Người Gác Cổng

Chương 4: Manh Mối Đầu Tiên

Trong một góc quán cà phê nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm áp hòa cùng âm thanh của tiếng cốc chạm nhau, Tuấn và Lan ngồi đợi Lê Văn Hưng. Không khí giữa họ nặng nề, những câu hỏi không lời cứ lởn vởn trong đầu.

“Anh ấy sẽ đến chứ?” Lan hỏi, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ.

“Chắc chắn,” Tuấn trấn an, nhưng trong lòng anh không hoàn toàn yên tâm. Hưng, với tài năng hacker của mình, có thể là chiếc chìa khóa để họ mở ra những bí mật của tổ chức Gác Cổng.

Cuối cùng, Hưng xuất hiện, bước vào quán với phong cách thoải mái, nụ cười tươi rói. “Xin lỗi đã để mọi người chờ!” Anh ta lộ vẻ hài hước, nhưng trong đôi mắt sắc bén của anh, có điều gì đó nghiêm túc.

“Chúng tôi cần nói chuyện nghiêm túc,” Tuấn bắt đầu, không vòng vo. “Về cái chết của bà Tâm và tổ chức Gác Cổng.”

“Cái chết đó không đơn giản như mọi người nghĩ,” Hưng đáp, giọng điệu bỗng trở nên nghiêm túc. “Tổ chức Gác Cổng rất bí mật, và họ không dễ dàng để lộ thông tin.”

“Chúng ta cần biết họ đang che giấu điều gì,” Lan lên tiếng, quyết tâm trong giọng nói của cô. “Có thể bà Tâm đã phát hiện ra điều gì đó.”

“Thực ra, tôi đã nghe được một số thông tin,” Hưng nói, ánh mắt lấp lánh. “Có một mối liên hệ giữa bà Tâm và một số pháp sư quyền lực khác. Họ đã từng làm việc chung với nhau.”

“Nhưng tại sao lại có chuyện đó?” Tuấn hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Có phải bà ấy biết quá nhiều nên bị giết không?”

“Có thể,” Hưng gật đầu. “Tôi đã truy cập vào một số dữ liệu cũ. Những thông tin đó đều bị mã hóa, nhưng tôi có thể phá được mã. Vấn đề là, nếu bị phát hiện, tôi sẽ gặp rắc rối lớn.”

“Rắc rối không lớn bằng việc chúng ta không biết sự thật,” Tuấn nói, ánh mắt kiên định. “Hưng, hãy giúp chúng tôi.”

“Được rồi,” Hưng thở dài. “Tôi sẽ làm. Nhưng các bạn phải chuẩn bị tinh thần cho những gì có thể tìm thấy.”

Họ nhanh chóng lập kế hoạch. Hưng sẽ truy cập vào những dữ liệu liên quan đến bà Tâm, trong khi Tuấn và Lan sẽ tìm hiểu thêm về tổ chức Gác Cổng. Cả ba người đều hiểu rằng, cuộc điều tra này sẽ không dễ dàng, nhưng họ không thể dừng lại.

Ngày hôm sau, Hưng ngồi trước máy tính trong một căn phòng tối tăm, ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên gương mặt anh. Anh tập trung, gõ phím liên tục, tìm kiếm những thông tin bị chôn vùi.

“Đã tìm thấy,” Hưng thì thầm khi những dòng chữ hiện ra. “Bà Tâm đã tham gia vào một dự án bí mật liên quan đến việc kiểm soát quyền lực của các pháp sư. Họ đã phát hiện ra một âm mưu lớn.”“Âm mưu gì?” Tuấn hỏi qua điện thoại, giọng anh căng thẳng.

“Có một nhóm pháp sư đang âm thầm lên kế hoạch để lật đổ tổ chức Gác Cổng. Họ muốn chiếm lĩnh quyền lực của thành phố,” Hưng nói, giọng điệu dần trở nên nghiêm trọng. “Bà Tâm đã nhận ra điều đó và có thể đã đe dọa họ.”

“Chúng ta cần gặp bà ấy,” Lan lên tiếng. “Có thể bà ấy còn có những thông tin quan trọng hơn nữa.”

“Nhưng bà ấy đã chết,” Hưng nhắc nhở, sự châm biếm hiện rõ trong giọng nói. “Tôi không nghĩ chúng ta có thể tìm thấy bà ấy.”

“Có thể có người khác biết,” Tuấn nói, ý chí không khuất phục. “Hãy tiếp tục tìm kiếm thông tin về những người liên quan.”

Trong khi đó, Lan cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ. “Hưng, anh có chắc chắn rằng những thông tin này đáng tin cậy không? Chúng ta đang đối mặt với những kẻ nguy hiểm.”

“Chắc chắn rồi,” Hưng khẳng định. “Tôi đã theo dõi họ từ lâu. Họ không dễ dàng để lộ dấu vết.”

Tuy nhiên, không khí xung quanh họ dần trở nên nặng nề. Những bí mật đang chờ đợi, và mỗi bước đi của họ đều có thể dẫn đến những rắc rối mà họ chưa thể hình dung.

“Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về tổ chức Gác Cổng,” Tuấn nói, lòng đầy quyết tâm. “Họ có thể là chìa khóa để giải quyết mọi chuyện.”

“Nhưng làm thế nào?” Lan hỏi. “Họ không phải là những người dễ tiếp cận.”

“Để tiếp cận họ, chúng ta cần một cách tiếp cận khác,” Hưng gợi ý. “Có thể tìm kiếm những người trong tổ chức đã rời bỏ họ.”

“Đúng,” Tuấn đồng tình. “Hưng, anh có những mối quan hệ nào trong giới ngầm không?”

“Có một số,” Hưng thừa nhận, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc. “Nhưng chúng ta sẽ phải cẩn thận. Những người đó không dễ dàng tin tưởng.”

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Tuấn nhấn mạnh. “Hãy tìm kiếm họ.”

Cuộc trò chuyện kết thúc với những suy nghĩ nặng nề. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, bất kể nó có tàn nhẫn đến đâu. Hành trình tìm kiếm sự thật mới chỉ bắt đầu, và những bí mật chờ đợi họ ở phía trước.