Trở về phòng đã lâu, trong đầu Thời Noãn vẫn luẩn quẩn những lời Trần Gia Hòa nói, chúng như một lời nguyền, từng vòng một gặm nhấm dây thần kinh của cô.
[Tôi và Ôn Nhiên quả thực đã đạt được thỏa thuận, mục đích là để chia rẽ cô và A Thần, cô ta muốn A Thần, còn tôi muốn cô.]
[Cô có tự nguyện hay không không nằm trong phạm vi cân nhắc của tôi. Nếu tự nguyện thì đôi bên cùng vui, nếu không, ít nhất cô cũng không phải trơ mắt nhìn hai người họ bên nhau. Thời Noãn, cô nên hiểu tôi là loại người nào, thứ tôi muốn dù là đồ vật hay con người, chưa bao giờ có thứ gì thoát khỏi tay tôi.]
[Trên đời này không có gì là tuyệt đối, nếu có, chẳng qua là vì tiền đề chưa đủ lớn mà thôi.]
[Tôi có thể cho cô một lựa chọn, một lựa chọn tự do.]
[Ly hôn với A Thần, gả cho tôi.]
[Tôi sẽ không ép cô phải ở bên tôi, nhưng cô bắt buộc phải rời xa cậu ấy.]
Đây là lần đầu tiên Thời Noãn nghe Trần Gia Hòa nói nhiều như vậy, nhưng từng chữ đều như đ.â.m vào tim.
Vốn dĩ vì những chuyện xảy ra lúc thiếu thời, cô chỉ có cái nhìn phức tạp về người này. Nhưng giờ đây, trong lòng cô lại nảy sinh sự căm hận.
Thế nhưng có một câu anh ta nói rất đúng. Những chuyện không thể thay đổi thì không cần phải lãng phí quá nhiều cảm xúc, càng không nên dùng lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình.
Sau ngày hôm đó, Thời Noãn lại có thêm nhiều ngày không gặp Trần Gia Hòa. Cô vẫn bị nhốt trong biệt thự như cũ, mỗi ngày ngoài hai tiếng đi dạo cùng chó, không đọc sách thì là vẽ tranh.
Cuộc sống như vậy vô thức khiến người ta sinh ra cảm giác mơ hồ. Cuộc đời cô cứ thế là hết rồi sao.
Thời Noãn ngày càng ít nói, thời gian thẫn thờ ngày càng nhiều. Tình trạng này truyền đến tai Trần Gia Hòa, anh không nói gì, bóng dáng cao sừng sững như cây tùng đứng trước cửa sổ hồi lâu không nhúc nhích.
Ngày hôm sau, biệt thự có khách đến. Hóa ra là Triệu Nghiên.
Đáng tiếc là Thời Noãn hiện giờ chẳng còn tâm trí đâu mà giúp cô nàng theo đuổi đàn ông nữa. Sự cảnh giác của Trần Gia Hòa quá cao, đừng để cuối cùng chẳng đạt được gì mà lại làm liên lụy đến người khác.
“Cô cứ nói tôi không có nhà, bảo cô ấy về đi.”
“Thời Noãn, mình nghe thấy rồi nhé.”
“…”
Thời Noãn quay đầu, mỹ nhân rạng rỡ với mái tóc xoăn sóng đứng dưới nắng, mỉm cười vẫy tay với cô: “Mình buồn chán quá mà, cậu không muốn nói chuyện thì thôi, cứ để mình ở đây là được, có được không?”
Thời Noãn tưởng cô ấy muốn ở lại nhà Trần Gia Hòa, khẽ thở dài nói: “Hôm nay chắc Trần Gia Hòa không về đâu.”
“Mình có tìm anh ta đâu.”
Triệu Nghiên lầm bầm một câu rồi bước vào.
Cô nhìn vào bảng vẽ trước mặt Thời Noãn, cảnh lấy từ khu vườn, nhưng đằng sau những khóm hồng rực rỡ lại ẩn giấu một chiếc lồng sắt, hình đầu lâu như một loại phong ấn đè lên trên, khiến người ta không khỏi rùng mình.
“Cậu vẽ đẹp quá.”
Triệu Nghiên cảm thán, “Năm nay mình định tổ chức một buổi triển lãm, bán bức tranh này cho mình được không? Mình sẽ đặt nó ở vị trí bắt mắt nhất!”
Thời Noãn nhớ cô ấy có một phòng tranh chuyên sưu tầm tác phẩm của các họa sĩ độc lập. Có điều…
“Tặng cho cậu đấy, không bán.”
Với tình cảnh hiện tại của mình, cô làm gì có tâm trí mà bàn chuyện bán buôn.
“Thế không được.”
