Huy Hoàng dẫn đầu, từng bước chân của anh như một nhịp trống thúc giục cả đội tiến lên. Mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn, nhưng trong lòng anh chỉ có một mục tiêu duy nhất: tiêu diệt Duy. Ánh mắt lạnh lùng của Huy Hoàng quét qua từng đồng đội, từ Minh Khai đến Tùng, rồi đến Minh Thiên. Họ đều sẵn sàng, nhưng sự hồi hộp vẫn hiện hữu.
“Chúng ta phải tận dụng thời gian!” Huy Hoàng nói, âm thanh của anh mạnh mẽ, đủ để xua tan những lo lắng. “Minh Khai, chuẩn bị thông tin tình báo. Tùng, kiểm soát tâm lý đội quân. Minh Thiên, chuẩn bị vị trí bắn.”
“Đã rõ!” Minh Khai gật đầu, đôi mắt cô sáng lên với quyết tâm. Cô bắt đầu rà soát lại các dữ liệu thu thập được, để xác định chính xác vị trí của Duy. Huy Hoàng biết rằng, nếu không có thông tin chính xác, họ sẽ dễ dàng rơi vào cái bẫy mà Duy đã giăng ra.
“Chúng ta sẽ không để hắn chiếm ưu thế!” Tùng nói, giọng anh lạc quan nhưng cũng đầy nghiêm túc. “Hãy nhớ rằng, chúng ta là một đội, và chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau.”
“Cùng nhau!” Minh Thiên khẳng định, ánh mắt anh đầy quyết tâm. Huy Hoàng gật đầu, lòng anh ấm áp khi nhìn thấy tinh thần của đồng đội. Họ không chỉ là những chiến binh, họ còn là những người bạn.
Khi họ tiến sâu vào khu vực Duy kiểm soát, không khí trở nên căng thẳng. Huy Hoàng ra hiệu dừng lại. Anh lắng nghe tiếng động xung quanh, cảm nhận sự hiện diện của kẻ thù. “Cẩn thận,” anh thì thầm. “Hắn có thể đã chuẩn bị sẵn sàng.”
Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên, và khói bụi bao trùm. Huy Hoàng không kịp phản ứng, nhưng bản năng chiến đấu khiến anh ngay lập tức kéo Minh Khai ra khỏi đường đạn. “Đứng vững!” anh quát, rồi hướng về phía tiếng nổ.
“Bọn chúng đang tấn công!” Tùng hét lên, cố gắng giữ vững tinh thần. Huy Hoàng nhận ra rằng Duy không bao giờ ngừng tìm kiếm cơ hội để tấn công họ. Hắn đang thao túng tình hình, cố gắng đẩy họ vào thế yếu.
“Không để chúng chiếm ưu thế!” Huy Hoàng hô lớn, dẫn dắt đồng đội phản công. Minh Thiên lập tức tìm vị trí bắn, trong khi Tùng không ngừng động viên mọi người. “Chúng ta không đơn độc!”
“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận Duy!” Minh Khai kêu lên, tìm kiếm những sơ hở trong hàng ngũ kẻ thù. Huy Hoàng biết rằng, họ phải nhanh chóng hạ gục Duy trước khi hắn kịp tập hợp lực lượng.
Nhưng như một cú sốc, từ trong đám khói, Minh Thiên bị bắn trúng. “Minh Thiên!” Huy Hoàng thét lên, nhưng Minh Thiên đã kịp thời tìm được chỗ ẩn nấp. “Tôi ổn!” anh nói, cố gắng cười, nhưng ánh mắt anh đã nói lên sự đau đớn.“Lùi lại!” Huy Hoàng ra lệnh. Họ không thể để một người bị thương làm rối loạn đội hình. Nhưng Tùng đã nhanh chóng đến bên Minh Thiên. “Chúng ta không bỏ ai lại phía sau!” Tùng kiên quyết.
Huy Hoàng nhìn họ, trái tim như thắt lại. “Thời gian không chờ đợi ai cả. Chúng ta phải hành động ngay!” Anh nhìn quanh, tìm kiếm những cách tiếp cận mà họ có thể sử dụng để tiếp cận Duy.
“Chúng ta cần một kế hoạch.” Minh Khai nói, giọng cô nghiêm túc. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể hạ gục hắn.”
“Tôi sẽ làm phân tích,” cô tiếp tục, lục lọi trong túi thiết bị. “Chúng ta cần tạo ra một yếu tố bất ngờ.”
“Đồng ý!” Huy Hoàng gật đầu. “Tùng, hãy tìm cách khiến kẻ thù phân tâm. Minh Thiên, nếu có thể, hãy cố gắng bắn tỉa từ xa.”
“Cùng nhau!” Tùng nói, nụ cười trở lại trên môi anh. “Chúng ta sẽ cho Duy thấy sức mạnh của đội quân này.”
“Đi nào!” Huy Hoàng hét lên, lòng anh tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không để kẻ thù đứng sau một lần nữa.
Cả đội chuẩn bị, và khi Huy Hoàng ra hiệu, họ xông lên như một cơn sóng dữ. Những tiếng súng vang lên, ánh lửa bùng cháy. Duy, dù đang bị thương, vẫn không tỏ ra yếu đuối. Hắn chỉ đạo những kẻ dưới quyền, sự tàn nhẫn trong ánh mắt không bao giờ nguôi.
“Giết chúng!” Hắn gào lên, và không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
“Không được lùi bước!” Huy Hoàng hô lớn. Cuộc chiến này không chỉ là về sinh tồn, mà còn là về những điều họ yêu thương. Họ sẽ không để Duy thao túng cuộc đời mình.
“Tiến lên!” Huy Hoàng hét lên. Những bước chân của họ vang vọng như một bài ca chiến thắng, và trong lòng họ, hy vọng vẫn cháy bỏng.