cô có nghĩ chúng ta đã làm đúng không?”

“Chúng ta không thể để sự hoài nghi đó cản trở mình,” Minh Thảo đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ tìm ra Minh. Anh ấy có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về Tùng và cách đối phó với Quốc Bảo.”

Nam gật đầu, ánh mắt vẫn kiên định. “Tôi sẽ không để những kẻ đó chiến thắng. Chúng ta sẽ tìm Minh và tiếp tục cuộc chiến này.”

Trên đường về, tâm trạng của nhóm càng lúc càng nặng nề. Những câu hỏi không lời đáp cứ lởn vởn trong đầu họ. Liệu họ có thể tìm ra Minh trước khi Quốc Bảo ra tay? Liệu những hành động của họ có thực sự mang lại kết quả?

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Hằng lên tiếng, phá tan sự im lặng. “Minh đã rời bỏ tổ chức, có thể giờ anh ấy không còn tin tưởng vào bất cứ ai trong chúng ta.”

“Nhưng chúng ta phải tìm ra anh ấy,” Minh Thảo nói. “Có thể anh ấy đã thấy điều gì đó về Tùng mà chúng ta chưa biết.”

“Đúng vậy,” Nam đồng tình. “Chúng ta sẽ phải truy tìm mọi manh mối để tìm ra Minh.”

Khi chiếc xe lao đi, tâm trí Minh Thảo bùng lên những hình ảnh về quá khứ, những lần cô đã mất đi những người thân yêu. Cô không thể để những ký ức đó lặp lại. Cô phải tìm ra Minh, không chỉ để bảo vệ tương lai mà còn để tìm kiếm sự thật.

“Chúng ta sẽ tìm thấy Minh,” Nam khẳng định, nắm chặt vô lăng. “Và khi đó, mọi thứ sẽ sáng tỏ.”

Một cảm giác hồi hộp tràn ngập không gian. Mọi thứ dường như đang chực chờ bùng nổ, và nhóm của Minh Thảo biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn