Người Đứng Sau

Chương 9: Những Bí Mật Bị Chôn Vùi

Huy Hoàng đứng giữa không gian hỗn loạn, âm thanh của tiếng súng và tiếng nổ vẫn vang vọng bên tai. Anh cảm thấy sự căng thẳng dâng cao khi đồng đội đang phải đối mặt với kẻ thù. Mọi thứ như chao đảo, nhưng trong lòng anh, một quyết tâm mãnh liệt đang trỗi dậy.

“Chúng ta phải tìm ra Duy trước khi hắn kịp phản ứng!” Huy Hoàng quát, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng đồng đội. Minh Khai đang điều chỉnh thiết bị, mồ hôi lấm tấm trên trán cô, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng rực.

“Đã có vị trí của hắn!” Minh Khai thông báo, giọng nói đầy tự tin. “Hắn đang ở khu vực phía đông, bên cạnh kho vũ khí. Chúng ta phải di chuyển ngay!”

“Đi thôi!” Huy Hoàng dẫn đầu, những bước chân của anh dồn dập trên mặt đất, mỗi bước đều mang theo áp lực của trách nhiệm. Họ lao về phía trước, không còn thời gian cho sự chần chừ.

Khi đến gần khu vực đã xác định, không khí càng trở nên căng thẳng hơn. Huy Hoàng ra hiệu cho mọi người dừng lại, lắng nghe. Một tiếng động lạ từ bên trong kho vũ khí khiến anh giật mình.

“Cẩn thận!” Huy Hoàng nhắc nhở, sự chú ý của anh dồn vào từng tiếng động.

“Có ai đó bên trong!” Tùng thì thầm, ánh mắt hóm hỉnh giờ đây trở nên nghiêm túc. “Chúng ta có nên xông vào không?”

“Chờ một chút,” Minh Khai nói, “Tôi sẽ kiểm tra trước.” Cô nhanh chóng điều chỉnh thiết bị, cố gắng lấy thông tin từ bên trong.

Thời gian trôi qua như hàng giờ, nhưng cuối cùng, Minh Khai cũng lên tiếng: “Có ba người, họ đang chuẩn bị vũ khí. Một trong số đó là Duy!”

“Được rồi, chúng ta tấn công!” Huy Hoàng ra lệnh, không thể chần chừ thêm.

Họ lao vào kho vũ khí, tiếng súng nổ vang lên, hòa lẫn với tiếng thét và tiếng va chạm. Huy Hoàng dẫn đầu, nhắm bắn vào những kẻ thù phía trước. Cảm giác adrenaline dâng trào, lòng anh như thắt lại khi nhìn thấy các đồng đội cùng chiến đấu bên cạnh mình.

“Duy!” Huy Hoàng gầm lên, mong muốn tìm thấy kẻ thù trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Anh cảm nhận được sự hiện diện của Duy, nhưng trong giây phút đó, một kẻ thù bất ngờ xuất hiện từ bên trái, nhắm thẳng vào anh.

“Cẩn thận!” Minh Khai hét lên, nhưng quá muộn. Huy Hoàng chỉ kịp nghiêng người, viên đạn lướt qua, chạm vào vai anh. Cơn đau dội lên, nhưng anh không thể lùi bước.

“Không thể để hắn thoát!” Huy Hoàng hô lớn, quyết tâm không để mất thêm ai nữa. Anh lao về phía trước, dẫn dắt đồng đội.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, từng giây phút trôi qua như một cuộc đời. Huy Hoàng cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình, sự sống và cái chết đang ở trước mặt. Mỗi lần bắn, anh không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn vì những người đã khuất.

“Đừng để Duy có cơ hội!” Tùng kêu lên, sự phấn khích trong giọng nói khiến Huy Hoàng thêm phần quyết tâm. Họ phải làm gì đó để chấm dứt cuộc chiến này.

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, làm choáng váng cả đội. Huy Hoàng loạng choạng, nhưng ngay lập tức lấy lại thăng bằng. Anh nhìn thấy Minh Khai đang nằm dưới đất, cô bị thương.

“Minh Khai!” Huy Hoàng thét lên, lòng anh thắt lại. Anh chạy về phía cô, nhưng một kẻ thù khác đã chặn đường. “Cẩn thận!” Anh hét lên, quyết không để mất thêm ai nữa.“Chạy đi!” Minh Khai la lên, giọng nói yếu ớt.

“Không, tôi sẽ không để cô lại đây!” Huy Hoàng đáp, quyết tâm bảo vệ cô. Anh nhìn xung quanh, tìm kiếm một cách thoát thân, và bất ngờ phát hiện ra lối đi bên phải. “Đi theo tôi!”

Họ nhanh chóng di chuyển về phía lối đi, nhưng không may, kẻ thù đã nhận ra và lao tới. Huy Hoàng phải chiến đấu không ngừng, từng viên đạn bay ra, nhưng trong lòng anh vẫn có sự lo lắng cho đồng đội.

“Chúng ta sắp đến nơi!” Minh Khai nói, nhưng sự yếu ớt trong giọng nói của cô khiến Huy Hoàng không khỏi lo lắng.

Cuối cùng, họ đến được một căn phòng nhỏ, nhưng không có dấu hiệu của Duy. Huy Hoàng cảm thấy thất vọng. “Hắn ở đâu?” anh hỏi, lòng ngổn ngang trăm mối.

“Có thể hắn đã trốn thoát,” Tùng nói, giọng buồn bã. “Chúng ta không thể để hắn đi.”

“Không, chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Huy Hoàng nói, quyết tâm không để sự thất bại chiếm lấy mình. “Chúng ta sẽ tìm ra hắn. Duy không thể thoát được.”

Minh Khai bỗng nhiên im lặng, ánh mắt cô dán chặt vào một tài liệu trên bàn. “Huy Hoàng, nhìn này!” cô chỉ tay vào tài liệu, vẻ mặt hoảng hốt. “Đây là thông tin về một kế hoạch lớn của Duy. Hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn.”

“Cái gì?” Huy Hoàng nhíu mày, tiến lại gần. “Kế hoạch này có gì đặc biệt?”

Minh Khai nhanh chóng lật qua các trang giấy, “Hắn đang chuẩn bị tấn công vào một khu vực dân cư. Nếu chúng ta không ngăn chặn kịp thời, sẽ có rất nhiều người vô tội bị tổn thương.”

“Chúng ta phải hành động ngay lập tức!” Huy Hoàng nói, lòng anh như sôi sục. Hắn không chỉ là một kẻ thù; hắn đang đe dọa đến tính mạng của hàng triệu người.

“Nhưng chúng ta cần thêm người,” Tùng nói, lo lắng. “Đội của chúng ta đã bị tổn thất nặng nề.”

“Không, chúng ta không thể chờ đợi!” Huy Hoàng kiên quyết. “Chúng ta sẽ tự mình ngăn chặn hắn. Không thể để hắn thực hiện kế hoạch này!”

Và như vậy, trong cái không khí căng thẳng, họ bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc tấn công vào Duy. Huy Hoàng cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Anh phải lựa chọn giữa việc bảo vệ đồng đội hay cứu lấy những người vô tội.

“Còn một điều,” Minh Khai nói, “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Duy không phải là kẻ dễ đối phó.”

“Đúng vậy,” Huy Hoàng đồng ý, lòng đầy lo lắng. “Nhưng chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng. Không thể để hắn chiến thắng.”

Họ rời khỏi căn phòng, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và Huy Hoàng biết rằng những bí mật đen tối về Duy vẫn còn chờ đợi họ ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn