Vệ Hân đã đến trường, mọi thứ dường như khôi phục lại bình thường. Thời Noãn bận rộn tối mặt mỗi ngày để thu thập các yếu tố và cảm hứng mới.
Ngày hôm đó họp xong, Thường Ngữ Yên chợt nhớ ra liền nói: “Phía Bắc mới khai trương một khu nghỉ dưỡng sinh thái trên núi, nghe nói mọi mặt đều rất đặc sắc, chúng ta có nên đi thực tế lấy cảm hứng (采风 – thái phong) không?” Một đồng nghiệp khác thắc mắc: “Trong núi sao?”
“Đúng vậy.” Thường Ngữ Yên giải thích, “Người thời nay áp lực lớn, đều thích chạy vào núi rừng. Kiểu nghỉ dưỡng bán nguyên sinh này rất đắt khách. Hiện tại nó vẫn chưa chính thức mở cửa cho công chúng, rất thích hợp để chúng ta đi.”
“Chưa mở cửa kinh doanh, vậy chúng ta đi kiểu gì?”
“…” Không ai tiếp lời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Thời Noãn. Cô là nhà thiết kế chính, lẽ đương nhiên cô phải nghĩ cách.
Thời Noãn nhăn mũi: “Em… em không quen biết ai cả, hay là mình không đi ‘bán sinh thái’ nữa mà đi ‘nguyên sinh’ luôn?” Mọi người bật cười gượng gạo, giả vờ như không có chuyện gì. Thẩm Giai đảo mắt, đột ngột nói: “Cứ đi chỗ này đi, yên tâm, chuyện vé vào cửa cứ để tôi lo.”
Rời khỏi phòng họp, chị lập tức dùng điện thoại gửi một tin nhắn đi: 【Sếp ơi, Thời Noãn muốn đi khu nghỉ dưỡng mới trên núi phía Bắc để lấy cảm hứng, nhưng chỗ đó chưa mở cửa chính thức, sếp có cách nào bảo người phụ trách phá lệ không ạ?】 Chưa đầy năm phút sau, phía bên kia gửi lại một dãy số điện thoại. Sếp: 【Liên lạc với người này.】
“Xong rồi!” Thời Noãn rất tò mò về kỹ năng này của Thẩm Giai: “Các chị có bí kíp truyền thừa gì sao? Sao cứ làm lãnh đạo là trở nên vạn năng thế này?” Thẩm Giai cố tình che điện thoại đi, như thể sợ bị nhìn thấy: “Đó đương nhiên là nhờ phúc của em rồi.”
“Em?”
“Ái chà… sau này em sẽ biết. Mau đi chuẩn bị đi, ngày mai chúng ta xuất phát.”
Nhìn bóng lưng Thẩm Giai hăng hái quay về văn phòng, Thời Noãn luôn cảm thấy mình đã bỏ qua chi tiết gì đó, mà lại là chi tiết rất quan trọng. Cô lắc đầu, thôi, hiện tại việc đi lấy cảm hứng là quan trọng nhất.
Sau khi thông báo được phát đi, mọi người đều vô cùng phấn khích. Dù sao thì việc đi lấy cảm hứng thường là tìm thấy ý tưởng trong lúc vui chơi, thoải mái hơn nhiều so với ngồi trong văn phòng.
Sáu giờ tan làm, trên đường về Thời Noãn gọi điện cho Vệ Gia Hoa, nói qua tình hình của Vệ Hân. “Cậu ơi, ngày mai con có thể vào núi hai ngày, cậu có thể liên lạc với Vệ Hân nhé, con sợ em ấy có chuyện gì lại không tìm được con.” Đầu dây bên kia, mắt Vệ Gia Hoa khẽ động: “Vào núi à… núi nào vậy con?”
“Khu nghỉ dưỡng mới khai trương ở phía Bắc ạ, phòng thiết kế tổ chức đi lấy cảm hứng.”
“À… vậy con cứ yên tâm mà đi, công việc quan trọng. Chuyện của Vệ Hân con không phải lo, nó rất nghe lời con, mấy ngày nay không gây chuyện gì với tụi cậu cả.”
Thời Noãn nói một tiếng “Vâng”. Vệ Gia Hoa cúp máy, lập tức gửi một tin nhắn đi.
Đi thực tế
Mặc dù chỉ đi hai ngày nhưng đồ đạc cần chuẩn bị cũng khá nhiều. Ngoài dụng cụ vẽ và chụp ảnh, còn phải mang theo áo lông vũ dày. Thời Noãn không quen nằm chăn của khách sạn, nếu không phải trường hợp đặc biệt, lần nào đi xa cô cũng mang theo ga giường và vỏ gối ở nhà.
Giang Dật Thần khoanh tay tựa cửa nhìn động tác của cô: “Chỉ có đồng nghiệp trong nhóm em thôi à?”
