Người Gác Cổng Địa Ngục

Chương 9: Giải Cứu Linh Hồn

Từng bước chân của Minh Khải và Thùy Linh vang lên trên con đường nhỏ dẫn tới trụ sở của những người gác cổng, nơi mà mọi bí mật của thành phố Địa Ngục được giấu kín. Không khí xung quanh dường như nặng nề hơn, như thể những linh hồn bị mắc kẹt đang dõi theo họ từ bóng tối. Minh Khải cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực không rõ ràng, chỉ cần một cử chỉ sai lầm có thể khiến họ rơi vào vòng tay của kẻ phản bội.

“Chúng ta cần có một kế hoạch,” Thùy Linh thì thầm, ánh mắt cô quét qua những người xung quanh. “Không thể để ai nghi ngờ.”

“Đúng vậy,” Minh Khải đáp. “Chúng ta sẽ phải cẩn trọng. Hãy bắt đầu từ những người mà chúng ta đã từng làm việc cùng. Họ có thể có thông tin về những linh hồn cần giúp đỡ và cả kẻ phản bội.”

Cả hai tiến vào bên trong, nơi ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn treo lơ lửng chiếu sáng từng góc tối. Những người gác cổng đang tụ tập, nói chuyện rì rầm, không khí tràn ngập sự căng thẳng. Họ đã từng là những đồng đội, nhưng giờ đây, Minh Khải không thể không cảm thấy nghi ngờ. Ai trong số họ có thể là kẻ phản bội?

“Chúng ta phải tìm gặp ông Hải,” Minh Khải nói, ông là một trong những người gác cổng dày dạn kinh nghiệm. Ông đã tham gia vào nhiều cuộc điều tra, và có thể ông đã nghe thấy điều gì đó lạ lùng.

“Hãy cẩn thận,” Thùy Linh nhắc nhở, “Nếu ông ấy là kẻ phản bội…”

“Chúng ta sẽ biết sớm thôi,” Minh Khải ngắt lời, ánh mắt anh kiên định. “Tìm ra sự thật là ưu tiên hàng đầu.”

Họ tiến tới bàn của ông Hải, người đang chăm chú đọc một cuốn sách cũ. Minh Khải gõ nhẹ lên mặt bàn, ông Hải ngẩng đầu, đôi mắt ông sáng lên khi nhận ra hai người.

“Minh Khải, Thùy Linh,” ông chào, giọng nói trầm ấm. “Có chuyện gì vậy?”

“Chúng tôi cần nói chuyện riêng với ông,” Minh Khải nói, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. “Có điều gì bất thường xảy ra gần đây không?”

Ông Hải nhíu mày, vẻ nghi ngờ hiện rõ. “Bất thường? Chuyện gì?”

“Huyền,” Thùy Linh cất tiếng, “Linh hồn của cô ấy vẫn chưa siêu thoát. Chúng tôi nghi ngờ có kẻ đang thao túng những linh hồn khác.”

Sắc mặt ông Hải bỗng trở nên nghiêm trọng. “Cô ấy… Huyền? Đó là một chuyện đau lòng. Nhưng tôi không biết ai có thể làm điều đó.”

“Ông có biết ai đã tiếp xúc với Huyền trước khi cô ấy mất tích không?” Minh Khải hỏi, ánh mắt sắc lạnh.

Ông Hải lắc đầu. “Rất nhiều người đã tiếp xúc, nhưng không ai có lý do để hại cô ấy. Huyền là một linh hồn trong sáng.”

“Có thể có một kẻ phản bội trong hàng ngũ của chúng ta,” Thùy Linh nói, “Chúng tôi cần tìm ra ai đang đứng sau tất cả những điều này.”

“Để làm được điều đó, các bạn phải cẩn thận,” ông Hải khuyên, “Có những thứ không phải lúc nào cũng rõ ràng.”Cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng Minh Khải. Họ không chỉ đang tìm kiếm một linh hồn mà còn phải đối mặt với những thế lực tăm tối có thể đang âm thầm theo dõi từng bước đi của họ.

Khi rời khỏi bàn của ông Hải, Minh Khải và Thùy Linh cảm nhận được ánh mắt dõi theo từ những người xung quanh. Họ không thể để lộ bất kỳ dấu hiệu nào về sự nghi ngờ. Cả hai quyết định tách ra, mỗi người sẽ điều tra một hướng khác nhau để thu thập thông tin.

“Gặp lại nhau tại bờ suối vào lúc hoàng hôn,” Minh Khải nói, “Chúng ta sẽ tổng hợp những gì tìm được.”

“Cẩn thận nhé,” Thùy Linh đáp, ánh mắt cô sáng lên với quyết tâm.

Khi họ tách ra, Minh Khải cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Anh không thể shake off cảm giác rằng mọi thứ đang dần trở nên phức tạp hơn. Bước chân anh dẫn tới một khu vực ít người lui tới, nơi mà những âm thanh xung quanh trở nên mờ nhạt.

Tại đó, anh gặp một người gác cổng khác, tên là Thanh, một người mà anh chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng. Thanh đứng dựa vào tường, đôi mắt hắn có vẻ lén lút. Minh Khải tiến lại gần, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

“Có gì mới không?” Minh Khải hỏi, cố giữ giọng điệu bình thản.

“Nghe nói, có kẻ đang tìm kiếm một linh hồn mạnh mẽ,” Thanh đáp, vẻ mặt hớn hở. “Có thể là Huyền.”

“Ông nói gì?” Minh Khải nghi ngờ, “Ai đang tìm Huyền?”

“Chỉ là lời đồn thôi,” Thanh cười khẩy, “Nhưng không phải là điều bất ngờ trong thế giới này, phải không?”

Minh Khải siết chặt tay, cảm giác một sự thật đang ẩn giấu. “Làm ơn hãy cho tôi biết thêm.”

“Có một cuộc họp bí mật giữa những người gác cổng,” Thanh nói tiếp. “Họ đang bàn về việc sử dụng linh hồn để đạt được sức mạnh.”

“Thế lực nào?” Minh Khải hỏi, lòng đầy lo lắng.

“Không rõ,” Thanh đáp, “Nhưng tôi có cảm giác rằng có điều gì đó không ổn.”

Chỉ cần một chút thông tin này cũng đủ để khiến Minh Khải cảm thấy lo ngại. Anh cảm ơn Thanh và tiếp tục rời khỏi khu vực đó. Những từ ngữ của Thanh cứ vang vọng trong tâm trí anh, như những hồi chuông cảnh báo.

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, Minh Khải cảm thấy sự gấp gáp trong lòng. Thùy Linh sẽ có những thông tin gì? Họ có thể tìm ra kẻ phản bội trước khi quá muộn?

Khi đến bờ suối, anh thấy Thùy Linh đang đứng đó, vẻ mặt cô mang đầy sự căng thẳng. Minh Khải nắm chặt tay, cảm giác hồi hộp dâng lên như sóng biển vỗ về bờ cát. Họ cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới, và cuộc chiến với bóng tối chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn