Người Ấy Là Người Giống Như Anh

Chương 22

 

Cô gái mỉm cười đáp:

"Thêm lòng trắng trứng vào là được. Nhưng trước đó cậu có muốn nghỉ một lát không? Mình vừa nướng xong một mẻ bánh quy, sắp lấy ra rồi."

Liêu Diễm Diễm cầm chiếc máy đ.á.n.h trứng trong tay, nhất thời không biết nên đặt xuống hay tiếp tục cầm, đúng lúc ấy, từ phía sofa, Đàn Nhược Vi giơ tay gọi cô:

"Thanh Diễm, qua thay mình một chút nhé. Mình cần ra ngoài nghe điện thoại."

Liêu Diễm Diễm đành đặt đồ xuống, rửa sạch tay rồi bước sang, chỗ ngồi của Đàn Nhược Vi vốn ở ngay phía gần tay vịn sát bàn đảo bếp nhất, thế nhưng Liêu Diễm Diễm lại cố ý đi vòng, cô men theo phía sau lưng cả dãy sofa, đi một quãng xa hơn hẳn, rồi mới vòng sang phía đối diện để đến trước mặt Đàn Nhược Vi, lặng lẽ ngồi xuống thay vào vị trí của cô ấy.

Bên phải Liêu Diễm Diễm là Đàn Tri Dịch, mà ngay bên phải Đàn Tri Dịch... chính là Bạc Thanh Ninh .

Liêu Diễm Diễm giữ ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, hơi cúi người xuống, giả vờ chăm chú xem những lá bài trong tay mình.

Đây là một trò board game lấy bối cảnh hầm ngục, thiên về chiến thuật và phối hợp đồng đội, vì giữa chừng mới vào thay Đàn Nhược Vi nên cô hoàn toàn không nắm được tình hình bộ bài của đồng đội, đành đ.á.n.h theo cảm tính.

Cô tiện tay rút ra một lá "Hỏa Diệm Tiễn".

Đàn Tri Dịch mỉm cười hỏi:

" Không suy nghĩ thêm chút nữa sao?"

Luật chơi là chia thành từng đội. Đàn Tri Dịch và Đàn Nhược Vi vốn là một phe, bây giờ Liêu Diễm Diễm thay Nhược Vi nên đương nhiên cũng đứng cùng đội với anh.

Nghĩ đến lợi ích chung của cả nhóm, cô lập tức nghe theo lời khuyên.

" Thế nên đ.á.n.h lá nào thì hợp hơn?"

Đàn Tri Dịch nhìn bộ bài rồi đáp:

" Có lẽ dùng "Địa Liệt Trọng Kích" sẽ tốt hơn."

Liêu Diễm Diễm lập tức tìm lá bài ấy trong tay, vừa định đ.á.n.h xuống thì từ phía bên phải Đàn Tri Dịch bỗng vang lên một giọng nói bình thản đến mức gần như không mang theo cảm xúc:

" Nếu đ.á.n.h như vậy, lợi nhuận của hai người sẽ giảm ít nhất ba mươi phần trăm."

Động tác của Liêu Diễm Diễm khựng lại.

Đàn Tri Dịch quay sang cười hỏi:

" Vậy theo cậu thì nên đ.á.n.h lá nào?"

Lúc ấy, Bạc Thanh Ninh đang cầm cốc nước, anh hơi dừng động tác uống, đặt chiếc cốc thủy tinh xuống bàn trà thật nhẹ, rồi khẽ cúi người về phía trước.

Cánh tay dài vươn qua trước mặt Đàn Tri Dịch, đầu ngón tay anh khẽ chạm vào lá "Kinh Cức Lao Lung" trong chồng bài nằm bên phải Liêu Thanh Diễm, mà bàn tay cô lúc này lại đang đặt trên lá "Địa Liệt Trọng Kích".

Khoảng cách giữa đầu ngón tay hai người... Chỉ chưa đầy ba centimet, Liêu Diễm Diễm vô thức nín thở. Từ đầu đến cuối, cô vẫn giữ nguyên tư thế nhìn thẳng phía trước, ánh mắt tuyệt nhiên không lệch sang bên phải dù chỉ một chút.

Đàn Tri Dịch bật cười.

"Đúng là lá này hợp hơn thật."

Đợi đến khi Bạc Thanh Ninh rút tay về, Liêu Diễm Diễm mới cầm lấy lá "Kinh Cức Lao Lung", bình tĩnh đặt xuống khu vực chiến đấu.

Có người lập tức cười lớn phản đối:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhật Hạ

"Hai người gian lận đấy nhé!"

Đàn Tri Dịch nhướng mày cười.

