Lúc này đây, Bạc Thanh Ninh nhìn thấy hàng mi của Liêu Diễm Diễm khẽ rũ xuống, còn nụ cười vốn đã có phần gượng gạo trên môi cô cũng dần trở nên nhạt nhòa.
Cảm giác khó chịu mỗi lần xem phim của Charlie Chaplin lại lần nữa dâng lên trong lòng anh.
"Nhưng...em thật sự không thấy anh cần phải bù đắp gì cho em cả."
Liêu Diễm Diễm lại cố gắng nhếch khóe môi.
"Đó chỉ là tiêu chuẩn của em."
Liêu Diễm Diễm nhất thời im lặng.
Một lúc sau, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, hơi nhún vai, giọng điềm nhiên:
"Được thôi. Em nghĩ xong rồi."
"Em nói đi."
"Em muốn anh giúp em làm một việc."
Bạc Thanh Ninh lặng lẽ chờ cô nói tiếp.
"Anh đi mua giúp em một chai nước."
Đáp án ấy dường như hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Bạc Thanh Ninh . Anh nhìn cô, ánh mắt như đang hỏi: Chỉ vậy thôi? Em chắc chứ?
Liêu Diễm Diễm dĩ nhiên hiểu rất rõ, chỉ cần cô dám đưa ra điều kiện, cho dù đó có là một cái giá c.ắ.t c.ổ đến đâu, miễn là cô mở lời, anh nhất định cũng sẽ thực hiện.
Cô không biết rốt cuộc điều gì đã khiến cảm giác áy náy trong anh mãnh liệt đến vậy.
Chỉ là...
"Nếu anh nhất định phải kết thúc chuyện này thì mới có thể cảm thấy giữa chúng ta từ nay không còn ai nợ ai, vậy thì em đành phối hợp với anh, đưa ra một yêu cầu mang tính tượng trưng vậy thôi. Đúng là đây chỉ là tiêu chuẩn của riêng em, mà em cũng chỉ làm mọi việc theo tiêu chuẩn của chính mình."
Cho dù...anh là người em thích.
Bạc Thanh Ninh khẽ sững người.
Nói xong, Liêu Diễm Diễm liền quay đầu sang phía khác, chậm rãi hít thở.
Những cảm xúc chất chồng trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuộn lên dữ dội, nhưng ngay cả bản thân cô cũng không biết đó rốt cuộc là thứ gì. Cô không dám tìm hiểu, cũng không dám khơi động nó, chỉ sợ một khi chạm vào, tất cả sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.
Bạc Thanh Ninh bước về phía cô hai bước rồi dừng lại ngay trước mặt, khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ còn trong gang tấc.
Ngay sau đó, anh bất ngờ đưa tay lên, áp vào một bên má cô, nhẹ nhàng xoay gương mặt ấy về phía mình.
Hàng mi Liêu Diễm Diễm khẽ run lên, hơi thở cũng bất giác ngưng lại. Ánh mắt cô vừa chạm phải gương mặt tuấn tú của Bạc Thanh Ninh ở khoảng cách gần đến mức tạo thành cảm giác áp bức, liền hoảng hốt né tránh.
Bạc Thanh Ninh buông tay.
Ánh mắt anh vẫn khóa c.h.ặ.t lấy cô, giọng nói trầm thấp mà bình tĩnh:
"Chính em từng nói... giữa chúng ta không thân."
Liêu Diễm Diễm không thể thốt nên lời.
"Chẳng phải kết thúc sòng phẳng, từ nay không còn ai nợ ai... mới đúng với điều em mong muốn sao?"
"... Đúng."
"Vậy sao lại lộ ra vẻ mặt như thế?"
Liêu Diễm Diễm dĩ nhiên không thể nhìn thấy biểu cảm của chính mình. Cô cũng không biết, dưới góc nhìn của Bạc Thanh Ninh , giờ phút này mình trông ra sao.
Là tủi thân?
Là đau lòng?
Hay là tức giận?
Cô lặng lẽ ngước mắt nhìn anh, không còn né tránh nữa.
"... Em cảm thấy mình bị xúc phạm."
Giọng cô rất khẽ nhưng rõ ràng.
"Dường như anh đang lo rằng em sẽ vin vào chuyện này để quấn lấy anh, hoặc giữ nó làm nhược điểm nhằm uy h**p anh."
"Anh chưa từng lo như vậy."
Bạc Thanh Ninh bình tĩnh đáp, rồi sau một thoáng dừng lại, anh nói tiếp:
"Nếu em cảm thấy bị xúc phạm... thì anh hiểu rồi."
"Xin lỗi."
Liêu Diễm Diễm không khỏi sững người. Thật ra, thừa nhận mình sai rồi xin lỗi chưa bao giờ làm tổn hại đến lòng tự trọng hay hình tượng của một con người. Chỉ tiếc, rất nhiều người lại không hiểu đạo lý ấy. Điều thực sự khiến người ta mất thể diện, ngược lại, chính là cố chấp chối cãi và cứng miệng đến cùng.
Ánh đèn đường lờ mờ hắt xuống, khiến không gian bốn phía dường như lại yên tĩnh thêm vài phần. Một lúc rất lâu sau, Liêu Diễm Diễm khẽ hắng giọng. Lần này, cô phát hiện mình mỉm cười dễ dàng hơn trước.
"Em chấp nhận lời xin lỗi của anh."
"Vậy... chúng ta coi như đã thống nhất bằng lời nhé."
"Từ nay về sau... sẽ không quấy rầy nhau nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nếu anh thấy không cần thiết, chúng ta cũng có thể xóa bạn bè."
Bạc Thanh Ninh không đáp.
Có lẽ vì đường nét gương mặt anh quá sâu, cũng quá sắc sảo, nên ngay cả ánh đèn vàng ấm áp của phố đêm cũng chẳng thể nhuộm lên khuôn mặt ấy chút dịu dàng nào.
Một lúc sau, anh mới cất tiếng:
"Đi thôi."
"Anh đưa em về."
Giọng nói vẫn bình thản, gần như không mang theo cảm xúc.
"Không... em..."
Liêu Diễm Diễm hoàn toàn không ngờ anh lại trực tiếp lảng sang chuyện khác như thể chưa từng nghe thấy lời cô vừa nói.
"Là muốn anh dắt em sao?"
Bạc Thanh Ninh liếc cô một cái, đồng thời đưa tay ra.
Liêu Diễm Diễm lại thêm một lần ngẩn người.
Không cần giải thích rằng lúc này chân cô không hề mềm nhũn, cô hoàn toàn có thể tự đi được. Bạc Thanh Ninh cũng không ngốc. Anh không thể nào không phân biệt nổi điều ấy. Người không hiểu lại chính là cô. Cô hoàn toàn không biết... hành động này của anh rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Ánh mắt cô rơi xuống bàn tay với những khớp xương thon dài rõ nét của anh, rồi lại chậm rãi ngước lên nhìn anh, vẻ mặt ngơ ngác chẳng khác nào một học sinh đang đối diện với bài toán thi học sinh giỏi mà đọc mãi vẫn không hiểu đề.
Bạc Thanh Ninh không giải thích lấy một lời. Anh trực tiếp nắm lấy tay cô, khẽ kéo về phía trước. Những ngón tay Liêu Diễm Diễm theo phản xạ khẽ co lại, lập tức muốn rút tay ra. Nhưng Bạc Thanh Ninh lại siết c.h.ặ.t hơn.
Trong khoảnh khắc ấy, cô có cảm giác như mặt đất dưới chân đang lún xuống. Dĩ nhiên cô biết đó chỉ là ảo giác. Thực chất là nhịp tim đã hoàn toàn rối loạn, hơi thở cũng mất tiết tấu. Mọi thứ đều không còn đúng nữa.
Bạc Thanh Ninh cứ thế nắm tay cô bước về phía trước. Còn cô, chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo sau anh. Qua bức tường gạch xanh ven đường, những cành hoa và tán lá vươn ra ngoài, từng đóa hoa nặng trĩu lặng lẽ sượt qua đỉnh đầu hai người. Mùi hương cỏ cây nồng đậm ùa vào khoang mũi. Trong chớp mắt, cô như được đưa trở lại mùa thu đầu tiên của tuổi mười lăm, trở về khu vườn thực vật xanh um, nơi ngập tràn hơi thở của cây lá.
"... Bạc Thanh Ninh ."
Liêu Diễm Diễm cảm thấy mình gần như không thở nổi, đành dừng bước.
Bạc Thanh Ninh bị cô kéo lại nên cũng đứng yên theo, nhưng bàn tay vẫn không hề buông, vẫn nắm lấy tay cô.
"Hửm?"
Nhật Hạ
"Em... rất ngốc."
"Cũng rất hay nói thẳng."
Liêu Diễm Diễm khẽ nuốt khan.
"Vậy nên... em sẽ hỏi thẳng."
Liêu Diễm Diễm có cảm giác biểu cảm của Bạc Thanh Ninh dường như đã chạm tới ranh giới của một nụ cười, như thể chỉ cần thêm một chút nữa là khóe môi anh sẽ cong lên.
Anh chỉ khẽ đáp:
"Ừ."
Cô hít sâu hai lần.
Thế nhưng cảm giác nghẹn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn như từng b.úi bông ướt chèn kín đường thở, khiến cô thiếu oxy đến mức giọng nói nhỏ đến gần như không thể nghe thấy.
"... Anh... muốn tiếp tục sao?"
Dù sao thì...
Ai cũng biết rằng, người bình thường sẽ chẳng tùy tiện nắm tay nhau như thế.
Bạc Thanh Ninh lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt từ trên cao hạ xuống, trong đó dường như vừa có sự dò xét, lại vừa mang theo một vẻ khó hiểu rất thuần túy.
"Rốt cuộc em là người gan lớn... hay gan nhỏ?"
"... Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em."
Nơi hai người dừng chân vừa khéo nằm giữa hai ngọn đèn đường, cũng là khoảng tối nhất trên con phố.
Không gian tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hô hấp của nhau.
Sau một lúc im lặng, Bạc Thanh Ninh khẽ cúi đầu xuống.
Khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn.
Hơi thở của anh như lặng lẽ phủ xuống ngay trên đỉnh trán cô.
Cho dù chất giọng ấy vốn vẫn lạnh nhạt, trong trẻo và mang theo chút hơi lạnh, thì dưới màn đêm như thế này, cũng khó tránh khỏi nhiễm thêm vài phần mập mờ, ám muội.
Cuối cùng, anh khẽ nói:
"... Quyết định là ở em."
========================