Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 216

Triệu Nghiên nhớ lại câu đầu tiên người đàn ông kia hỏi mình cũng chính là câu này, cô cười lườm một cái: “Hai người đúng là có tâm đầu ý hợp thật đấy, anh ta cũng hỏi câu này. Trông cũng ổn? Dù sao thì cũng không thiếu tay thiếu chân.”

 “Có điều mình chưa thấy bộ dạng trước đây của chồng cậu, giờ thì trông khá là đẹp trai đấy.”

 Thời Noãn gật đầu muộn màng: “Ừm, mình biết rồi.”

 Triệu Nghiên như một người chị, vừa ăn vừa nói rất nhiều lời khuyên bảo khiến Thời Noãn cảm thấy hơi áy náy. Cô nhìn gương mặt xinh đẹp như hoa của người phụ nữ, nói: “Thực ra…mình là cố tình nói vậy để cậu đi tìm anh ấy đấy, xin lỗi cậu.”

 “Hì, xin lỗi cái gì chứ?”

Triệu Nghiên xua tay không để tâm, trong mắt đầy vẻ thấu hiểu, “Mình đâu có ngốc, chẳng lẽ không nhận ra cậu là cố tình sao?”

Cô nhướng mày, “Nhưng so với việc mình công nhận con người cậu, thì mấy chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ.”

 Với Triệu Nghiên, cô không ngại người bạn mình tin tưởng dùng chút tâm tư nhỏ. Chỉ cần bản chất tốt, làm gì không quan trọng.

 Thời Noãn thở phào nhẹ nhõm, chân thành nói: “Cảm ơn cậu.”

 “Đừng khách khí với mình thế.”

 Hai người ăn gà rán một bữa no nê trong sân. Đến trưa Triệu Nghiên phải về, Thời Noãn có chút luyến tiếc, muốn giữ cô lại ăn cơm.

 “Chị em ơi, lượng calo hôm nay của mình đã vượt mức rồi.”

Triệu Nghiên nhăn nhó mặt mũi, “Mình phải đi tìm huấn luyện viên thể hình tập luyện đây, hôm khác lại đến thăm cậu nhé?”

 Thời Noãn bị biểu cảm sinh động của cô ấy làm cho bật cười, gật đầu: “Được.”

 Triệu Nghiên vừa đi, xe của Trần Gia Hòa đã lái vào trong sân. Anh liếc nhìn về phía đình hóng mát trong vườn: “Có khách à?”

 Vệ sĩ cung kính đáp: “Dạ là vị tiểu thư mấy hôm trước ạ.”

 Người đàn ông gật đầu, không nói gì thêm. Anh bước vào phòng khách.

 Thời Noãn đang tựa vào sofa, một tay chống má, tay kia cầm một cuốn sách, chẳng biết có đọc được chữ nào không mà nửa ngày trời không lật trang nào. Trần Gia Hòa dừng bước, trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra. Cô đã lâu không thư giãn như vậy rồi.

 “Tiên sinh—”

Người giúp việc nấu ăn từ trong bếp đi ra, nhìn thấy anh liền vô thức gọi lên.

 Thời Noãn giật mình ngồi thẳng dậy, cảm giác đó giống như một chú thỏ bị kinh động, trong nỗi sợ hãi còn mang theo chút ngơ ngác. Trần Gia Hòa nắm tay thành nắm đ.ấ.m đặt trước mũi để che đi khóe miệng đang nhếch lên, khi bỏ tay xuống đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng.

 Người giúp việc nhận ra mình đã làm gián đoạn điều gì đó, cúi đầu lui ra.

 “Rửa tay rồi ăn cơm.”

Giọng nói này chẳng khác gì một mệnh lệnh.

 Thời Noãn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng không nhúc nhích, bình thản nói: “Tôi ăn rồi.”

 Trần Gia Hòa nhìn cô hai giây, gật đầu: “Nếu thích thì lần sau có thể mời Triệu tiểu thư đến chơi nhiều hơn.”

Người phụ nữ đó tuy tính tình bay bổng nhưng gia thế trong sạch, từ nhỏ đã được bảo vệ rất tốt. Những đứa trẻ như vậy, dù bị lợi dụng cũng rất dễ nhận ra vì đôi mắt trong veo, không giấu được chuyện gì.

 Thời Noãn có chút ngạc nhiên, không ngờ anh ta lại nói như vậy. Chưa kịp đáp lời, người đàn ông đã đi về phía phòng ăn.

 Thời Noãn nhìn theo hướng đó thẫn thờ một hồi, đáy mắt thoáng qua một tia sáng. Thời gian chung sống vừa qua, cô gần như đã nắm bắt được tính tình của Trần Gia Hòa. Tuy tính khí không tốt lắm nhưng anh ta là người “ưa mềm không ưa cứng”, chỉ cần không đối đầu trực diện thì thực ra có rất nhiều chuyện có thể thương lượng.

 Đợi anh ăn cơm xong, Thời Noãn thử mở lời: “Mấy ngày nay tôi thấy hơi bí bách, muốn ra ngoài hít thở không khí.”

 Ánh mắt sâu thẳm của Trần Gia Hòa dừng lại trên mặt cô hai giây, hỏi: “Muốn đi đâu?”

 “Đâu cũng được.”

 “Ngày mai có một buổi đấu giá, đi chơi chút không?”

 Thời Noãn gật đầu: “Được.”

Buổi đấu giá mà Trần Gia Hòa đi, biết đâu…Giang Dật Thần cũng sẽ tới.

 Đến ngày hôm sau, vẫn là cô bé chuyên gia trang điểm “vibe”

dễ thương lần trước. Cô ấy mang đến một bộ trang phục kiểu Âu màu trắng kem, vừa gặp mặt đã như muốn đòi khen thưởng.

 “Tiểu thư, bộ váy hôm nay là do đích thân em chọn cho chị đấy, cứ như đo ni đóng giày cho chị vậy, chị mặc thử đi, tuyệt đối là đẹp thoát tục luôn.”

 Thời Noãn liếc nhìn một cái, phản ứng bình thường.

 “…”

Cô bé xụ mặt xuống, “Sao chị không khen em?”

 “Em tên là gì?”

 “Tiểu Nhã ạ.”

 “Tiểu Nhã, em giỏi thật đấy.”

 “…”

Dù giọng điệu có phần lấy lệ nhưng có vẫn còn hơn không. Thời Noãn bĩu môi nói: “Thế chị mau đi thay đi, còn phải trang điểm nữa.”

 Thời Noãn cầm váy vào phòng thay đồ. Phải công nhận là cô bé này rất biết chọn đồ. Chiếc váy nhìn qua có vẻ đơn giản nhưng phần eo có thiết kế hở, thấp thoáng để lộ một chút da thịt, phần chân váy không đối xứng lại tăng thêm phần linh động. Thời Noãn thuộc kiểu đẹp sắc sảo, nhưng bình thường cô chỉ trang điểm rất nhạt, ăn mặc cũng giản dị. Chiếc váy này đã đẩy cảm giác “thuần dục”

(vừa thuần khiết vừa quyến rũ) của cô lên đến đỉnh điểm.

 Vừa bước ra, Tiểu Nhã đã khen lấy khen để một tràng.

 “Không phải thời gian rất gấp sao?”

Thời Noãn nghe đến nhức cả đầu, không nhịn được ngắt lời: “Mau trang điểm thôi, lát nữa tiên sinh nhà em lại nổi giận đấy.”

 “Ồ, cũng đúng nhỉ.”

Tiểu Nhã lúc này mới lấy cọ ra chuẩn bị làm việc.

 Sau một tiếng trang điểm xong, xe của vệ sĩ đã chờ sẵn bên ngoài.

 “Tiểu thư, tiên sinh bên đó tạm thời không dứt ra được, bảo tôi đưa tiểu thư qua đó trước.”

 Thời Noãn liếc nhìn chiếc xe phía sau, không cần nghĩ cũng biết lại là một đám vệ sĩ bám đuôi. Cô vô cảm gật đầu, cúi người ngồi vào xe. Giống như lần trước, Tiểu Nhã đi cùng.

 “Tiểu thư, có phải chị cuối cùng cũng chấp nhận tiên sinh nhà em rồi không?”

Cô bé bùi ngùi thở dài, “Em đã bảo mà, không ai có thể cưỡng lại được sức hút của tiên sinh nhà em đâu, chị cứ không tin.”

 Giọng Thời Noãn rất nhạt: “Chẳng phải em cưỡng lại được đấy thôi?”

 “Em cũng đâu có cưỡng lại được đâu.”

 “Thế sao em không nỗ lực chiếm lấy anh ta? Lại còn đi vun vén cho anh ta với người khác?”

 “Em…!”

Tiểu Nhã bỗng khựng lại, hừ một tiếng: “Nói với chị chị cũng không hiểu đâu, em đối với tiên sinh là sự sùng bái, sùng bái chị hiểu không? Chỉ cần anh ấy tốt là em vui rồi!”

 Thời Noãn mỉm cười, không tiếp lời. Tính ra Tiểu Nhã này tuổi tác chắc cũng không kém cô là bao. Nhưng chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy mình như đã trải qua quá nhiều phong sương, nhìn dáng vẻ ngây thơ này của Tiểu Nhã, cô bỗng thấy có chút ngưỡng mộ.

 Nhanh chóng đã đến hội trường đấu giá. Tiểu Nhã không vào trong nhưng cũng không đi.

 “Nếu chị cần dặm lại lớp trang điểm thì cứ ra ngoài, em chờ chị ở trong xe.”

 Thời Noãn không hiểu: “Sao em không vào cùng luôn?”

 “Không vào đâu, tiên sinh không thích.”

 “…”

Đúng là fan cuồng, không còn gì để nói.

 Thời Noãn một tay xách váy bước vào trong, dọc đường gặp không ít những ánh mắt kỳ lạ. Có người nhận ra cô, cũng có người bị kinh ngạc bởi nhan sắc của cô. Những người không biết thì đa phần đều kinh ngạc trước sự phô trương của cô, thầm đoán xem đây là tiểu thư nhà giàu nào mà ra ngoài thôi cũng có nhiều vệ sĩ đi cùng đến vậy.

 Thời Noãn mắt nhìn thẳng, dưới sự dẫn dắt của vệ sĩ đi thẳng vào hội trường. Với thân phận của Trần Gia Hòa, chỗ ngồi ở buổi đấu giá cũng là ở hàng đầu tiên. Vị trí chính giữa.

 “Tiểu thư mời ngồi, tiên sinh sẽ đến ngay.”

 Thời Noãn gật đầu, lúc ngồi xuống cô đón lấy tấm chăn mỏng từ tay vệ sĩ, tùy ý đắp lên chân. Cô âm thầm quan sát xung quanh, có không ít gương mặt quen thuộc, khi ánh mắt giao nhau đối phương sẽ mỉm cười với cô, đầy vẻ mập mờ và sâu xa. Nhưng quan sát hết gương mặt của mọi người, cô vẫn không tìm thấy người mình muốn tìm.

 Trong mắt Thời Noãn hiện lên một tia thất vọng, cô thu hồi ánh mắt.

 Anh ấy…thực sự sẽ không tới sao?