Người Cuối Cùng

Chương 8: Nguồn Tài Nguyên Bí Mật

Minh dẫn nhóm của mình đi qua những hành lang tối tăm, từng bước chân vang lên âm thanh lạo xạo. Họ đã chạy được một lúc, nhưng không thể ngừng lại. Bên ngoài, không khí căng thẳng, như thể có ai đó đang theo dõi từng động thái của họ.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Thảo lên tiếng, đôi mắt xanh lá của cô sáng lên trong bóng tối. “Nếu Huy tìm ra chúng ta, anh nghĩ chúng ta sẽ sống sót sao?”

“Để sống sót, chúng ta phải chiếm lấy căn cứ này,” Minh trả lời, giọng anh chắc nịch. “Chúng ta không thể để Huy có được tài nguyên này.”

Thảo gật đầu nhưng vẫn có chút lo lắng trong ánh mắt. “Nhưng nếu làm vậy, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu của hắn.”

“Đúng vậy,” Minh thừa nhận, “nhưng không có lựa chọn nào khác. Chúng ta cần sức mạnh để bảo vệ chính mình.”

Cả nhóm dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn, có vẻ như đây chính là nơi họ tìm kiếm. Minh tiến lên, tay nắm chặt vào tay nắm cửa. “Chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta không biết bên trong có gì.”

“Anh thật sự tin rằng đây là nơi có tài nguyên?” Thảo hỏi, vẻ nghi ngờ hiện lên trên khuôn mặt.

“Chúng ta không có thời gian để nghi ngờ,” Minh đáp, mắt anh ánh lên quyết tâm. “Hãy vào nào.”

Cánh cửa kêu lên một tiếng khô khốc khi Minh mở ra. Bên trong là một không gian rộng lớn, đầy những thùng chứa và thiết bị. Ánh sáng mờ ảo từ những bóng đèn trần rọi xuống, khiến không khí càng thêm nặng nề.

“Wow,” Thảo thốt lên, bước vào. “Đây đúng là một kho báu.”

Minh gật đầu, mắt anh lướt qua những thùng chứa. “Đừng quên lý do chúng ta ở đây. Phải kiểm tra mọi thứ.”

Họ bắt đầu khám phá, mở từng thùng chứa. Bên trong có thực phẩm, nước sạch, và cả những dụng cụ y tế quý giá. Từng món đồ như một phần của hy vọng, nhưng Minh không thể thoát khỏi cảm giác lo lắng. Huy sẽ không để họ yên.

“Chúng ta phải chia đều,” Thảo đề xuất. “Mỗi người sẽ mang một phần.”

“Đồng ý,” Minh nói, nhưng trong lòng anh vẫn trăn trở. Huy sẽ không từ bỏ dễ dàng.

Khi nhóm của họ đang bận rộn phân chia tài nguyên, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía cửa ra vào. Minh giật mình, quay lại.

“Huy!” Một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Minh cảm thấy như có một tảng đá nặng đè lên ngực. Huy đứng đó, với ánh mắt thù hận. Hắn không đến một mình; bên cạnh là những thành viên trong băng nhóm của hắn, tất cả đều trang bị vũ khí.

“Các ngươi nghĩ rằng có thể lấy đi những gì thuộc về ta sao?” Huy cười nhạo, giọng điệu kiêu ngạo.

“Chúng tôi chỉ muốn sống sót,” Minh đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Huy, đây không phải là cách.”

“Và đây không phải là nơi an toàn cho các ngươi,” Huy nói, ánh mắt hắn sắc lạnh. “Ta đã cho các ngươi cơ hội, nhưng giờ thì không còn nữa.”

Minh nhìn quanh, các thành viên trong nhóm của anh đã sẵn sàng. “Chúng ta không sợ hắn,” một người trong nhóm thì thầm.

“Đừng quá tự tin,” Huy nói, nụ cười trên môi hắn dần biến mất. “Hãy chuẩn bị cho cuộc chiến.”Nhóm của Minh bắt đầu hình thành hàng ngũ, sẵn sàng đối mặt với kẻ thù. Minh cảm thấy sức mạnh từ những người bên cạnh. Họ đã cùng nhau trải qua quá nhiều, không thể để Huy phá hỏng những gì họ đã xây dựng.

“Chúng ta có thể thương lượng,” Thảo lên tiếng, nhưng Minh đã lắc đầu.

“Không còn thương lượng nào nữa,” anh nói. “Chỉ có một lựa chọn.”

“Và lựa chọn đó là gì?” Huy hỏi, giọng điệu chế giễu.

“Chiến đấu,” Minh đáp, ánh mắt anh kiên định.

Cả hai bên lao vào cuộc chiến, tiếng đấm đá vang lên trong không gian chật chội. Minh cảm thấy adrenaline dâng cao, từng cú đấm của Huy như những mảnh ghép của quá khứ. Hắn không chỉ là một kẻ thù, mà là hiện thân của tất cả những nỗi đau mà Minh đã phải chịu đựng.

“Thảo! Em hãy tìm cách tắt hệ thống an ninh!” Minh hét lên giữa trận đấu.

“Em đang cố!” Cô đáp, tay vừa thao tác trên một thiết bị.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Minh quật ngã một tên thuộc hạ của Huy, nhưng hắn vẫn không thể làm chủ được cơn tức giận đang dâng trào. Huy, với sức mạnh vượt trội, đẩy Minh lùi lại. Hắn cười nhạo sự yếu đuối của Minh.

“Ngươi không có khả năng lãnh đạo,” Huy quát. “Ngươi chỉ là một kẻ trốn chạy!”

“Đừng nghĩ ta sẽ bỏ cuộc,” Minh gầm lên, quyết tâm trong từng lời nói.

Khi trận chiến tiếp diễn, Minh nhận ra rằng sự sống còn không chỉ phụ thuộc vào sức mạnh mà còn vào lòng tin và tình đoàn kết. Hắn không thể để Huy chiến thắng, không chỉ vì bản thân mà còn vì nhóm của mình.

“Huy, hãy dừng lại!” Minh gào lên, nhưng Huy chỉ cười lạnh. “Đây là thế giới của kẻ mạnh.”

Cuối cùng, trong một khoảnh khắc quyết định, Minh lao vào Huy, nhưng Huy đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn dùng sức mạnh của mình để hất Minh ra xa, khiến anh ngã xuống đất.

“Ngươi nghĩ rằng ngươi đã thắng sao?” Huy thách thức, ánh mắt hắn đầy kiêu ngạo.

Minh cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên. Huy không chỉ là một kẻ thù mà còn là một bóng ma từ quá khứ. “Không, ta sẽ không để ngươi thắng!” Minh thét lên, đứng dậy.

“Chúng ta cần phải thoát khỏi đây ngay bây giờ!” Thảo hét lên, nhưng cả nhóm đều biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc.

“Đi nào!” Minh ra lệnh, cả nhóm vội vã chạy ra khỏi căn phòng. Huy đã đứng dậy, nắm chặt khẩu súng trường, ánh mắt đầy thù hận.

“Không ai có thể thoát khỏi ta!” Huy gào lên, nhưng nhóm của Minh đã lao ra ngoài, chạy nhanh về phía lối thoát.

Tâm trí Minh quay cuồng. Huy không chỉ là một kẻ thù mà còn là một bóng ma từ quá khứ. Họ đã sống sót, nhưng cuộc chiến vẫn còn dài. Huy sẽ không dễ dàng từ bỏ, và Minh biết rằng họ sẽ phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.

Khi họ chạy trốn, Minh cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Huy đã theo họ, và Minh biết rằng họ phải tìm cách đối phó với hắn. Ánh sáng le lói phía chân trời, nhưng đằng sau họ, một mối nguy hiểm đang rình rập, chờ đợi thời cơ để tấn công.

truyenfull,truyenfull vn

Chương không tồn tại | Mê Truyện