“Vâng, khoảng năm sáu người gì đó, coi như đi team building luôn.” Thời Noãn nghĩ ngợi một lát, ngẩng đầu hỏi: “Anh muốn đi cùng không? Chắc là được mang theo người nhà đấy.” Giang Dật Thần: “Được thôi.”
“… Hả?” Cô chỉ hỏi xã giao theo phép lịch sự thôi, sao anh lại đồng ý luôn vậy?
Giang Dật Thần bỗng bật cười, đôi mắt sáng như sao: “Trêu em thôi, ngày mai anh phải đi khảo sát bộ phận dự án, chắc không có thời gian.” Thời Noãn thở phào nhẹ nhõm. Công ty đặt phòng theo đầu người, nếu Giang Dật Thần đi cùng, chẳng phải anh phải ở chung phòng với cô sao… Khoan đã! Cô đang nghĩ bậy bạ gì thế này? Thời Noãn thầm may mắn vì mình đang cúi đầu, nhiệt độ đang tăng lên trên mặt sẽ không bị ai nhìn thấy.
“Vậy… anh ở nhà một mình cũng phải nhớ ăn cơm đúng giờ nhé, hai ngày em sẽ về.” Giọng nói trầm thấp của cô như mang theo móc câu, dễ dàng móc vào một sợi dây thần kinh nào đó của Giang Dật Thần. Ánh mắt anh dịu dàng như muốn tan chảy, nhìn cô: “Được, anh đợi em.”
Sáng sớm hôm sau, đồng nghiệp công ty lái hai chiếc xe van màu đen tiện đường đón người. Đến Đông Phương Thần Viện, Thời Noãn xách hành lý bước ra. “Oa, Thời Noãn, không ngờ nhà em lớn thế này nha.”
“Thì đấy, biệt thự ở đây là tấc đất tấc vàng, người bình thường muốn mua cũng không mua được đâu.”
“Hóa ra công ty mình còn ẩn giấu một nàng công chúa nhỏ, xuống cơ sở trải nghiệm cuộc sống đấy à?”
Những lời trêu chọc vang lên không ngớt, Thời Noãn thở dài: “Nói thật với mọi người, để mua căn nhà này em đã phải gánh một khoản nợ khổng lồ đấy, giờ đang cặm cụi làm thuê để trả nợ đây.” Mấy người tròn mắt: “Thật hay giả vậy?”
“Thế thì em nợ bao nhiêu cơ chứ?”
“Không đếm xuể nữa rồi.” Thời Noãn bất lực, “Trả dần thôi ạ.”
Thực tế thì cũng gần như vậy. Tiền cô nợ Phó Triệu Sâm đúng là nhất thời chưa trả hết được. Các đồng nghiệp trên xe nghe vậy bèn bùi ngùi bàn tán vài câu, ai nấy đều bảo người làm thuê bây giờ thật chẳng dễ dàng gì, làm sống làm c.h.ế.t cũng chẳng đủ trả nợ ngân hàng.
“Ơ? Chị Thẩm trưởng nhóm sao chị cứ im lặng thế?” Tiểu Lý phát hiện Thẩm Giai cứ lấy tay che miệng, sắc mặt có chút không bình thường, “Có phải chị bị say xe không?” Thẩm Giai lắc đầu: “Không có, chị đang nghĩ chút việc.” Chị cũng không thể nói thẳng ra là mình đang cố nhịn cười được đúng không?
Ánh mắt liếc qua Thời Noãn, Thẩm Giai trước đây từng nghĩ “gần quan được ban lộc”, chỉ cần quan hệ tốt với Thời Noãn, thông qua cô để sếp thấy được năng lực của mình thì con đường thăng tiến chắc chắn sẽ thuận lợi. Nhưng giờ xem ra… cái cảm giác một mình ôm giữ bí mật này thực sự chẳng dễ chịu chút nào.
“Khụ khụ…” Chị dời mắt đi, bình thản nói: “Trời không tuyệt đường người, các em cứ cắm đầu mà vẽ đi, biết đâu một ngày nào đó lại đột nhiên nổi tiếng thì sao?” Cái nghề thiết kế này, nếu chỉ đi làm công ăn lương kiểu quy củ thì khó mà ngóc đầu lên được. Phải có sự phá cách, phải độc đáo, và phải có danh tiếng. Chỉ có danh tiếng mới nâng tầm tác phẩm và hiện thực hóa giá trị được.
Nhắc đến chuyện này, bầu không khí của mọi người bỗng chùng xuống. Ý định ban đầu khi học thiết kế là gì, dường như ai nấy đều đã quên. Giờ đây mọi người bôn ba mỗi ngày, chủ yếu vẫn là vì sinh kế, thậm chí lỡ tay một cái là không đủ tiền trả tiền nhà, còn nói gì đến ước mơ? Thời Noãn nói: “Cứ đi tốt con đường của mình, hoa rồi sẽ nở thôi.”
Chiếc xe lao thẳng về phía Bắc trên đường cao tốc. Đường xá ngày càng vắng, ánh đèn ngày càng thưa, khung cảnh ngoài cửa sổ bắt đầu trở nên mờ ảo, những dãy núi trập trùng phía xa như đang ở ngay trước mắt. Thẩm Giai chỉ vào một ngọn núi: “Thấy không? Chúng ta rẽ vào chân núi đó, khu nghỉ dưỡng nằm ngay trong núi.”
“Ở giữa hẻm núi ạ?”
“Hẻm núi mới có sơn thủy hữu tình chứ?”
“… Cũng đúng ạ.”
Mọi người vốn dĩ đều đang buồn ngủ, thấy sắp đến nơi lại bỗng nhiên hưng phấn hẳn lên. Trong núi gió lớn, nhiệt độ thấp hơn thành phố rất nhiều, Thời Noãn đã mặc sẵn áo khoác gió (trekking) nhưng chóp mũi vẫn bị thổi đến đỏ ửng. Thẩm Giai vội vàng lấy một chiếc khẩu trang đưa cho cô: “Em đeo vào mau, đừng để vừa đi một chuyến về đã cảm lạnh, chị không đền nổi đâu.” Thời Noãn thuận miệng hỏi: “Ai bắt chị đền chứ?”
“Đương nhiên là Sế—” Lời nói đột ngột dừng lại.
Thẩm Giai cứng nhắc quay đầu lại, cười hì hì: “Đương nhiên là ông trời nhìn không lọt mắt rồi.” Thời Noãn nhìn chị một lúc, cái cảm giác kỳ quái đó lại ập đến. “Nhanh nhanh, đến rồi, xuống xe thôi.” Thẩm Giai vỗ vỗ cô để đ.á.n.h lạc hướng.
Xuống xe lấy hành lý, người phụ trách khu nghỉ dưỡng lập tức ra đón tiếp. Tầm mắt ông ta lướt qua mọi người một vòng, khi nhìn thấy Thời Noãn thì trong lòng đã có tính toán, rồi mới mỉm cười nói với Thẩm Giai: “Là Trưởng nhóm Thẩm phải không? Bên chúng tôi đã sắp xếp xong cả rồi, mời đi theo tôi.”
Ông ta vừa thuyết trình vừa dẫn mọi người tham quan đi sâu vào trong. Khu nghỉ dưỡng mới, mọi thứ đều mới tinh. Đá cẩm thạch lát trên sàn dường như vẫn chưa có ai giẫm qua. “Môi trường tốt thật đấy, tựa sơn hướng thủy. Nghe nói núi phía sau còn giữ được hai tòa kiến trúc cổ, thú vị lắm.”
“Nói vậy chúng ta là những vị khách đầu tiên ở đây rồi?”
“Đương nhiên rồi… Trời ơi, Trưởng nhóm Thẩm đỉnh quá đi, mối quan hệ thế nào mà tìm được chỗ này hay vậy—”
Mọi người ríu rít bàn tán, đầy vẻ mới mẻ. Đến sảnh lớn, quản lý bảo lễ tân phân chia phòng: “Trưởng nhóm Thẩm, khu lưu trú của resort hiện vẫn chưa chính thức kinh doanh, vì vậy chúng tôi đã nâng cấp miễn phí cho mọi người lên phòng suite hạng sang, hy vọng các bạn sẽ thu hoạch được gì đó ở đây.” Lúc ông ta nói chuyện, ánh mắt vô thức hoặc hữu ý cứ liếc về phía Thời Noãn.
Thẩm Giai biết, đây lại là nhờ phúc của Thời Noãn rồi. Chị cười tiến lên khoác tay cô: “Vậy thì chúng tôi xin cảm ơn ông, ông cứ đi làm việc của mình đi ạ.” Người phụ trách cung kính gật đầu: “Lẽ đương nhiên ạ.”
Thời Noãn nhìn theo bóng lưng ông ta rời đi, nhíu mày nói: “Sao em thấy… cái ông quản lý này nhìn em bằng ánh mắt kỳ quái thế nhỉ?” Thẩm Giai cười gượng: “Có sao?”
“Có ạ.”
“Có lẽ vì em là người xinh đẹp nhất trong đám tụi mình đấy?” Thẩm Giai cười nhéo má Thời Noãn, đẩy cô lên lầu, “Thôi được rồi… tụi mình đông người thế này chẳng lẽ còn sợ ông ta? Đi, lên xem phòng của em nào, hôm nay vẫn còn nhiệm vụ chưa hoàn thành đâu.”
Thời Noãn chỉ đành gác chuyện đó ra sau đầu. Cả nhóm cất hành lý, ăn cơm xong lại họp một buổi ngắn. Sau đó ai nấy xuất phát, đi dạo quanh một vòng trước. Thời Noãn vốn đi cùng Thẩm Giai, nhưng đi một hồi thì lạc mất nhau. Cô đang định xem tin nhắn của Thẩm Giai thì vừa quay mắt đi, lại nhìn thấy hai người không thể ngờ tới.