Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 4

Giang Dật Thần là lần đầu tiên nghe thấy ngữ khí này của cô, anh hơi ngẩn ra một chút, sau đó đầu dây bên kia truyền đến những tiếng sột soạt.

 Giọng anh căng thẳng: “Có chuyện gì thế? Đã đi bệnh viện chưa? Em đang ở đâu, để anh bảo bạn qua đón…”

 Thời Noãn hít sâu hai hơi, cảm xúc lúc nãy đã vơi đi nhiều. Cô đi tới cạnh sofa ngồi xuống rồi nói tiếp: “Em đi bệnh viện kiểm tra rồi, bác sĩ đã kê đơn thuốc, không thương tổn đến xương.”

 Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, người đàn ông dường như đã thở phào nhẹ nhõm: “Anh không ở nhà, em không thể thay anh bảo vệ tốt cho vợ của anh sao?”

 Trong ống nghe có tiếng bước chân rất khẽ, Giang Dật Thần đã lấy lại tông giọng lười biếng thường ngày: “Thời Noãn, anh rất mong chờ ngày xưng hô này trở thành hiện thực.”

 Đột nhiên thay đổi mối quan hệ, cô cảm thấy có chút kỳ lạ, và còn có phần… k*ch th*ch.

 Cô dứt khoát chuyển chủ đề, trêu chọc: “Không phải lúc nãy anh định bay ngay về đây tìm em đấy chứ?”

 Giang Dật Thần im lặng một hồi, cười khổ một tiếng: “Vốn dĩ là định như thế, giờ mới sực nhớ ra mình đang ở bên kia bờ Đại Tây Dương, hôm qua anh đi công tác đột xuất.”

 Cô không nói rõ được cảm giác trong lòng mình lúc này là gì, vừa ấm áp, lại vừa có chút xót xa. Chưa kịp lên tiếng, giọng nói của người đàn ông lại vang lên: “Anh có quen một người bạn làm chủ tiệm massage y học cổ truyền, ngày mai em qua tìm cô ấy, để cô ấy xoa bóp bảo dưỡng cho em, chắc là sẽ nhanh khỏi hơn đấy.”

 Giang Dật Thần nói: “Chúng ta sắp kết hôn rồi, việc anh quan tâm và chăm sóc em là lẽ đương nhiên. Huống hồ hiện tại anh không ở bên cạnh em, em thậm chí có thể nổi cáu với anh, hiểu không?”

 Tiệm massage mà Giang Dật Thần nhắc tới nằm ở trung tâm thành phố. Khi đến nơi Thời Noãn mới phát hiện, nơi này không chỉ có chi phí rất cao mà còn áp dụng chế độ hội viên đặt lịch trước, thuộc kiểu có tiền cũng chưa chắc đã đặt được chỗ.

 “Lần sau tới em cứ trực tiếp tìm chị, bạn gái của Giang Dật Thần thì dù chị có bận đến mấy cũng phải dành thời gian phục vụ em.” Anna không giấu nổi vẻ tò mò trong mắt, nháy mắt nói: “Nhưng đổi lại, em có thể kể cho chị nghe câu chuyện của em và Giang Dật Thần không?”

 Người đàn ông đó từ nhỏ đã cao cao tại thượng, ai mà ngờ cuối cùng lại ngã gục dưới tay một cô nhóc chứ?

 Qua khoảng thời gian tiếp xúc vừa rồi, Thời Noãn cũng đã trở nên thân thiết với Anna, cô rất thích người chị xinh đẹp này.

 Cô nhún vai, thành thật nói: “Chúng em không có câu chuyện gì cả, chỉ là cùng nhau góp gạo thổi cơm chung thôi.”

 Anna vừa định hỏi tiếp thì bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói kinh ngạc của một người phụ nữ: “Thời Noãn, hóa ra đúng là em.”

 Thời Noãn quay đầu, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần: “Chú, thím.”

 Trước mặt cô, đôi nam nữ đang mười ngón tay đan chặt, sự chênh lệch chiều cao hài hòa trông vô cùng ân ái.

 Ánh mắt Phó Triệu Sâm đảo một vòng, anh nhíu mày hỏi: “Em đến đây làm gì?”

 Thời Noãn còn chưa kịp nói, Anna đã hừ lạnh cười nói: “Anh là ai mà hỏi câu hay thế? Đến đây tất nhiên là để phục hồi chấn thương rồi, chẳng lẽ đến đây để hóng gió ngắm cảnh à?”

 Người khác có lẽ sẽ nể nang thân phận của khách hàng mà giữ kẽ, nhưng Anna chưa bao giờ quan tâm đến điều đó, cô không sống bằng việc nịnh nọt.

 Thời Noãn cảm thấy hơi nực cười. Phó Triệu Sâm… quay đầu đi là quên sạch sành sanh việc cô bị thương, nhưng lại có thể đưa Mân Yên đến nơi này.

 Cô kéo kéo tay áo Anna, nhỏ giọng nói: “Đây là chú của em, và… thím.”

 Anna cười “ồ” một tiếng: “Vậy thì thực sự xin lỗi nhé, không ngờ đây là hai vị trưởng bối. Tôi nói chuyện hơi thẳng tính, có gì đắc tội mong hai người lượng thứ.”

 Thời Noãn đã quen nên không thấy gì, nhưng lúc này hai chữ “trưởng bối” thốt ra từ miệng Anna lại mang theo một hàm ý mỉa mai kỳ lạ, huống hồ… Anna cũng chẳng nhỏ tuổi hơn Phó Triệu Sâm và Mân Yên là bao.

 Ánh mắt Phó Triệu Sâm trầm xuống, hồi lâu sau mới nhìn hai người đang “cùng hội cùng thuyền” trước mặt hỏi: “An chủ tiệm và Thời Noãn rất thân sao?”

 Anna xoay chuyển lời nói: “Khách của tôi đều từ không quen thành quen mà, hai vị hôm nay đã đến đây, lần sau cũng sẽ là khách quen thôi.”

 Thời Noãn thầm thở phào nhẹ nhõm, tiếp lời cô ấy: “Vâng, chị Anna làm phục hồi rất tốt, chúng em trò chuyện rất vui vẻ.”

 Lúc này Phó Triệu Sâm mới nhớ ra vết thương ở eo của Thời Noãn. Ngày hôm qua cô nói không nghiêm trọng nên anh đã tạm thời quên mất việc này.

 Anh nhìn cô, giọng nói dịu đi rõ rệt: “Eo còn đau không?”

 Mân Yên đứng ở bên cạnh, nhìn thấy rõ mồn một sự lo lắng trong mắt anh.

 Thời Noãn dường như đã miễn nhiễm với kiểu quan tâm muộn màng này rồi, không buồn, cũng chẳng cảm động, chỉ lơ đãng đáp một tiếng: “Đã đỡ nhiều rồi ạ.”

 Phó Triệu Sâm nhìn biểu cảm trên mặt cô, cho rằng cô đang giận dỗi. Bàn tay anh đang nắm tay Mân Yên hơi siết lại, giây tiếp theo liền buông Mân Yên ra.

 Anh tiến lên một bước định kéo cô: “Đi thôi, để chú xem chỗ vết thương cho em.”

 Thời Noãn lại một lần nữa né tránh sự đụng chạm của anh một cách rất tự nhiên.

 Phó Triệu Sâm không chú ý đến sự bất thường của cô, lấy dáng vẻ của bậc trưởng bối, trầm giọng nói với Thời Noãn: “Nếu đã đỡ hơn rồi thì về nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng có đi lung tung bên ngoài, lỡ đâu nặng thêm lại ngồi khóc.”

 Thời Noãn mỉm cười nhìn thẳng vào mắt anh: “Chú yên tâm, sau này sẽ không thế nữa đâu.”

 Ánh mắt kiên quyết như muốn vạch rõ ranh giới ấy khiến tim Phó Triệu Sâm đột nhiên như bị thứ gì đó châm vào, cảm giác ấy thoáng qua rồi biến mất.

 Anh hơi dời tầm mắt đi, nói: “Em bắt xe về đi, chú còn phải đưa Yên Yên đi massage eo.”

 Thời Noãn gật đầu, không chút lưu luyến: “Vâng, chú và thím cứ tự nhiên.”

 Nói xong, cô quay sang nắm tay Anna: “Chị Anna, vậy em đi trước đây, khi nào chị rảnh em lại qua tìm chị chơi.”

 Anna nhận được thông điệp mà cô muốn truyền tải, cười đầy ẩn ý, nheo nheo má cô: “Được, lần sau đợi hai đứa bên nhau rồi thì lại đến nhé.”

 Sắc mặt Phó Triệu Sâm lập tức đen lại.

 Đợi Thời Noãn vừa đi khỏi, anh lập tức nghiêm túc nói với Anna: “An chủ tiệm, Thời Noãn chỉ có thể là cháu gái của tôi, mong cô đừng có ghép đôi bừa bãi.”