"Không phục thì báo quản trò khóa tài khoản đi."

Mọi người cười ầm lên rồi tiếp tục lượt chơi, sau một vòng, lại đến lượt đội của Đàn Tri Dịch và Liêu Thanh Diễm.

Đàn Tri Dịch đ.á.n.h xuống lá "Hàn Sương Cạm Bẫy", sau đó đến lượt cô, anh quay sang hỏi ý Bạc Thanh Ninh :

" Đánh "Triệu Hồi Vong Linh" được không?"

Bạc Thanh Ninh không trả lời ngay, anh chỉ im lặng, dường như đang cân nhắc, Đàn Tri Dịch chợt nói:

" Hay là cậu..."

Thế nhưng, Liêu Diễm Diễm đã đứng bật dậy còn nhanh hơn cả anh, cô mỉm cười rất nhạt với Bạc Thanh Ninh .

" Phiền anh chơi thay em một lát nhé. Em đi vệ sinh."

Nói xong, cô lập tức rời khỏi chỗ ngồi, nhanh đến mức gần như không cho bất kỳ ai thời gian phản ứng, cô băng qua phòng khách, men theo hành lang để đi sang nhà vệ sinh ở phía bên kia.

...

Liêu Diễm Diễm ở lì trong đó rất lâu, trong đầu cô liên tục tính toán xem khả năng lặng lẽ chuồn về trước là bao nhiêu phần trăm, cô thật sự không hiểu rốt cuộc vận may của mình đã tốt đến mức nào, đã lâu lắm mới chịu ra ngoài giao lưu một lần, vậy mà vừa đến đã bốc trúng ngay "giải đặc biệt".

Ước chừng Đàn Nhược Vi cũng đã gọi điện xong, cô mới chậm rãi bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi dọc hành lang, vừa rẽ qua khúc ngoặt... Một bóng người đang từ phía đối diện đi tới, Liêu Diễm Diễm theo bản năng lập tức khựng bước, nhưng ngay sau đó cô nhận ra phản ứng ấy quá bất thường, thế là cô lại tiếp tục bước đi như không có chuyện gì.

Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhạt, Đó là kiểu nụ cười lịch sự pha chút ngượng ngùng mà người ta thường dành cho một người quen chỉ thân hơn người lạ một chút, theo cô nghĩ...Mình diễn rất đạt, Bạc Thanh Ninh vẫn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, đó vốn là phản ứng cô đã đoán trước.

Liêu Diễm Diễm cũng chẳng bận tâm, cô chủ động dịch sang bên cạnh nửa bước, định lướt qua người anh, đúng lúc hai người sắp đi ngang nhau... Giọng nói trầm thấp của anh bỗng vang lên sau lưng.

" Em đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Bước chân Liêu Diễm Diễm lập tức khựng lại, Bạc Thanh Ninh hơi cúi đầu xuống, ánh mắt anh lặng lẽ dừng trên gương mặt cô.

Từ phía phòng khách và khu bếp, tiếng cười nói náo nhiệt vẫn không ngừng vọng lại, chỉ cách một khúc ngoặt hành lang, thế nhưng lúc này tất cả những âm thanh ấy đều bị bóng dáng của Bạc Thanh Ninh ngăn lại phía sau lưng anh, khiến khoảng không giữa hai người như bị tách hẳn khỏi sự ồn ào bên ngoài, trở nên yên tĩnh đến lạ.

Nhịp tim của Liêu Diễm Diễm bỗng chệch đi liên tiếp vài nhịp, cô muốn mở miệng đáp lời, nhưng cảm giác như trái tim đã nghẹn cứng nơi cuống họng, khiến mọi âm thanh đều mắc kẹt lại, một chữ cũng không thể thốt ra.

Trong tầm mắt đang rũ xuống của cô, chỉ thấy đôi chân dài của Bạc Thanh Ninh khẽ bước thêm nửa bước về phía trước ánh đèn trên trần lập tức bị thân hình cao lớn của anh che khuất, mùi hương quen thuộc trên người anh lặng lẽ lan tới, bao bọc lấy cô.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, Liêu Diễm Diễm bỗng có cảm giác như mình đã quay trở lại đêm sinh nhật mưa rơi năm nào, khi cô từng được anh lặng lẽ che chở trong chiếc bóng của chính anh, tách biệt khỏi cả thế giới bên ngoài.

Bạc Thanh Ninh cúi mắt nhìn cô, giọng nói trầm thấp lại vang lên lần nữa, vẫn bình thản như không gợn một chút cảm xúc:

" Không nhận ra anh nữa rồi sao... mèo hoang?"

 

========================