Người Gác Cổng Địa Ngục

Chương 3: Bí Mật Gia Đình

Minh Khải và Thùy Linh đứng lặng lẽ trong ngôi đền cổ, nơi ánh sáng từ những chiếc đèn lồng nhấp nháy như đang phản chiếu nỗi lòng họ. Huyền, linh hồn đau khổ, vừa rời khỏi căn phòng nhỏ, để lại một không khí nặng nề. Những bí mật về quá khứ của gia đình họ bắt đầu hé lộ như những mảnh ghép chưa hoàn thiện.

“Chúng ta cần biết thêm về cha anh,” Linh lên tiếng, ánh mắt cô dán chặt vào Minh Khải. “Có thể ông ấy đã biết điều gì đó về thế lực này.”

Khải gật đầu, nhưng nỗi buồn vẫn hiện rõ trong ánh mắt. “Cha tôi là một người gác cổng. Ông ấy từng nói rằng cái chết của ông không chỉ là một tai nạn. Có điều gì đó đen tối đang chờ đợi.”

“Vậy sao không tìm hiểu thêm về ông?” Linh đề nghị, sự quyết tâm trong giọng nói của cô khơi dậy hy vọng trong lòng Khải. “Có thể có manh mối từ những người đã biết ông.”

Khải lặng lẽ gật đầu. Họ rời khỏi ngôi đền, lòng đầy trăn trở. Đường phố tĩnh lặng, những ngôi nhà cổ kính đứng im lìm như những người gác cổng của quá khứ, giữ kín những bí mật. Họ quyết định đến thăm một người bạn cũ của cha Khải, một thầy phong thủy có tiếng trong thành phố.

“Ông ấy có thể biết về những điều xảy ra với cha anh,” Linh nói khi họ bước vào một ngôi nhà cổ nằm ở ven đường. Cửa ra vào khẽ kêu cọt kẹt, như thể chào đón những kẻ tìm kiếm sự thật.

Người thầy phong thủy, ông Trường, ngồi trong phòng khách đầy những bức tranh phong thủy treo tường, ánh mắt ông sáng lên khi thấy Khải. “Minh Khải! Cháu đến tìm ta có việc gì?”

“Cháu muốn biết về cha cháu, ông Trường. Ông có biết gì về cái chết của ông ấy không?” Khải hỏi, sự hồi hộp trào dâng trong lòng.

Ông Trường lặng im một lát, như đang tìm kiếm những ký ức xa xăm. “Cha cháu là một người xuất sắc. Ông đã cảnh báo tôi về một thế lực tà ác đang lộng hành. Nhưng ông ấy không thể nói ra mọi thứ.”

“Thế lực nào?” Linh cắt ngang, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

“Là một kẻ phản bội trong hàng ngũ gác cổng,” ông Trường đáp, giọng điệu trở nên nghiêm trọng. “Kẻ đó đã dùng sức mạnh để thao túng linh hồn, và cha cháu đã phát hiện ra điều đó.”

Minh Khải nắm chặt tay, cảm giác tức giận trỗi dậy. “Và ông ấy đã bị giết vì điều đó?”

“Không chỉ vậy, ông ấy còn để lại nhiều điều chưa kịp nói,” ông Trường thở dài, ánh mắt hướng về một bức tranh cổ. “Những linh hồn đang mắc kẹt, chúng cần được giải thoát. Cháu và Thùy Linh phải tìm ra cách.”

“Chúng tôi đã gặp Huyền,” Linh nói, “Cô ấy đang bị giữ lại bởi thế lực đó.”

Ông Trường nhìn Linh, sự đồng cảm hiện lên trong ánh mắt. “Huyền là một linh hồn đau khổ. Cháu cần phải tìm ra nguồn linh tuyền, nơi có sức mạnh để giải thoát cho cô ấy và những linh hồn khác.”Khải cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Nhưng làm thế nào chúng ta có thể tìm thấy linh tuyền?”

“Có một truyền thuyết nói rằng linh tuyền nằm ở nơi có bóng dáng của tổ tiên,” ông Trường nói, giọng điệu trở nên trầm lắng. “Cháu cần quay về nơi cha cháu đã sống, nơi mà ông đã xây dựng những điều tốt đẹp.”

Khải và Linh rời khỏi nhà ông Trường, lòng đầy quyết tâm. Họ biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng. Mỗi bước đi là một cuộc chiến với chính mình và những điều chưa biết. Họ cần phải trở về ngôi nhà cũ của Khải, nơi chứa đựng những ký ức và bí mật về cha anh.

Khi họ đến trước ngôi nhà, cánh cửa sơn cũ nứt nẻ kêu kẽo kẹt khi Khải mở ra. Bên trong, mọi thứ vẫn giữ nguyên như ngày cha anh ra đi. Những bức tranh treo tường, những kỷ vật cũ kỹ, tất cả như đang chờ đợi họ khám phá.

“Chúng ta phải tìm kiếm,” Linh nói, ánh mắt cô lướt qua từng góc nhỏ của căn nhà. “Có thể có điều gì đó ẩn giấu.”

Khải gật đầu, lòng trĩu nặng. Họ lục tìm khắp nơi, từ phòng khách đến phòng ngủ, cho đến khi Linh dừng lại trước một chiếc tủ gỗ cũ. “Có gì đó ở đây,” cô nói, chỉ vào một ngăn kéo bị khóa chặt.

“Để tôi thử,” Khải nói, đôi tay anh khéo léo mở khóa. Ngăn kéo bật mở, bên trong là một cuốn sổ cũ, bìa đã sờn nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

“Đọc đi,” Linh khích lệ, lòng cô tràn đầy hy vọng.

Khải mở sổ ra, những dòng chữ viết tay hiện lên. Đó là những ghi chép của cha anh về những hiện tượng kỳ lạ, những linh hồn ông đã gặp và cả những điều ông nghi ngờ về thế lực tà ác. Một trang giấy đặc biệt thu hút sự chú ý của Khải. “Ông đã để lại một bản đồ,” anh nói, chỉ vào hình vẽ bên trong.

“Bản đồ gì?” Linh hỏi, ánh mắt cô ánh lên sự tò mò.

“Có vẻ như đây là vị trí của linh tuyền,” Khải giải thích, “Nó nằm ở một khu rừng gần đây, nơi cha tôi từng dẫn tôi đến khi còn nhỏ.”

“Chúng ta phải đến đó ngay,” Linh nói, sự hào hứng tràn ngập. “Có thể đây là chìa khóa để giải thoát cho Huyền và những linh hồn khác.”

Khải gật đầu, lòng anh tràn đầy quyết tâm. Họ không thể chần chừ thêm. Những bí mật về gia đình, những linh hồn đang chờ đợi, tất cả đều đang kéo họ về phía trước. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.

Khi họ rời khỏi ngôi nhà, ánh sáng mặt trời chiều chiếu xuống, như một dấu hiệu của những điều sắp xảy ra. Họ bước đi trên con đường đầy bụi, trái tim đập mạnh trong ngực. Mỗi bước đi là một lời hứa với những linh hồn, một quyết tâm không bao giờ lùi bước. Hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, và những điều kỳ bí đang chờ đợi họ ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn