Người Cuối Cùng

Chương 5: Cuộc Tìm Kiếm

Minh đứng ở ngưỡng cửa căn cứ, lòng anh nặng trĩu với nỗi lo âu. Những ngày qua, nhóm của anh đã tìm thấy một nơi trú ẩn tạm bợ, nhưng sự an toàn không thể kéo dài mãi. Huy và băng nhóm của hắn vẫn lẩn quất đâu đó, như những bóng ma ám ảnh trong đêm tối.

“Minh, chúng ta không thể ở đây mãi,” Thảo lên tiếng, cô ngồi trên một mảnh ghế gỗ gãy, ánh mắt chăm chú nhìn anh. “Tình hình không ổn, thực phẩm dần cạn kiệt, và nếu Huy tìm thấy chúng ta…”

“Cô lo lắng quá rồi,” Minh đáp, giọng anh chắc nịch. “Chúng ta sẽ tìm một nơi an toàn hơn. Nhưng trước tiên, cần phải lên kế hoạch.”

“Cần phải đi ngay,” một thành viên trong nhóm, Hoàng, cắt ngang. “Tôi đã nghe nói về một căn cứ khác ở phía nam, có thể có đủ thực phẩm và nước.”

Minh gật đầu, sự quyết tâm trong lòng anh càng lớn. “Chúng ta sẽ đi vào sáng mai. Mọi người cần nghỉ ngơi.”

Khi màn đêm buông xuống, tiếng động bên ngoài vang lên, âm thanh của những sinh vật bị biến dị đang lẩn quất trong bóng tối. Minh cảm thấy bất an, nhưng anh cố gắng trấn an mọi người. Họ cần có sự bình tĩnh để chuẩn bị cho cuộc hành trình sắp tới.

Sáng hôm sau, ánh nắng vừa ló dạng, cả nhóm đã sẵn sàng. Họ mang theo những gì cần thiết, lương thực và nước uống trong những chiếc ba lô cũ kỹ. Minh đứng ở đầu đoàn, ánh mắt sắc bén như đang tìm kiếm dấu hiệu của nguy hiểm.

“Đi nào,” anh nói, không để sự lo lắng lấn át. Họ bắt đầu di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.

Đi được một đoạn, Thảo bỗng dừng lại, “Minh, nghe này.” Cô khẽ chỉ về phía một con đường nhỏ dẫn vào rừng. “Chúng ta có thể đi qua đó, có thể tránh được sự chú ý.”

“Được,” Minh đồng ý. “Nhưng phải cẩn thận.”

Họ rẽ vào con đường nhỏ, không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng lá rơi và tiếng bước chân. Bầu không khí nặng nề khiến ai cũng cảm thấy hồi hộp. Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong từng ánh mắt, mỗi tiếng động đều khiến họ giật mình.

Bất chợt, một tiếng thét vang lên từ phía sau. “Quái vật!” Một người trong nhóm kêu lên, hoảng loạn. Minh quay lại, thấy một sinh vật khát máu lao về phía họ. Đôi mắt nó đỏ rực, và hàm răng sắc nhọn như muốn nuốt chửng tất cả.

“Chạy!” Minh quát, lập tức dẫn đầu nhóm lao về phía trước. Tiếng la hét, tiếng chân đạp lên lá khô vang lên hỗn loạn. Họ không có thời gian để nghĩ, chỉ còn cách phó thác cho bản năng sinh tồn.

Trong lúc chạy, Minh quay lại nhìn, thấy sinh vật đang đuổi theo gần hơn. “Thảo!” anh hét lên, “Sử dụng thiết bị của cô!”

“Được rồi!” Thảo đáp, tay nhanh chóng mở một chiếc máy móc cũ kỹ. Cô nhấn nút, và một tiếng nổ vang lên, một ánh sáng chói lọi bùng ra, khiến sinh vật kia dừng lại trong sợ hãi. “Đi nhanh!”

Cả nhóm chạy thoát ra khỏi rừng, thở phào nhẹ nhõm khi đến được một khu vực rộng rãi hơn. Nhưng sự yên tĩnh chưa kéo dài lâu. Một nhóm người xuất hiện từ phía bên kia, mặc đồ đen và mang theo vũ khí.

“Dừng lại!” Một người trong số họ quát, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Các người đang ở trên lãnh thổ của chúng tôi.”

Minh cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. “Chúng tôi chỉ đi qua đây. Không có ý định gây rắc rối.”“Chúng tôi không cần những kẻ yếu đuối như các người.” Người đàn ông kia cười nhạo, bước lên một bước.

“Chúng tôi không phải là kẻ yếu đuối,” Minh nói, giọng anh tràn đầy tự tin. “Chúng tôi chỉ muốn sống sót.”

Một trong số họ, có vẻ là thủ lĩnh, nhìn Minh chằm chằm. “Vậy thì hãy chứng minh đi.”

Chưa kịp phản ứng, nhóm của Minh đã bị tấn công. Những cú đấm và tiếng súng vang lên, không khí trở nên ngột ngạt. Minh và nhóm của anh cố gắng chống trả, nhưng sự chênh lệch về số lượng khiến họ gặp khó khăn.

“Thảo, tìm cách sử dụng thiết bị của cô để phá hủy chúng!” Minh gào lên, anh thấy từng người trong nhóm đều cố gắng bảo vệ nhau, nhưng tình thế ngày càng trở nên tồi tệ.

“Đợi chút!” Thảo hét lên, tay cô đang loay hoay với máy móc. “Tôi cần thêm thời gian!”

“Nhanh lên!” Minh thúc giục, lòng anh nặng trĩu khi thấy một người trong nhóm bị ngã xuống.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Minh cảm nhận được mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng anh không thể dừng lại. Anh chiến đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì những người bên cạnh.

Cuối cùng, Thảo đã kích hoạt thành công thiết bị. Một làn sóng điện từ phát ra, khiến kẻ thù tê liệt. “Đi nào!” Minh kêu gọi, dẫn đầu nhóm lao về phía trước.

Họ chạy, không dám quay lại. Cảm giác an toàn chỉ trở lại khi họ ra khỏi tầm nhìn của băng nhóm kia. Thở hổn hển, mọi người ngồi xuống đất, mồ hôi và máu hòa lẫn nhau.

“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này,” Thảo nói, đôi mắt cô ánh lên sự kiên quyết. “Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng hơn.”

“Phải, nhưng chúng ta cũng cần phải tìm hiểu về Huy,” Minh nói, ánh mắt anh rực lên. “Hắn đang ở đâu đó quanh đây, và chúng ta không thể để hắn tìm thấy chúng ta.”

“Còn cả băng nhóm vừa rồi,” Hoàng thêm vào, “Chúng ta phải tìm cách để không bị bắt gặp nữa.”

Minh gật đầu, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không chỉ sống sót. Chúng ta sẽ chiến đấu để bảo vệ nhau.”

Khi ánh chiều tà buông xuống, cả nhóm ngồi bên nhau, trong im lặng, nhưng mỗi ánh mắt đều chứa đựng một khát khao mãnh liệt: sống sót, chiến đấu và không bao giờ từ bỏ. Mỗi người trong họ đều biết, cuộc chiến chưa kết thúc. Họ còn phải đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn nữa, và Huy vẫn còn là một mối đe dọa lớn.

“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Minh nói, giọng anh chắc nịch. “Bắt đầu từ ngày mai.”

Không ai phản đối. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo, dù biết rằng phía trước còn nhiều chông gai. Tâm hồn họ, như những ngọn đèn le lói giữa bóng tối, vẫn chưa tắt.

truyenfull,truyenfull vn