Người Cuối Cùng

Chương 11: Thử Thách Sinh Tồn

Khi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều lặn dần, nhóm của Minh đang tập trung bên trong căn cứ tạm bợ của mình. Không khí căng thẳng lơ lửng, mọi người đều cảm nhận được sự bất an đang dâng lên. Minh ngồi ở giữa, lắng nghe từng tiếng động bên ngoài. Thảo bên cạnh, đôi mắt cô nhìn ra ngoài qua khe hở của cửa sổ, vẻ mặt nghiêm túc.

“Có vẻ như có gì đó không ổn,” Minh nói, giọng anh trầm xuống.

Thảo gật đầu, “Tôi cũng cảm thấy như vậy. Hãy cẩn thận.”

Chưa kịp dứt lời, tiếng động từ xa vang lên, như tiếng bước chân nặng nề đang tiến lại gần. Minh nhìn quanh, sự lo lắng hiện rõ trong mắt các thành viên khác. Họ đều đã trải qua nhiều trận chiến, nhưng không ai có thể dự đoán được điều gì đang chờ đợi họ.

“Chuẩn bị sẵn sàng!” Minh ra lệnh, mọi người lập tức di chuyển đến vị trí phòng thủ. Họ đã chuẩn bị cho tình huống này, nhưng sự xuất hiện của băng nhóm Huy luôn là điều mà họ lo sợ nhất.

Tiếng bước chân ngày càng gần hơn, Minh cảm nhận được nhịp tim mình tăng tốc. “Thảo, em lên tầng trên quan sát. Đừng để ai thấy.”

Cô gật đầu, nhanh chóng di chuyển lên cầu thang. Minh cùng các thành viên khác đứng sẵn ở cửa, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu bất ngờ. Chỉ trong chốc lát, những bóng người xuất hiện trong ánh sáng mờ mịt, với trang phục cũ kỹ và vũ khí trên tay.

“Huy!” Minh gầm lên, nhận ra kẻ thù đang dẫn đầu. “Tại sao lại đến đây?”

Huy mỉm cười lạnh lùng, “Tôi đến để lấy lại những gì thuộc về tôi.” Hắn ra hiệu cho đồng bọn, và ngay lập tức, cuộc tấn công bắt đầu.

“Chạy đi!” Minh hét lên khi tiếng súng vang lên. Các thành viên trong nhóm nhanh chóng tản ra, tìm chỗ nấp. Thảo từ trên cao nhìn xuống, cô thấy Huy đang chỉ huy đồng bọn rất chuyên nghiệp. Nỗi lo lắng tràn ngập trong lòng, cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là giành tài nguyên mà còn là một cuộc chiến sinh tử.

“Huy, em không thể làm điều này!” Thảo hét lên từ trên cao, nhưng giọng cô bị át đi bởi tiếng đạn.

“Nguyễn Thảo, em không hiểu đâu!” Huy đáp lại, đôi mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn. “Chỉ có một kẻ mạnh mới tồn tại trong thế giới này.”

Thảo không thể đứng yên, cô cần phải giúp nhóm. Cô vội vàng lục tìm trong ba lô của mình, lấy ra một thiết bị cũ, hy vọng có thể hack vào hệ thống của Huy để tìm ra điểm yếu.

Trong lúc đó, Minh đang chiến đấu với một tên trong băng nhóm của Huy. Hai người vật lộn, từng cú đấm mạnh mẽ vang lên, tạo ra tiếng động khô khốc. Minh cảm thấy mệt mỏi, nhưng lòng quyết tâm không cho phép anh dừng lại. Huy không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một phần của quá khứ đau thương mà anh luôn muốn chôn vùi.

“Minh!” Thảo kêu lên từ trên cao, “Tôi tìm thấy một lỗ hổng trong hệ thống của họ. Chúng ta có thể làm chệch hướng cuộc tấn công!”

“Làm nhanh lên!” Minh trả lời, không quên đánh trả lại đối thủ. Anh biết rằng thời gian không còn nhiều.

Thảo nhanh chóng nhập mã vào thiết bị, từng con số hiện lên như một dòng điện. Cô cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng đầy quyết tâm. “Được rồi, hãy chuẩn bị!”

Minh lập tức ra hiệu cho nhóm, “Tất cả, theo tôi!” Họ bắt đầu di chuyển theo hướng mà Thảo đã chỉ định, tìm cách tránh khỏi sự truy đuổi của Huy.

“Chạy nhanh!” Thảo hô to, chỉ dẫn cho nhóm cách né tránh. Huy không ngừng thúc giục đồng bọn, tiếng súng nổ vang lên khắp nơi, nhưng nhóm của Minh vẫn kiên trì chạy trốn. Họ biết rằng chỉ có thể sống sót nếu giữ được khoảng cách an toàn.

“Đến góc phố đó!” Minh chỉ tay về phía trước, nơi có một tòa nhà hoang. “Chúng ta sẽ tìm cách đánh lạc hướng họ ở đó.”

Khi họ chạy đến tòa nhà, một cú đấm mạnh mẽ từ phía sau khiến Minh ngã lăn ra đất. Huy đã đuổi kịp, hắn đứng ở đó, ánh mắt đầy thù hận. “Tôi sẽ không để mày thoát lần này!”

“Cút đi!” Minh gầm lên, đứng dậy, sẵn sàng đối mặt với kẻ thù. Cuộc chiến giữa họ là cuộc chiến không chỉ cho sự sống còn mà còn cho những kỷ niệm đau thương.

Thảo từ xa nhìn thấy, trái tim cô như thắt lại. “Minh!” Cô hô lên, nhưng không biết phải làm gì. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Trong giây phút quyết định, Minh nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là về bản thân mình. Anh cần bảo vệ những người xung quanh. “Tôi sẽ không để hắn làm hại chúng ta!” Anh hét lên, lao về phía Huy.Huy cũng không chờ đợi, hắn giơ súng lên, nhưng Minh nhanh chóng né tránh. Cả hai lao vào nhau, tiếng va chạm vang lên như một bản giao hưởng của sự tàn bạo. Huy ra đòn mạnh mẽ, nhưng Minh không lùi bước. Anh đã mất quá nhiều để có thể dễ dàng từ bỏ.

Cuộc chiến diễn ra kịch tính, mỗi giây trôi qua đều là một cuộc đấu tranh sinh tồn. Minh có thể cảm nhận được sức mạnh từ những người bạn của mình, họ đang chiến đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì nhau.

Giữa lúc hỗn loạn, Thảo phát hiện ra một điểm yếu trong phòng thủ của Huy. Cô nắm chặt thiết bị, “Tôi có thể làm được!” Cô nhanh chóng nhập liệu, nhưng không ngờ rằng băng nhóm của Huy đã nhận ra sự hiện diện của cô.

“Nguyễn Thảo!” Một tên trong băng nhóm chỉ vào cô, “Bắt cô ta lại!”

Thảo chạy trốn, nhưng không thể tránh khỏi sự truy đuổi. Cô cảm thấy sợ hãi, nhưng lòng quyết tâm không cho phép cô dừng lại. “Mình không thể để họ bắt được mình!” Cô thầm nhủ.

Minh nhìn thấy Thảo đang bị rượt đuổi, lòng anh dâng trào sự lo lắng. “Thảo!” Anh gào lên, nhưng không thể rời khỏi cuộc chiến với Huy.

Cuộc chiến giữa họ trở nên khốc liệt hơn. Huy ngày càng trở nên điên cuồng, hắn không còn là một kẻ thù bình thường. Minh cảm nhận được sự tàn nhẫn trong từng cú đấm của hắn. Huy không chỉ muốn thắng, mà còn muốn trả thù.

“Người cuối cùng sẽ là tôi!” Huy hét lên, hắn ra sức tấn công.

Nhưng Minh không thể để điều đó xảy ra. Anh lao vào, quyết tâm phải bảo vệ Thảo và nhóm của mình. “Tôi sẽ không để mày làm tổn thương ai nữa!” Anh hét lên, sức mạnh dồn nén vào từng cú đánh.

Cuối cùng, Huy gục xuống, nhưng Minh biết rằng cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc. Hắn không phải là kẻ duy nhất có âm mưu. Trong bóng tối, những kẻ khác đang chờ đợi thời cơ.

“Thảo!” Minh gọi, nhưng không thấy cô đâu. Anh cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. “Mọi người, chia nhau ra tìm kiếm!”

Họ bắt đầu tìm kiếm khắp nơi, nhưng Thảo vẫn không có dấu hiệu. “Tôi không thể để em ấy một mình,” Minh thầm nghĩ, lòng đầy quyết tâm.

Khi họ đang tìm kiếm, một tiếng súng vang lên. Minh quay lại, thấy một tên trong băng nhóm của Huy đang nhắm vào nhóm của mình. “Đừng bắn!” Minh gầm lên, nhưng đã quá muộn.

Một viên đạn bay vút qua, và một người trong nhóm của Minh ngã xuống. Tiếng la hét vang lên, nhưng Minh không thể dừng lại. Anh phải tìm ra Thảo.

“Chúng ta không thể ở đây lâu hơn,” một thành viên khác nói, “Huy sẽ không dừng lại đâu.”

Minh gật đầu, nhưng lòng anh không yên. “Tôi không thể bỏ mặc Thảo,” anh lẩm bẩm.

Với sự quyết tâm và nỗi lo lắng, nhóm của Minh chia thành hai. Một nửa đi tìm Thảo, còn một nửa ở lại chiến đấu với Huy và băng nhóm của hắn.

Trong khi tìm kiếm, Minh cảm thấy một sự hiện diện lạ. Có điều gì đó đang rình rập, và anh biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Họ không chỉ chiến đấu với Huy, mà còn với những kẻ thù ẩn giấu khác, những kẻ luôn chực chờ để tấn công.

“Thảo!” Minh gọi, hy vọng rằng cô có thể nghe thấy. Nhưng đáp lại chỉ là im lặng.

Khi anh bước vào một góc khuất, một âm thanh nhẹ nhàng vang lên. “Minh…” giọng Thảo cất lên, yếu ớt nhưng tràn đầy hy vọng.

“Thảo!” Minh chạy về phía âm thanh, lòng anh như ngừng đập.

Nhưng trước khi anh có thể đến gần, một bóng đen lao về phía anh, và trong khoảnh khắc, Minh nhận ra rằng cuộc sống của họ không chỉ bị đe dọa bởi băng nhóm của Huy mà còn bởi những kẻ khác trong thế giới này.

Một cuộc chiến sinh tồn mới đang chờ đợi phía trước.

truyenfull,truyenfull vn