Trong quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trên những tách trà, Tuấn ngồi đối diện với Đặng Minh Tâm. Cô ta, người phụ nữ mà anh biết rõ là có nhiều thông tin về cái chết của pháp sư, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng, như thể mọi chuyện đều không liên quan đến mình.
“Cô có biết điều gì về cái chết của pháp sư không?” Tuấn mở đầu, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Cái chết của ông ta là một bi kịch, nhưng tôi không phải là người để giải quyết nó,” Minh Tâm đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng sắc bén. Cô ta nhìn thẳng vào mắt Tuấn, như thể đang đánh giá từng cử động của anh.
“Cô biết nhiều hơn những gì cô nói,” Tuấn khẳng định, không để cho sự lạnh lùng của cô ta làm mình chùn bước. “Tôi cần sự giúp đỡ của cô.”
“Bạn tôi đã không còn, và tôi không có nghĩa vụ phải giúp ai,” Minh Tâm lạnh lùng đáp, nhấp một ngụm trà, như thể chỉ muốn kết thúc cuộc trò chuyện.
“Cô không sợ những gì có thể xảy ra nếu chúng ta không tìm ra sự thật?” Tuấn hỏi, sự kiên nhẫn trong anh đang dần cạn kiệt.
Minh Tâm cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp nào. “Sợ hãi là điều không cần thiết trong thế giới này, thưa thám tử. Ai cũng có thể là nạn nhân hoặc kẻ tội đồ.”
“Vậy cô nghĩ mình đứng ở đâu trong cuộc chơi này?” Tuấn thách thức.
Cô ta ngừng lại một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Tôi chỉ là một người kinh doanh. Mọi thứ tôi làm đều hướng đến lợi ích cá nhân.”
“Và lợi ích đó có liên quan đến cái chết của pháp sư?” Tuấn không buông tha.
“Điều đó không quan trọng. Quan trọng là tôi không muốn dính dáng đến những rắc rối.” Minh Tâm đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
“Cô không thể bỏ đi như thế,” Tuấn ngăn lại, giọng anh trở nên cương quyết hơn. “Cô có thể cứu giúp một mạng sống khác.”
Cô ta quay lại, đôi mắt lạnh lẽo quét qua khuôn mặt Tuấn. “Làm ơn, hãy tự bảo vệ mình. Những gì đang diễn ra lớn hơn những gì bạn có thể tưởng tượng.”
“Cô biết ai đứng sau nó, đúng không?” Tuấn hỏi, sự kiên trì trong anh không hề suy giảm.“Câu hỏi không phải là ‘ai’, mà là ‘tại sao’. Nếu bạn không hiểu điều đó, bạn sẽ không sống sót lâu trong thế giới này.” Minh Tâm đáp, rồi quay lưng bước đi.
Tuấn nhìn theo, trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Cô ta biết điều gì đó quan trọng, nhưng lại không sẵn lòng chia sẻ. Anh thở dài, cảm giác như một mảnh ghép trong vụ án này lại bị che lấp.
“Cô ta không hợp tác,” Lan nói, vừa kịp đến khi Minh Tâm rời đi. “Nhưng có điều gì đó rất lạ ở đây.”
“Cô ta biết nhiều hơn những gì đã nói,” Tuấn khẳng định, nhíu mày. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về cô ta.”
“Có lẽ chúng ta nên theo dõi cô ấy?” Lan đề xuất, ánh mắt cô rực sáng hy vọng.
“Đó không phải là ý hay. Cô ta có thể nhận ra ngay lập tức,” Tuấn lắc đầu. “Chúng ta cần một cách tiếp cận khác.”
Họ rời khỏi quán, cảm giác nặng nề bao trùm. Từng bước đi trên con phố, Tuấn cảm thấy một áp lực vô hình đang bủa vây xung quanh. Những bí mật dường như đang tích tụ, và áp lực thời gian ngày càng gia tăng.
“Có lẽ chúng ta nên tìm hiểu về những người có liên quan đến pháp sư,” Lan nói, bước chân nhanh hơn. “Có thể có ai đó biết điều gì đó.”
“Đúng. Chúng ta có thể bắt đầu từ những người trong tổ chức của ông ta,” Tuấn đồng ý, nhưng vẫn cảm thấy bất an về những gì có thể xảy ra.
Khi họ quay về văn phòng, Tuấn không thể ngừng suy nghĩ về Minh Tâm. Cô ta là một mảnh ghép quan trọng, nhưng cũng đầy bí ẩn. Anh cảm nhận được sự rắc rối đang đến gần, như một cơn bão đang âm thầm hình thành.
“Tuấn, anh có nghĩ rằng chúng ta đang đi đúng hướng không?” Lan hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.
“Chúng ta đã có một manh mối, nhưng cũng có thể là một cái bẫy,” Tuấn trả lời, lòng đầy trăn trở. “Chúng ta phải rất cẩn thận.”
Khi màn đêm buông xuống, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng họ. Chuyến hành trình này đã bước vào một bước ngoặt đáng ngờ, và cả hai biết rằng sự thật có thể không như họ mong đợi.