Kael, Lyra và Dorian đứng trong căn phòng tối tăm, nơi Eldrin đã chỉ dẫn. Những trang sách cổ xưa vẫn mở ra trước mắt họ, ánh sáng từ ngọn nến chập chờn phản chiếu lên những ký tự lạ. Kael cảm thấy áp lực từ trách nhiệm đang đè nặng lên vai. Họ cần phải chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng, nhưng còn nhiều điều chưa rõ ràng.
“Eldrin đã nói về sức mạnh của thời gian, nhưng chúng ta vẫn chưa biết cách sử dụng nó một cách hiệu quả,” Dorian lên tiếng, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm.
Lyra gật đầu, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta cần một kế hoạch. Chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh của Kael.”
Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến cả ba người rùng mình. Kael nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu sáng. “Có lẽ chúng ta cần tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người khác.”
“Nhưng ai sẽ giúp chúng ta?” Dorian hỏi, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt.
“Có một người mà ta nghĩ có thể,” Kael nói, trong lòng dâng lên một chút hy vọng. “Một người từ quá khứ.”
Lyra nhướng mày. “Người nào?”
“Đó là Aeloria,” Kael đáp, âm thanh của anh tràn đầy sự hồi hộp. “Cô ấy là một trong những Người Bảo Vệ vĩ đại nhất. Nếu có ai biết cách điều khiển thời gian, thì đó chính là cô ấy.”
“Nhưng Aeloria đã biến mất từ lâu,” Dorian phản đối. “Làm sao chúng ta tìm thấy cô ấy?”
Kael hít một hơi sâu. “Chúng ta có thể sử dụng ma pháp của Lyra để mở một cánh cổng đến quá khứ. Đó là cách duy nhất.”
Lyra gật đầu, nhưng vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Đó là một nhiệm vụ mạo hiểm. Chúng ta có thể gặp phải những rắc rối không lường trước.”
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Kael khẳng định. “Chúng ta cần Aeloria.”
Lyra và Dorian nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Họ đã quyết định. Cuộc chiến này không chỉ vì bản thân họ mà còn vì những người đã mất.
Khi họ chuẩn bị, Lyra bắt đầu vẽ một vòng tròn ma thuật trên sàn nhà bằng những bột màu sáng. Ánh sáng từ vòng tròn bừng sáng, tỏa ra những luồng năng lượng mạnh mẽ. Kael cảm nhận được sức mạnh tràn đầy trong không gian.
“Chuẩn bị đi,” Lyra nói, giọng cô chắc nịch. “Tôi sẽ mở cánh cổng. Nhưng hãy nhớ, thời gian là một dòng chảy phức tạp. Chúng ta phải cẩn thận.”
Kael và Dorian đứng bên cạnh, tim họ đập nhanh. Cánh cổng ma thuật bắt đầu hình thành, ánh sáng rực rỡ như một thiên đường đang mở ra. Họ nắm chặt tay nhau, không thể quay lại.
Khi cánh cổng hoàn thành, một luồng gió mạnh mẽ xô vào họ, kéo họ vào một không gian khác. Cảm giác như thời gian bị kéo giãn, và rồi, họ bị ném vào một cảnh tượng hoàn toàn mới.
Họ đứng giữa một khu rừng cổ xưa, cây cối cao lớn như những cột trụ vĩ đại. Ánh sáng xuyên qua tán lá, tạo nên những mảng sáng tối kỳ diệu. Kael quay đầu lại, nhìn thấy Lyra và Dorian, họ vẫn an toàn bên cạnh nhau.
“Chúng ta đã thành công,” Dorian nói, vẻ mặt ngạc nhiên.
“Nhưng đây là đâu?” Lyra hỏi, nhìn xung quanh với sự nghi ngờ.“Đây có thể là nơi Aeloria đã từng sống,” Kael đoán. “Chúng ta cần tìm cô ấy.”
Họ bắt đầu di chuyển, mỗi bước chân như dẫm lên lịch sử. Bất chợt, một tiếng động vang lên từ phía trước. Họ dừng lại, cảnh giác. Một bóng người xuất hiện từ sau những tán cây. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp, với mái tóc vàng óng và ánh mắt sắc lạnh.
“Aeloria,” Kael thốt lên, nhận ra ngay.
Người phụ nữ bước ra, ánh mắt cô như một cơn bão. “Tại sao các ngươi lại đến đây?” giọng cô đầy quyền lực và bí ẩn.
“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô,” Kael nói, không giấu nổi sự hồi hộp. “Chúng tôi đang đối mặt với một mối đe dọa lớn và cần sức mạnh của cô để chống lại Kaelith.”
Aeloria nhướng mày, vẻ mặt cô không biểu lộ cảm xúc. “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ giúp đỡ một nhóm Người Bảo Vệ yếu ớt?”
Lyra không chịu im lặng, cô lên tiếng. “Chúng tôi không yếu ớt! Chúng tôi đã sẵn sàng chiến đấu. Chúng tôi cần cô chỉ dẫn.”
Aeloria cười khẩy, nhưng trong ánh mắt cô, Kael thấy một chút gì đó như sự đồng cảm. “Ta đã từng như các ngươi, đầy nhiệt huyết và khát khao. Nhưng thời gian không dễ dàng tha thứ.”
“Chúng tôi hiểu điều đó,” Kael nói, lòng anh đầy quyết tâm. “Chúng tôi muốn bảo vệ thời gian, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người đã mất.”
Aeloria im lặng, ánh mắt cô chuyển động như đang cân nhắc. “Nếu ta đồng ý giúp, các ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Thời gian không thể bị thao túng mà không có giá phải trả.”
“Chúng tôi đã sẵn sàng,” Dorian khẳng định, ánh mắt anh rực lửa.
Aeloria gật đầu, một nụ cười bí ẩn hiện lên trên môi. “Tốt. Nhưng trước khi bắt đầu, các ngươi phải trải qua một thử thách. Chỉ những ai vượt qua mới có thể tiếp cận sức mạnh của thời gian.”
Kael cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Thử thách gì?”
“Đó là một cuộc chiến,” Aeloria nói, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao. “Một cuộc chiến với chính bản thân các ngươi.”
Nỗi lo lắng và hồi hộp tràn ngập trong lòng Kael. Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là thử thách về thể xác mà còn là một cuộc chiến nội tâm. Họ phải đối mặt với những nỗi sợ hãi, những ký ức đau thương, và cả những quyết định mà họ đã đưa ra trong quá khứ.
“Chúng ta sẽ làm được,” Kael thầm thì, nắm chặt tay Lyra và Dorian.
Aeloria giơ tay, và không gian xung quanh họ bắt đầu biến đổi. Một đấu trường hiện ra, nơi mà những ký ức và nỗi sợ sẽ hiện hình. “Hãy chuẩn bị,” Aeloria nói, giọng cô như một lời cảnh báo. “Cuộc chiến bắt đầu.”
Kael hít một hơi sâu, cảm giác hồi hộp xen lẫn quyết tâm tràn đầy trong cơ thể. Anh không thể lùi bước. Cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ thời gian mà còn để bảo vệ những gì anh yêu thương.
Và rồi, tất cả bắt đầu.