Người Gác Cổng Địa Ngục
Chương 20: Hành Trình Mới Bắt Đầu
Minh Khải và Thùy Linh rời khỏi khu vực bên hồ, trong lòng họ vẫn còn đọng lại cảm giác ấm áp từ việc giải thoát cho linh hồn Mai. Dù vui mừng vì đã giúp đỡ một linh hồn, nhưng nỗi lo lắng về những linh hồn khác vẫn khiến họ trăn trở. Những bí ẩn đang chờ họ khám phá trong thành phố Địa Ngục vẫn còn rất nhiều.
“Chúng ta nên đi đâu tiếp theo?” Thùy Linh hỏi, ánh mắt cô vẫn ngời sáng sự quyết tâm.
“Có một ngôi nhà cổ ở phía bắc thành phố,” Minh Khải đáp, “Nghe nói nơi đó từng xảy ra nhiều hiện tượng kỳ lạ. Có thể có những linh hồn đang cần giúp đỡ.”
“Nghe có vẻ thú vị,” Thùy Linh mỉm cười. “Mình đã từng nghe về ngôi nhà đó từ những người dân trong khu vực. Họ bảo rằng có tiếng khóc vọng ra từ bên trong vào ban đêm.”
Họ bắt đầu di chuyển, bước chân đều nhịp trên con đường cũ kỹ. Nỗi lo lắng về những điều không thể thấy được vẫn luôn hiện hữu. Minh Khải cảm nhận được sự xuất hiện của các linh hồn xung quanh, nhưng không phải tất cả đều an bình. Có những linh hồn vẫn còn vương vấn, đang tìm kiếm điều gì đó chưa được hoàn thành.
Khi đến gần ngôi nhà cổ, không khí xung quanh trở nên nặng nề. Cánh cửa gỗ cũ kĩ bị bám bụi, có vẻ như đã lâu không có ai ghé thăm. Minh Khải khẽ chạm vào nó, cảm nhận được luồng năng lượng bên trong.
“Cảm giác như có ai đó đang chờ đợi bên trong,” anh nói, ánh mắt nghiêm túc.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Thùy Linh cảnh báo. “Những linh hồn chưa siêu thoát có thể không thân thiện.”
“Đúng vậy,” Minh Khải đồng ý. “Nhưng chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội giúp đỡ họ.”
Họ đẩy cánh cửa mở ra, tiếng cọt kẹt vang lên, như tiếng thở dài của ngôi nhà. Bên trong, bóng tối bao trùm, chỉ có những tia sáng yếu ớt từ những khe hở. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt, khiến cả hai rùng mình.
“Chúng ta có nên sử dụng linh tuyền không?” Thùy Linh hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Có thể,” Minh Khải đáp. “Nó sẽ giúp chúng ta dễ dàng kết nối với các linh hồn ở đây.”
Thùy Linh lấy từ trong túi ra một bình nhỏ chứa nước linh tuyền, mở nắp và để nước chảy ra tay mình. Ánh sáng nhè nhẹ từ nước tỏa ra, làm sáng lên không gian xung quanh.
“Chúng ta hãy đi sâu vào trong,” Minh Khải nói, lòng anh tràn đầy quyết tâm. Họ tiến vào bên trong, mỗi bước đi như đi vào một thế giới khác, nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện.
Đột nhiên, một tiếng khóc vang lên từ một góc tối. Thùy Linh giật mình, còn Minh Khải ngay lập tức dừng lại, lắng nghe. Giọng nói yếu ớt, đau khổ, như thể đang kêu gọi sự giúp đỡ.
“Có ai ở đó không?” Minh Khải lên tiếng, giọng anh tràn đầy sự an ủi.
Tiếng khóc im bặt, nhưng không khí trở nên đặc quánh. Một bóng hình mờ ảo xuất hiện, khuôn mặt tràn đầy nỗi buồn. “Tôi… tôi không thể siêu thoát,” linh hồn đó thì thào. “Tôi không biết lý do tại sao mình còn ở đây.”
“Cô là ai?” Thùy Linh hỏi, tiến gần hơn, lòng cô đầy cảm thông.
“Tôi là Nguyễn Thị Lan,” linh hồn đáp, “Tôi đã mất tích nhiều năm trước. Tôi không nhớ gì về cái chết của mình.”
Minh Khải và Thùy Linh nhìn nhau, hiểu rằng họ đã gặp một linh hồn khác cần sự giúp đỡ. “Chúng tôi sẽ giúp cô tìm lại ký ức,” Minh Khải nói chắc nịch.
“Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Thùy Linh nói, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. “Có thể có điều gì đó tồi tệ đã xảy ra ở đây.”
“Tôi không biết,” Lan nói, “Nhưng tôi cảm thấy có một sức mạnh đen tối đang đè nặng lên nơi này.”Minh Khải nắm chặt chiếc vòng cổ bằng đồng bên mình. “Chúng ta cần phải tìm ra sự thật,” anh quyết định. “Hãy để chúng tôi giúp cô nhớ lại.”
Họ bắt đầu chạm vào những ký ức của Lan, cố gắng khơi dậy những hình ảnh mờ nhạt trong tâm trí cô. Không gian xung quanh bắt đầu chuyển động, như thể thời gian quay ngược lại, đưa họ về những khoảnh khắc đau thương trong quá khứ.
“Có một buổi tối, tôi đã nghe thấy tiếng gọi từ tầng trên,” Lan bỗng nhớ ra, giọng cô run rẩy. “Tôi đã đi lên và… tôi không còn nhớ gì nữa.”
“Có thể cô đã thấy điều gì đó kinh khủng,” Minh Khải phỏng đoán. “Hãy cố gắng nhớ lại những gì cô đã thấy.”
“Có ánh sáng,” Lan thì thào. “Một ánh sáng đỏ rực, và… có tiếng cười.”
“Chúng ta phải đi lên tầng trên,” Thùy Linh khẳng định, sự quyết tâm trong cô ngày càng mạnh mẽ. “Có thể ở đó sẽ có câu trả lời.”
Họ cùng nhau bước lên cầu thang, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Mỗi bước đi như một cuộc chiến với nỗi sợ hãi đang đè nén. Khi đến tầng trên, một cánh cửa cũ kỹ hiện ra, ánh sáng từ bên trong rọi ra những mảng tối.
Minh Khải chậm rãi mở cửa, bên trong là một căn phòng bừa bộn với những đồ đạc xưa cũ. Một cảm giác nặng nề bao trùm, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ.
“Cẩn thận,” Thùy Linh nhắc nhở, lòng cô hồi hộp.
Đột nhiên, một làn gió lạnh thổi qua, khiến cả hai rùng mình. Một bóng hình hiện ra, khuôn mặt ghê rợn, đôi mắt trừng trừng nhìn họ. “Các ngươi không nên ở đây!” giọng nói vang lên như sấm rền, đầy tức giận.
“Chúng tôi chỉ muốn giúp đỡ!” Minh Khải cố gắng giữ bình tĩnh, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng tôi không phải kẻ thù của cô.”
“Cút đi!” Bóng hình quát, sức mạnh từ nó như một cơn sóng đen tối cuốn lấy họ.
Thùy Linh nhanh chóng rút nước linh tuyền ra, ánh sáng từ nó tỏa ra như một lá chắn. “Chúng tôi không sợ cô!” cô hét lên.
“Các ngươi sẽ không thể cứu được cô ấy!” Bóng hình gầm lên, sức mạnh từ nó làm rung chuyển cả căn phòng.
Minh Khải nắm chặt chiếc vòng cổ, nhắm mắt lại, tập trung. “Hãy để chúng tôi giúp đỡ,” anh nói, lòng anh tràn đầy sự kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua bóng tối này!”
Ánh sáng từ nước linh tuyền và chiếc vòng cổ bắt đầu hòa quyện, tạo ra một luồng năng lượng mạnh mẽ. Bóng hình rùng mình, như thể sợ hãi trước sức mạnh đó.
“Đừng chạy trốn! Hãy đối diện với quá khứ!” Minh Khải kêu gọi, lòng anh tràn đầy hy vọng.
Bóng hình dần dần tan biến, tiếng thét gào cũng lặng dần. Không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại âm thanh của những giọt nước từ nước linh tuyền. Họ nhìn nhau, hiểu rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Những bí ẩn trong thành phố Địa Ngục vẫn còn đang chờ đợi họ.
“Chúng ta phải tìm ra sự thật,” Minh Khải nói, ánh mắt anh kiên định. “Hành trình của chúng ta mới chỉ bắt đầu.”
Thùy Linh gật đầu, lòng cô đầy quyết tâm. “Còn nhiều linh hồn khác cần chúng ta giúp đỡ. Chúng ta sẽ không dừng lại.”
Họ rời khỏi ngôi nhà cổ, lòng tràn đầy quyết tâm. Những bí ẩn của thành phố Địa Ngục vẫn còn chờ đợi, và hành trình khám phá sự thật của họ mới chỉ bắt đầu.