Người Gác Cổng

Chương 13: Nỗi Lo Lắng Chồng Chất

Khi rời khỏi khu phố Hạ Lưu, lòng Tuấn nặng trĩu những suy nghĩ. Trần Hùng không chỉ đơn thuần là một tên tội phạm, mà là một con quái vật đang rình rập, chực chờ nuốt chửng bất kỳ ai dám đứng lên chống lại hắn. Hắn đã đặt ra một điều kiện không thể chấp nhận, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Hưng đi bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng.

“Chúng ta cần tìm hiểu về chiếc vòng cổ đó,” Hưng nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Có thể có ai đó trong giới pháp sư biết điều gì về nó.”

“Điều đó không dễ dàng,” Lan chen vào, nét mặt cô vẫn còn căng thẳng. “Những pháp sư thường không muốn chia sẻ thông tin, nhất là về những đồ vật có sức mạnh đặc biệt.”

“Nhưng nếu không có nó, chúng ta sẽ không thể tiến hành điều tra,” Tuấn đáp, ánh mắt anh đã bắt đầu sáng lên với một ý tưởng. “Có thể chúng ta cần tiếp cận một số mối quan hệ cũ.”

“Ý anh là ai?” Lan hỏi, sự nghi ngờ lộ rõ.

“Có một người tôi từng gặp trong quá khứ, một pháp sư không còn hoạt động nhiều nữa,” Tuấn nói, nhớ lại hình ảnh của người đàn ông có làn da nhăn nheo, nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh như những vì sao. “Ông ấy có thể biết điều gì đó.”

“Chúng ta không có thời gian,” Hưng nói, giọng anh trở nên khẩn trương. “Trần Hùng không phải là người chờ đợi. Hắn sẽ không ngần ngại hành động nếu chúng ta không đáp ứng yêu cầu.”

Tuấn gật đầu. “Vậy chúng ta phải nhanh chóng tìm ông ta. Chúng ta có thể đến khu phố Thượng Lưu, nơi những pháp sư quyền lực sinh sống. Đó là nơi duy nhất chúng ta có thể tìm thấy thông tin đáng tin cậy.”

Khi họ di chuyển, lòng Tuấn đầy hồi hộp. Khu phố Thượng Lưu không chỉ là nơi của những pháp sư quyền lực mà còn là nơi chứa đựng những bí mật mà họ cần khám phá. Mỗi bước chân vào đó như một cuộc phiêu lưu, nhưng cũng đầy rủi ro.

Khi đến nơi, không khí trở nên lạnh lẽo và nặng nề. Những ngôi nhà cao tầng, lấp lánh ánh đèn, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự tăm tối. Họ tìm đến một ngôi nhà cũ kỹ, nơi mà Tuấn nhớ ông pháp sư đã sống. Cánh cửa gỗ khép hờ, ánh sáng yếu ớt từ bên trong chiếu ra.

“Ông ấy có ở nhà không?” Lan hỏi, giọng hơi run.

“Chúng ta sẽ biết ngay,” Tuấn đáp, dồn hết can đảm để gõ cửa. Tiếng gõ vang lên, kéo theo một khoảng lặng đáng sợ.

Cửa từ từ mở ra, hiện lên trước mắt họ là một người đàn ông trung niên, tóc bạc trắng và đôi mắt sâu thẳm. “Ai đến đây?” ông hỏi, giọng trầm và lạnh lùng.

“Chúng tôi là những người tìm kiếm thông tin,” Tuấn tự giới thiệu, cảm giác như mọi lời nói đều trở nên khó khăn. “Chúng tôi cần biết về chiếc vòng cổ của một pháp sư.”

Người đàn ông nhìn họ, đôi mắt như đang xem xét từng cử động của họ. “Chiếc vòng cổ đó… không phải thứ mà ai cũng có thể dễ dàng tìm kiếm.”

“Chúng tôi biết,” Lan đáp, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. “Nhưng nó rất quan trọng. Chúng tôi cần nó để đối phó với một kẻ nguy hiểm.”“Nguy hiểm?” Ông pháp sư nhếch mép. “Thế giới này không thiếu những mối nguy hiểm. Nhưng nếu các bạn thật sự muốn biết, thì phải trả giá.”

“Giá gì?” Tuấn hỏi, lòng thắt lại.

“Chỉ cần một thông tin đơn giản,” ông đáp. “Một điều bí mật mà tôi đã giữ kín. Và nếu bạn muốn có được thông tin về chiếc vòng cổ, bạn phải giúp tôi lấy lại nó.”

“Giúp ông?” Hưng hỏi, sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. “Ông đang nói về điều gì?”

“Có một kẻ đã đánh cắp chiếc vòng cổ đó,” ông nói, giọng nghiêm túc. “Nếu các bạn muốn thông tin, hãy giúp tôi lấy lại nó.”

“Chúng tôi không có thời gian,” Lan vội vàng nói. “Chúng tôi cần thông tin ngay bây giờ.”

“Thời gian là thứ mà các bạn không thể mua được,” ông đáp lại, ánh mắt nghiêm nghị. “Và trong thế giới này, mọi thứ đều có giá của nó.”

Tuấn cảm thấy căng thẳng. Họ không thể chần chừ thêm nữa, nhưng cũng không thể từ chối yêu cầu này. “Ông có thể cho chúng tôi biết kẻ nào đã lấy chiếc vòng cổ đó không?” Tuấn hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

“Chỉ cần bạn đồng ý giúp tôi, tôi sẽ cho các bạn biết,” ông pháp sư nói, nụ cười bí ẩn hiện lên trên môi.

Họ nhìn nhau, biết rằng không còn lựa chọn nào khác. “Được,” Tuấn nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng tôi sẽ giúp ông.”

“Rất tốt,” ông đáp, ánh mắt lấp lánh. “Hãy chuẩn bị sẵn sàng, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.”

Khi họ rời khỏi ngôi nhà, lòng Tuấn trĩu nặng. Họ đã rơi vào một âm mưu lớn hơn cả những gì họ tưởng tượng. Chiếc vòng cổ không chỉ là một món đồ, mà còn là chìa khóa cho những bí mật đen tối. Họ không chỉ phải đối mặt với Trần Hùng mà còn với những kẻ khác trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm này.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ hơn về kẻ đã đánh cắp chiếc vòng cổ,” Hưng nói, giọng trầm xuống. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Chúng ta sẽ tìm cách,” Tuấn đáp, cảm giác quyết tâm lại bùng lên trong lòng. “Nhưng lần này, chúng ta phải cẩn thận hơn. Không thể để Trần Hùng kiểm soát chúng ta.”

Khi bóng đêm bao trùm thành phố Althar, họ biết rằng cuộc chiến với những bí ẩn chỉ mới bắt đầu. Những nỗi lo lắng chồng chất, nhưng họ sẽ không từ bỏ. Sự thật đang chờ đợi phía trước, và họ sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm ra nó.