Người Cuối Cùng

Chương 3: Những Kẻ Sống Sót

Khi ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn dần buông xuống, Lê Minh và Nguyễn Thảo lén lút bước qua những tàn tích của một thành phố đã từng nhộn nhịp. Họ vẫn còn cảm giác hồi hộp từ những tiếng súng vừa vang lên, nhưng quyết tâm trong lòng đã thúc đẩy họ tìm kiếm một nơi an toàn hơn.

“Có người!” Thảo bất ngờ thì thầm, dừng chân lại. Minh giật mình, ngay lập tức căng thẳng và tập trung. Họ lén nhìn qua một khe hở giữa những bức tường đổ nát. Một nhóm nhỏ khoảng năm người đang tụ tập quanh một đống lửa, không khí căng thẳng nhưng cũng có chút ấm áp của sự đoàn tụ.

“Đó là nhóm sống sót,” Minh nhận ra, trong lòng dâng lên chút hy vọng. “Có thể họ sẽ giúp chúng ta.”

“Nhưng nếu không? Họ có thể là kẻ thù,” Thảo phản đối, ánh mắt cô lộ rõ sự nghi ngại. “Chúng ta không thể liều lĩnh.”

“Không còn lựa chọn nào khác,” Minh nói, sự kiên quyết trong giọng điệu của anh có thể cảm nhận được. “Chúng ta cần thực phẩm và nơi trú ẩn.”

Họ chậm rãi tiếp cận nhóm người, thận trọng từng bước một. Khi đến gần, Minh nhận ra một khuôn mặt quen thuộc. Nguyễn Thảo, một hacker mà anh từng nghe qua từ những lời đồn thổi. Cô có làn da trắng sáng và đôi mắt xanh lá, luôn tỏa ra một sức hút bí ẩn.

“Nguyễn Thảo!” Minh thốt lên, khiến cả nhóm quay lại nhìn. Thảo, nhận ra Minh, nhanh chóng tỏ ra dè chừng.

“Lê Minh? Tại sao anh lại ở đây?” Cô hỏi, giọng điệu không thể giấu nổi sự ngạc nhiên.

“Chúng tôi cần giúp đỡ,” Minh đáp, không vòng vo. “Chúng tôi vừa thoát khỏi một băng nhóm khác. Họ sẽ không ngừng đuổi theo chúng tôi.”

Một người đàn ông cao lớn trong nhóm bước ra, ánh mắt nghi ngờ. “Chúng tôi không thể tin ai dễ dàng. Bạn có thể là gián điệp.”

“Chúng tôi không có thời gian để tranh cãi,” Thảo lên tiếng, giọng cô mạnh mẽ. “Chúng tôi có thể giúp các bạn. Tôi biết cách khai thác thông tin từ những thiết bị cũ, và Minh có kỹ năng sinh tồn.”

Nhóm người nhìn nhau, một vài người lộ vẻ do dự. Cuối cùng, người đàn ông cao lớn gật đầu. “Được. Nhưng chúng tôi sẽ không cho phép bạn ở lại lâu. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào về sự phản bội, chúng tôi sẽ không do dự.”

“Cảm ơn,” Minh thở phào nhẹ nhõm. Họ bước vào vòng tay của nhóm sống sót, lòng tràn đầy hy vọng.

Thời gian trôi qua, nhóm bắt đầu chia sẻ thực phẩm. Minh quan sát những người quanh mình, nhận thấy sự mệt mỏi và lo âu in hằn trên nét mặt họ. Họ giống như những mảnh ghép còn sót lại của một bức tranh đã vỡ vụn, mỗi người mang theo những nỗi đau riêng.

“Chúng ta phải tìm cách bảo vệ nhau,” một cô gái trong nhóm nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Thế giới này không còn chỗ cho sự yếu đuối.”

Minh cảm nhận được sức mạnh từ những lời nói ấy. Anh bắt đầu xây dựng lòng tin với nhóm bằng cách chia sẻ những kỹ năng của mình, hướng dẫn họ cách chế tạo bẫy và tìm kiếm thực phẩm.

“Minh, anh có thể giúp tôi với cái này không?” Thảo gọi, khi cô đang cố gắng kết nối một thiết bị cũ. “Tôi cần bạn chỉ cho cách sử dụng nó.”“Để tôi xem nào,” Minh tiến lại gần, cảm giác gần gũi dần hình thành giữa họ. Họ bắt đầu làm việc cùng nhau, và sự căng thẳng giữa họ dần lắng xuống.

“Cô thật sự giỏi với những thứ này,” Minh nhận xét, nhìn cách Thảo thao tác. “Tôi không nghĩ một hacker lại có thể sống sót trong thế giới này.”

“Không ai ngờ đến điều đó,” Thảo cười khẽ, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngúm khi cô nhìn ra ngoài. “Chỉ cần một sai lầm nhỏ, chúng ta có thể mất tất cả.”

“Đúng vậy,” Minh nói, sự đồng cảm chợt khiến anh chùng xuống. “Nhưng chúng ta không thể sống trong sợ hãi mãi được.”

Họ nhìn nhau, một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa. Trong thế giới này, sự kết nối giữa con người trở thành một điều quý giá. Dù có những khó khăn trước mắt, cả hai hiểu rằng họ không đơn độc.

Khi màn đêm buông xuống, nhóm quyết định phân công nhau canh gác. Minh và Thảo được giao nhiệm vụ bảo vệ phía bên ngoài. Ánh lửa từ đống lửa trong nhóm nhấp nháy, tạo ra những bóng đen kỳ quái quanh họ.

“Có lẽ chúng ta nên nói về kế hoạch,” Minh bắt đầu, nhưng Thảo ngắt lời.

“Trước tiên, tôi muốn nói về điều khác,” cô nói, ánh mắt nghiêm túc. “Về Huy.”

Minh khựng lại, cơn lạnh lẽo xộc thẳng vào tim. “Cô biết hắn?”

“Nghe đồn,” Thảo thở dài. “Hắn là một kẻ nguy hiểm, và nếu hắn biết chúng ta ở đây, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”

“Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng,” Minh nói, quyết tâm trong giọng nói. “Nếu Huy tìm đến, chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội.”

“Nhưng làm thế nào?” Thảo hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ. “Chúng ta không thể chỉ ngồi chờ hắn đến.”

Minh im lặng, suy nghĩ về những kế hoạch có thể. Mỗi giây trôi qua, nỗi lo lắng trong lòng anh càng lớn. Huy không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một phần của quá khứ mà anh không thể quên.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Minh khẳng định, ánh mắt kiên quyết. “Tôi sẽ bảo vệ mọi người.”

“Cùng nhau,” Thảo gật đầu, sự đồng cảm khiến họ gần gũi hơn. Họ bắt tay nhau, như một lời hứa giữa những người sống sót.

Khi đêm dần khuya, Minh cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Mọi thứ chưa kết thúc, và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Huy vẫn đang ở đâu đó, chờ đợi cơ hội để tấn công. Nhưng giờ đây, Minh không còn đơn độc. Anh có Thảo và nhóm sống sót bên cạnh.

Dù con đường phía trước đầy chông gai, họ sẽ cùng nhau đối mặt. Minh không thể biết điều gì đang chờ đợi họ, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. Trong thế giới tăm tối này, hy vọng vẫn luôn le lói, và anh sẽ chiến đấu để gìn giữ nó.

truyenfull,truyenfull vn