Người Đứng Sau

Chương 15: Sự Thật Đen Tối

Huy Hoàng đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh mắt sắc lạnh quét qua những gương mặt đồng đội. Cảm giác căng thẳng trong không khí như thể có thể cắt được bằng dao. Duy, kẻ thù không đội trời chung, đã xuất hiện. Huy Hoàng cảm nhận được sự hiện diện của hắn như một cơn gió lạnh lẽo.

“Các người không thể chạy trốn mãi,” Duy nói, giọng điệu châm biếm. “Tôi đã chờ ngày này từ lâu.”

“Duy, mày nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ?” Huy Hoàng đáp, lòng tràn đầy kiên quyết. “Cuộc chiến này sẽ kết thúc hôm nay.”

Duy khẽ cười, ánh mắt hắn lấp lánh. “Cuộc chiến? Hay là sự thật mà các người vẫn chưa dám đối mặt?”

Câu nói của Duy như một mũi dao đâm vào lòng Huy Hoàng. Anh cảm nhận được nỗi lo lắng dâng lên, nhưng không để nó bộc lộ ra ngoài. “Mày định nói gì?” Huy Hoàng hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Ngươi không biết gì về quá khứ của chính mình,” Duy chậm rãi, từng từ một. “Gia đình ngươi, những bí mật đen tối mà ngươi đã cố gắng chôn vùi.”

Huy Hoàng cảm thấy như có một cơn sóng cuốn trôi mọi thứ. Những ký ức đau thương từ quá khứ bắt đầu quay về. “Mày đang nói linh tinh. Đừng cố gắng đùa giỡn với tôi.”

“Đùa giỡn?” Duy cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian. “Huy Hoàng, ngươi có biết tại sao ngươi lại trở thành người đứng đầu? Tại sao ngươi lại có những khả năng mà những người khác không có?”

Huy Hoàng im lặng, lòng anh như một mảnh ghép rối rắm. “Mày đang cố nói gì?”

“Bố ngươi,” Duy tiếp tục, “Ông ta đã làm những điều khủng khiếp. Ngươi có biết ông ta đã phản bội tổ chức nào không? Chính vì điều đó mà ngươi mới có cơ hội này.”

Huy Hoàng cảm thấy như mọi thứ xung quanh bỗng chốc sụp đổ. “Mày đang nói dối,” anh gầm lên, nhưng giọng nói của anh đã không còn chắc chắn.

“Duy, đừng để những lời nói dối làm hỏng mối quan hệ này,” Minh Khai lên tiếng, nhưng cô biết rằng sự căng thẳng trong lòng Huy Hoàng đang lớn dần.

“Cô cũng không biết gì cả,” Duy quay sang Minh Khai, ánh mắt hắn như những ngọn lửa. “Cô chỉ là một phần trong trò chơi của tôi.”

“Chúng ta sẽ không để mày thao túng nữa!” Minh Thiên nói, nắm chặt súng trong tay. “Đừng tưởng rằng mày có thể dễ dàng chiếm ưu thế.”

“Thế sao?” Duy hỏi, giọng điệu đầy mỉa mai. “Các người không thấy sao? Mọi thứ đều nằm trong tay tôi. Đến cả lòng tin của Huy Hoàng cũng đang lung lay.”Huy Hoàng cúi đầu, những kỷ niệm về cha anh như một cơn bão trong tâm trí. Anh đã từng nghe những lời đồn đại về cha mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại có thể là sự thật. “Mày đang cố gắng làm gì?” Huy Hoàng hỏi, giọng anh yếu ớt.

“Chỉ là mở mắt cho ngươi,” Duy đáp. “Hãy nhìn vào bản chất của mình. Ngươi có thật sự muốn chiến đấu cho một lý tưởng mà ngươi không tin tưởng?”

Huy Hoàng cảm thấy như có một lực lượng vô hình đang lôi kéo anh xuống. Anh đã dành cả đời mình để phục vụ, để bảo vệ quê hương. Nhưng giờ đây, tất cả lại bị nghi ngờ. “Mày không thể làm tôi lung lay,” anh kiên quyết nói.

“Nhưng tôi đã làm rồi,” Duy khẳng định. “Ngươi không thể trốn tránh mãi.”

Một khoảng lặng bao trùm. Những câu hỏi không lời đáp vang vọng trong đầu Huy Hoàng. Duy đã đánh trúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của anh. “Tôi không cần phải biết mọi thứ về quá khứ,” Huy Hoàng thốt lên. “Tôi chỉ cần biết điều gì là đúng và điều gì là sai.”

“Và ngươi có chắc mình biết điều đó không?” Duy hỏi, nụ cười nham hiểm vẫn không rời khỏi môi. “Khi ngươi biết được sự thật về cha mình, liệu ngươi có còn đủ sức để đứng lên chiến đấu?”

“Câm miệng!” Huy Hoàng gầm lên, cảm xúc dâng trào. “Mày sẽ không khiến tôi khuất phục!”

“Thật không? Hãy để tôi cho ngươi thấy,” Duy nói, ra hiệu cho những kẻ dưới quyền xuất hiện.

Cuộc chiến đã bắt đầu, nhưng lần này không chỉ là một cuộc chiến về thể xác, mà còn là cuộc chiến trong tâm trí. Huy Hoàng cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực, giữa lý tưởng và sự thật. Anh không thể để Duy chiến thắng, không thể để hắn thao túng trái tim và tâm hồn mình.

“Cùng nhau!” Huy Hoàng hét lên, quyết tâm dâng trào. Anh không thể để những bí mật đen tối định đoạt số phận của mình. Huy Hoàng biết rằng nếu không đứng lên ngay lúc này, tất cả sẽ mất đi.

Minh Khai, Minh Thiên và Tùng nhìn nhau, ánh mắt họ trao nhau một quyết tâm mới. Họ sẽ không để Duy chiến thắng, không bao giờ. Cuộc chiến này không chỉ vì họ, mà còn vì những người đã hy sinh, vì lý tưởng mà họ đã theo đuổi.

“Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!” Minh Khai hô lớn, lòng đầy nhiệt huyết.

Huy Hoàng cảm nhận được sức mạnh từ đồng đội, từ những người đã sát cánh bên anh. Họ sẽ không lùi bước. Cuộc chiến này sẽ còn tiếp diễn, và họ sẽ không để bất kỳ ai đứng sau một lần nữa.

Duy nhếch môi cười, nhưng bên trong lòng hắn, sự lo lắng bắt đầu len lỏi. Liệu hắn có thực sự kiểm soát được mọi thứ? Hay tất cả chỉ là một ván cờ mà hắn không thể đoán trước? Huy Hoàng, với ánh mắt kiên định, sẽ không dễ dàng khuất phục. Cuộc đối đầu này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn