Người Bảo Vệ Thời Gian

Chương 10: Thử thách lòng trung thành

Kael đứng giữa nhóm bạn, ánh mắt lo lắng. Họ vừa trải qua một cuộc trò chuyện căng thẳng với Eldrin, và giờ đây, không khí trong nhóm đã trở nên ngột ngạt. Dorian và Lyra đứng cạnh nhau, nhưng sự im lặng giữa họ như một bức tường vô hình. Kael cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.

“Có lẽ chúng ta nên thảo luận về những gì Eldrin vừa nói,” Dorian đề nghị, giọng anh trầm và nghiêm túc.

“Phải,” Lyra gật đầu, nhưng ánh mắt cô lại lướt về phía Kael. “Chúng ta cần phải biết rõ hơn về Kaelith. Hắn có thể là một mối đe dọa lớn.”

Kael cảm thấy nỗi lo lắng chực chờ trong lòng. “Tôi biết. Nhưng tôi cũng không thể không nghĩ về những gì Eldrin đã nói về mối liên hệ giữa tôi và hắn.”

“Kael, mối liên hệ đó có thể là lý do để hắn tìm đến bạn,” Dorian nói. “Chúng ta cần phải cảnh giác.”

“Nhưng cũng có thể là cơ hội để hiểu hắn,” Lyra thêm vào. “Nếu Kaelith đã từng là một người tốt, có thể chúng ta có thể tìm ra cách khiến hắn quay lại.”

Kael ngẩng đầu, lòng tràn đầy hy vọng. “Nếu tôi có thể tìm hiểu quá khứ của mình, có thể tôi sẽ hiểu hắn.”

Một chút do dự lướt qua mắt Dorian. “Cậu chắc chắn về điều đó không? Quá khứ có thể mang đến những ký ức đau thương mà cậu không muốn đối mặt.”

Kael nhắm mắt lại, cảm nhận những ký ức mờ nhạt đang chực chờ bùng nổ. “Tôi biết. Nhưng tôi không thể trốn tránh mãi. Tôi phải tìm ra sự thật.”

Lyra tiến lại gần, đặt tay lên vai Kael. “Chúng ta sẽ bên cạnh cậu. Đừng lo lắng, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Dorian gật đầu, nhưng Kael vẫn cảm nhận được sự nghi ngờ trong ánh mắt anh. “Tôi sẽ không làm các bạn thất vọng,” Kael hứa, nhưng trong lòng anh, một hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm.

Khi họ quyết định quay trở về nơi nhóm đã cắm trại, Kael không thể không cảm thấy áp lực đè nặng. Dorian và Lyra tán gẫu về những việc cần chuẩn bị, nhưng tâm trí Kael chỉ hướng về những ký ức mờ ảo mà anh sắp phải đối mặt.

Tối hôm đó, khi ánh lửa bập bùng trong không gian tĩnh mịch, Kael ngồi bên lửa, nhìn vào những ngọn lửa nhảy múa. “Tôi sẽ làm điều đó,” anh tự nhủ. “Tôi sẽ quay ngược thời gian, tìm kiếm ký ức của mình.”

“Cậu nghĩ mình có thể làm được không?” Dorian hỏi, giọng có phần lo lắng.

“Phải,” Kael trả lời, giọng chắc nịch hơn cả trong lòng anh. “Tôi phải.”

Khi đêm buông xuống, Lyra thì thầm một bài hát nhẹ nhàng, cố gắng xua đi sự căng thẳng. Kael nhắm mắt lại, hình dung về những hình ảnh quá khứ, nhưng mọi thứ vẫn mờ mịt. Anh có cảm giác như mình đang đứng trước một cánh cửa khép kín, và chỉ cần một chút sức mạnh, nó sẽ mở ra.

“Sáng mai, chúng ta sẽ bắt đầu,” Kael nói, không chỉ để trấn an bản thân mà còn để động viên cả nhóm. “Tôi sẽ tìm ra sự thật.”

Những ngày tiếp theo, họ bắt đầu chuẩn bị cho việc tìm kiếm ký ức. Lyra sử dụng ma pháp thiên nhiên để tạo ra những bùa chú bảo vệ, trong khi Dorian rèn luyện kỹ năng chiến đấu, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra.

Nhưng bên trong Kael, sự nghi ngờ vẫn âm thầm lớn dần. Anh cảm nhận được ánh mắt của Dorian, sự cảnh giác mà anh dành cho mình. “Liệu Dorian có thật sự tin tưởng tôi không?” Kael tự hỏi.

Một buổi sáng, họ quyết định tìm đến một khu vực yên tĩnh gần hồ nước, nơi mà Kael có thể sử dụng sức mạnh của mình mà không bị quấy rầy. Khi đến nơi, không gian xung quanh như lắng lại, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng vờn qua những tán cây.

“Cậu sẵn sàng chưa?” Dorian hỏi, ánh mắt vẫn đầy lo lắng.

“Có,” Kael đáp, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng. “Tôi sẽ làm.”

Lyra đứng bên cạnh, nắm tay Kael. “Chúng ta sẽ ở đây, không có gì phải lo.”

Kael hít sâu, cố gắng bình tĩnh. Anh tập trung vào sức mạnh trong lòng, cảm nhận dòng chảy của thời gian xung quanh. Với một cú giơ tay, thời gian bắt đầu xoay chuyển, những hình ảnh mờ ảo dần hiện ra.

Nhưng ngay khi Kael cảm nhận được sự chuyển động, một cơn gió lạnh thổi qua, khiến anh khựng lại. Một hình ảnh thoáng hiện lên trong tâm trí, một cậu bé với nụ cười tươi sáng, nhưng rồi nó lại biến mất trong bóng tối. Kael không thể nắm giữ được, như thể một tấm màn che giấu quá khứ đã làm anh mất dấu.

“Kael, cậu ổn không?” Dorian lo lắng hỏi.“Không,” Kael thở hắt ra, “Tôi không thể...”

“Thử lại,” Lyra khuyến khích. “Cậu có thể làm được.”

Kael gật đầu, nhưng trong lòng anh, sự nghi ngờ lại trỗi dậy. “Liệu tôi có đủ sức mạnh để tìm ra sự thật không?” Anh tự hỏi.

Khi anh tập trung lại, mọi thứ xung quanh như nhòe đi. Hình ảnh bắt đầu hiện lên, nhưng không phải là những ký ức của riêng anh. Một cảnh tượng khác lạ, Kaelith, đứng giữa một không gian tối tăm, ánh mắt tràn đầy thù hận.

“Ngươi sẽ phải trả giá,” một giọng nói vang lên, không phải của Kaelith, mà là một kẻ khác, một bóng ma trong quá khứ.

Kael cảm thấy tim mình đập mạnh. “Đây là gì?” anh tự hỏi. “Tại sao tôi lại thấy điều này?”

“Kael, cậu phải trở lại!” Dorian la lên, nhưng Kael không thể nghe rõ.

Một hình ảnh khác vụt qua, một cuộc chiến diễn ra, những tiếng gào thét vọng lại. Kaelith, với sức mạnh hắc ám, đứng giữa cuộc chiến, khuôn mặt thâm trầm, nhưng trong ánh mắt lại có một nỗi đau không thể che giấu.

Kael chợt nhận ra, tất cả những điều này đều liên quan đến mình. Anh đã từng là một phần của câu chuyện này, nhưng điều gì đã khiến Kaelith trở thành kẻ thù?

“Kael, trở lại ngay!” Dorian lại kêu lên, lần này có chút bất lực.

Kael cảm thấy bản thân đang bị kéo về, nhưng trong lòng anh lại nảy sinh một quyết tâm mãnh liệt. Anh không thể để quá khứ định đoạt tương lai. Anh phải tìm ra sự thật, cho cả mình và Kaelith.

“Không! Tôi sẽ không dừng lại!” Kael hét lên, sức mạnh trong anh dâng trào, kéo theo những hình ảnh tăm tối.

Ánh sáng chợt lóe lên, và Kael cảm thấy mình bị cuốn vào một dòng chảy khác. Mọi thứ trở nên mờ ảo, và rồi, bỗng chốc, tất cả đều im lặng.

Khi Kael mở mắt ra, anh thấy mình đang đứng giữa một không gian quen thuộc. Đó là ngôi làng của anh, nhưng mọi thứ đều khác lạ. Những tiếng cười vang vọng, nhưng chúng lại mang theo một nỗi buồn không tên.

“Đây là đâu?” anh tự hỏi.

“Kael!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, khiến anh quay lại.

Đó là một cậu bé, với nụ cười tươi sáng mà anh đã quên từ lâu. “Chơi với tôi đi!”

Kael cảm thấy nước mắt mình chực trào. “Tôi đã quên,” anh thì thầm, “tôi đã quên tất cả.”

Nhưng ngay khi anh cố gắng bước tới, hình ảnh lại bị cuốn đi, như một giấc mơ thoáng qua. Kael không thể giữ lại.

Khi anh quay lại, Dorian và Lyra đứng bên cạnh, nhưng ánh mắt họ đã khác. Sự lo lắng, nghi ngờ, tất cả đều hiện rõ.

“Cậu đã thấy gì?” Dorian hỏi, giọng trầm.

“Tôi không biết,” Kael trả lời, cảm giác bất lực bao trùm. “Tôi chỉ thấy...”

“Chúng ta cần phải thảo luận điều này,” Dorian nói, nhưng trong ánh mắt anh, Kael cảm thấy một khoảng cách ngày càng lớn.

Lyra đứng im lặng, không nói gì, nhưng Kael biết rằng sự rạn nứt đã bắt đầu. Những nghi ngờ, những lo lắng, tất cả đã bắt đầu ăn mòn tình bạn của họ.

“Chúng ta phải giữ vững,” Kael tự nhủ. “Tình bạn của chúng ta không thể bị phá vỡ.” Nhưng liệu có còn quá muộn?

Họ rời khỏi hồ nước, mỗi người mang theo những suy tư riêng. Kael cảm thấy nỗi cô đơn tràn ngập, và giữa họ, một thử thách lòng trung thành đã nảy sinh. Liệu họ có thể vượt qua, hay tất cả sẽ tan vỡ trong bóng tối của quá khứ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn