Từ sau ngày hôm đó, Thời Noãn không gặp lại Kỳ Minh nữa. Trần Gia Hòa cũng rất bận rộn, người rảnh rỗi nhất chỉ còn lại cô. Sau khi dắt Phàn Phàn đi dạo, cô thậm chí bắt đầu học trồng rau với người giúp việc.
“Tiểu thư.”
Vệ sĩ đột nhiên đi tới, cung kính nói: “Có khách đến ạ.”
Động tác đào đất của Thời Noãn khựng lại, cô ngẩng đầu: “Triệu Nghiên?”
“Không phải, là Ôn tiểu thư.”
Ôn tiểu thư, Ôn Nhiên. Cô ta đến đây làm gì? Thời Noãn khẽ nhíu mày, dựng cái cuốc vào khoảng đất trống bên cạnh, đi ra cùng vệ sĩ.
Chẳng mấy chốc, bóng dáng cao ráo của người phụ nữ trong sân đập vào mắt. Hôm nay cô ta ăn mặc rất tùy ý, chiếc kính hàng hiệu trên sống mũi tăng thêm phần thời thượng.
“Đại nhà thiết kế Thời danh tiếng lẫy lừng, giờ đã sa sút đến mức phải nghịch đất rồi sao?”
Trên chân Thời Noãn vẫn còn đi đôi ủng cao cổ, trên quần cũng dính đầy bùn đất. Cô liếc nhìn cô ta một cái: “Trần Gia Hòa không có nhà.”
“Hôm nay tôi đặc biệt đến tìm cô.”
“Tôi không nghĩ mình và cô có nhu cầu gặp mặt riêng.”
“Sao lại không?”
Ôn Nhiên cười như không cười nhìn cô, “Có những chuyện, có lẽ cô chỉ có thể nhận được câu trả lời từ chỗ tôi thôi.”
“…”
Thời Noãn mím môi, nhìn cô ta chằm chằm hai giây. “Được.”
Cô dĩ nhiên không tin Ôn Nhiên có lòng tốt gì, nhưng nếu đối phương đã tìm đến tận cửa, lúc rảnh rỗi nghe xem cô ta nói gì cũng không hại gì.
Người giúp việc pha một ấm trà hoa, dựng một chiếc ô che nắng dưới gốc cây. Thời Noãn thay quần áo xong đi xuống lầu, vừa ra khỏi cửa đã thấy Phàn Phàn sủa không ngừng vào Ôn Nhiên.
“Cút ngay! Con ch.ó c.h.ế.t tiệt!”
“Phàn Phàn.”
Cô khẽ gọi một tiếng, Phàn Phàn lập tức tung tăng chạy lại. Giao Phàn Phàn cho người giúp việc, Thời Noãn thong thả đi tới ngồi xuống: “Xin lỗi nhé, con ch.ó của tôi khá biết phân biệt tốt xấu, chắc nó coi Ôn tiểu thư là người xấu rồi.”
Ôn Nhiên cười nhạt: “Cô đang c.h.ử.i xéo tôi đấy à?”
“Không, chẳng phải tôi đang c.h.ử.i thẳng đó sao?”
“…”
Thời Noãn nhìn biểu cảm cứng đờ ngay lập tức của cô ta, mỉm cười: “Tôi cứ ngỡ Ôn tiểu thư đã tìm đến tôi thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng rồi chứ.”
Dù sao lần trước còn bị đánh, mắng vài câu thì đã là gì.
“…Cô đúng là ngày càng không biết sợ là gì.”
Ôn Nhiên nhớ lại lần trước, dường như vẫn còn cảm thấy gò má đau rát, cô ta nghiến răng nói: “Trần Gia Hòa nhốt cô ở đây, đúng là một sự bảo vệ.”
Nếu không…dù cô ta không g.i.ế.c c.h.ế.t Thời Noãn thì cũng phải khiến cô lột một lớp da!
Thời Noãn nhún vai: “Chịu thôi, Ôn tiểu thư đã biết tôi bị nhốt ở đây, vậy chắc cũng biết tinh thần tôi không được bình thường, nên tốt nhất đừng có chọc vào tôi.”
Ôn Nhiên nhìn cô chằm chằm, một lúc lâu sau hít một hơi thật sâu. “Cô nói đúng. Tôi so đo với một kẻ tâm thần làm gì?”
Lời này vừa thốt ra, Thời Noãn bỗng bật cười. Ôn Nhiên nhìn ý cười trong mắt cô, mãi một lúc mới phản ứng lại cô đang cười cái gì. Câu nói này không chỉ mắng Thời Noãn, mà còn tự mắng chính mình. So ra, cô ta mới đúng là một kẻ “tâm thần”
chính hiệu.
Gương mặt Ôn Nhiên lúc trắng lúc đỏ, mới có một lát mà cô ta đã bị người đàn bà này làm cho mất hết bình tĩnh. Cô ta nhắm chặt mắt lại, rồi mở ra, uống một ngụm trà. Ngọn lửa trong lồng n.g.ự.c cuối cùng cũng miễn cưỡng được đè xuống.
“Tôi và Dật Thần đã quyết định ra nước ngoài kết hôn rồi. Nếu cô biết điều thì chủ động làm thủ tục ly hôn với anh ấy đi, mọi người đều rảnh nợ.”
Mí mắt Thời Noãn giật một cái, cô ngẩng đầu lên. “Cô nói gì?”
Khoảnh khắc đó, Ôn Nhiên cảm thấy mình như bị một loài dã thú nhắm vào, ánh mắt sắc lẹm mang theo sát khí, như thể sẵn sàng xé xác cô ta bất cứ lúc nào. Cô ta miễn cưỡng nhếch môi: “Không hiểu tiếng người à?”
“Cô không ly hôn cũng được, dù sao ở nước ngoài không có hạn chế.”
Thời Noãn lạnh lùng nhìn cô ta: “Giang Dật Thần sẽ không ở bên cô đâu.”
“Cô nói gì không quan trọng.”
Ôn Nhiên vắt chéo chân, tư thế của kẻ chiến thắng cao cao tại thượng, “Tóm lại Dật Thần đã đồng ý với tôi…Có điều những thứ này cũng không nằm trong phạm vi quan tâm của cô đâu, nhìn cô bây giờ xem.”
Cô ta nhìn quanh đám vệ sĩ đang trực sẵn, và bức tường bao quanh kín mít. “Trần Gia Hòa nuôi cô như nuôi một con chim sơn ca, thời gian lâu như vậy rồi, nếu cô có thể trốn thì đã trốn lâu rồi, Giang Dật Thần nếu có thể cứu cô thì cũng đã cứu lâu rồi…Nhưng đều không có, chứng tỏ, đây là sự sắp đặt tốt nhất của ông trời mà.”
Thời Noãn rũ mắt, khoảnh khắc này, không ai biết cô đang nghĩ gì. Khoảng mười mấy giây sau, cô bưng tách trà trước mặt lên uống một ngụm. Dáng vẻ bình thản này vượt xa dự tính của Ôn Nhiên.
“Cô có thể khiến Giang Dật Thần cùng cô ra nước ngoài kết hôn, đó là bản lĩnh của cô.”
Giọng Thời Noãn rất nhạt, thậm chí không có chút gợn sóng, “Cô đến đây nói với tôi, chẳng qua là muốn thấy tôi cuống cuồng lên để làm nổi bật sự ưu việt của cô.”
“Nhưng, tôi e là phải làm cô thất vọng rồi.”
“Cô nói rất đúng, tôi bị nhốt ở đây như một con chim sơn ca, không ra ngoài được.”
Cô cười nhún vai, “Nghĩ cái gì cũng là lực bất tòng tâm, cho dù tôi thật sự rất muốn đến trước mặt Giang Dật Thần khóc lóc cầu xin anh ấy đừng bỏ rơi tôi, tôi cũng không làm được.”
Ôn Nhiên ngơ ngác nhìn cô, mãi một lúc quên cả phản ứng. Không đúng…Sao cô ta có thể bình thản đến thế? Lẽ ra không nên như vậy——
Ôn Nhiên lắc đầu, hơi thở có chút loạn: “Cô…cô có thể cầu xin Trần Gia Hòa, anh ta quan tâm cô như vậy, biết đâu mủi lòng lại cho cô ra ngoài, hoặc cô tìm cách liên lạc với Giang Dật Thần xem? Cô có cách mà…”
Đôi lông mày của Thời Noãn dần nhíu lại. Ngay lúc này cô mới thực sự nhận ra, Ôn Nhiên đúng là có bệnh thật.
Ôn Nhiên uống một ngụm nước lớn, ép mình bình tĩnh lại. Ánh mắt cô ta hư ảo không có điểm dừng: “Nhưng Giang Dật Thần chắc chắn không còn quan tâm đến cô nữa rồi, cô và Trần Gia Hòa sống chung dưới một mái nhà lâu như vậy, không thể nào không xảy ra chuyện gì, là đàn ông thì chẳng ai chấp nhận được…”
Nói đoạn, cô ta lắc đầu, chìm đắm trong thế giới của riêng mình. “Hỏng rồi, tôi cũng sắp hỏng rồi.”
Ôn Nhiên nói: “Tôi chỉ có lấy được Giang Dật Thần mới xứng đáng với những gì tôi đã làm.”
Ánh mắt Thời Noãn rất lạnh, trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc cô đang nói cái gì?”
Vành mắt Ôn Nhiên đỏ hoe, nhưng gò má lại trắng bệch không còn giọt máu. Không biết nghĩ đến chuyện gì đáng sợ, dưới đáy mắt cô ta thoáng qua một tia sợ hãi. Nhưng chẳng bao lâu cô ta đã lấy lại bình tĩnh, nheo mắt nhìn người phụ nữ đối diện, cười nói: “Thời Noãn, cô tưởng cô hơn tôi được bao nhiêu sao? Cô chẳng qua cũng chỉ là một kẻ đáng thương bị che mắt mà thôi.”
Mặc dù tất cả đàn ông đều xoay quanh cô ta. Giang Dật Thần, Trần Gia Hòa, ai nấy đều có thân phận không tầm thường. Nhưng thế thì đã sao? Cho dù được bảo vệ thì cũng chỉ có thể trốn ở cái nơi này không thấy ánh mặt trời.
Ôn Nhiên đã thành công tự làm mình vui vẻ, khóe môi nhếch lên một độ cong: “Hôm nay tôi sẽ cho cô một cơ hội, cô muốn biết cái gì cứ hỏi tôi, chỉ cần tôi biết, tôi sẽ nói cho cô hết.”
Ánh mắt Thời Noãn phức tạp, không nói gì. Trong mắt cô, người phụ nữ trước mặt đã loạn trí rồi. Lời nói trước sau bất nhất, đang nói cái gì vậy? Huống hồ cô ta cũng không thể tốt bụng đến mức thực sự nói cho cô biết mọi chuyện.
“Không hỏi?”
Ôn Nhiên rướn người về phía trước, khoảng cách với mặt Thời Noãn chỉ trong gang tấc, cô ta gằn từng chữ: “Vậy để tôi chủ động nói cho cô biết nhé? Ví dụ như…vụ hỏa hoạn nhà cô năm xưa, thực ra là có người cố ý gây ra, chị đoán xem, hung thủ là ai?”