Triệu Nghiên kiên trì, “Dù chúng ta là bạn bè nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, không những phải bán mà còn phải trả theo giá thị trường, nếu không mình không lấy đâu!”
Thời Noãn nghe cô nàng nói liến thoắng một hồi cũng không phản đối. Sao cũng được. Dù sao cô bây giờ cũng chẳng ra ngoài được, có tiền cũng chẳng để làm gì.
Hai người ở ngoài sân thêm một lát, Triệu Nghiên hơi sợ Phàn Phàn nên cứ nép sau lưng Thời Noãn đi vào biệt thự.
“Bình thường cậu hay làm gì?”
Triệu Nghiên tò mò hỏi: “Cậu biết chơi mạt chược không? Hay hôm nào chúng ta hẹn nhau đi chơi nhé?”
Thời Noãn lắc đầu: “Mình không chơi.”
“Thế cậu làm gì? Cứ ở lỳ trong nhà vậy à?”
“Đại loại vậy.”
“Chẳng trách mà da trắng thế.”
Triệu Nghiên giơ tay nhéo nhéo mặt cô, “Vừa trắng vừa mịn, cơ mà cậu còn trẻ thế này, đang tuổi ăn tuổi chơi, sao lại cứ như đang dưỡng lão thế này.”
Thời Noãn rất muốn nói cô cũng không muốn như vậy. Nhưng…không còn cách nào khác.
Trong biệt thự có thêm một người, dường như bầu không khí cũng trở nên náo nhiệt hơn. Cả ngày hôm đó, trên mặt Thời Noãn cuối cùng cũng có thêm chút biểu cảm. Đến tối khi nghe vệ sĩ báo cáo với Trần Gia Hòa, cô mới biết Triệu Nghiên hóa ra là do người đàn ông này tìm tới.
“Nói vậy là Trần tiên sinh cũng tốn không ít tâm tư vì tôi nhỉ?”
Lời nói có phần mỉa mai, Trần Gia Hòa xua tay bảo vệ sĩ lui xuống.
“Cân nhắc đến đâu rồi?”
Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày anh hỏi lại vấn đề này.
Thời Noãn không nói gì, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh. Không phải cân nhắc đến đâu, mà là cô chưa bao giờ có ý định cân nhắc…Ly hôn với Giang Dật Thần rồi gả cho anh ta? Đúng là chuyện nực cười.
Trần Gia Hòa cũng chẳng mong đợi cô nói ra câu trả lời, lại bồi thêm: “A Thần về nước rồi, cô có muốn gặp cậu ấy không?”
Đôi mắt vốn đang tĩnh lặng như mặt hồ của Thời Noãn cuối cùng cũng có phản ứng, cô đột ngột ngẩng đầu: “Anh ấy đang ở đâu?”
Thực ra câu hỏi này có hơi thừa. Giang Dật Thần đã về nước thì còn có thể ở đâu được nữa. Anh chắc chắn đang ở nhà của bọn họ, rồi sẽ tìm mọi cách để đến gặp cô, đưa cô về—
“Ở nhà Ôn Nhiên.”
Bốn chữ ấy như một xô nước lạnh dội thẳng vào tim Thời Noãn.
Cô lắc đầu: “Không thể nào, tôi không tin.”
“Tôi có cần thiết phải lừa cô không?”
Ánh mắt người đàn ông tối sầm, giọng điệu vẫn lạnh lùng như trước, “Cậu ấy đã ở bên Ôn Nhiên rồi.”
Thời Noãn mấp máy môi, đột nhiên cảm thấy không cần thiết phải tiếp tục nói chuyện với anh ta nữa, liền quay người về phòng.
Trần Gia Hòa nhìn theo bóng lưng cô, giọng điệu thản nhiên như thể đang nói về một sự thật hiển nhiên.
“Bất luận cô và A Thần có ly hôn hay không, cậu ấy chắc chắn sẽ ở bên Ôn Nhiên, đó là kết quả đã định trước. Thời Noãn, cô bắt buộc phải chấp nhận.”
Thời Noãn rảo bước nhanh hơn, đưa tay bịt chặt tai lại. Không có chuyện đó đâu…Không thể nào! Tại sao cô phải chấp nhận? Ôn Nhiên đã phí hết tâm tư, cho dù…cho dù Giang Dật Thần thực sự để cô ta bên cạnh, thì chắc chắn cũng là có nỗi khổ tâm gì đó.
Thời Noãn trằn trọc cả đêm không ngủ được, đến tận lúc trời sáng mới chợp mắt được một lát, rồi bị tiếng của Triệu Nghiên đ.á.n.h thức.
Cô ấy mang bánh kem đến, không khéo thế nào lại đúng là vị việt quất.
“Thế nào, mình mua đúng ý cậu quá đúng không?”
Thấy Thời Noãn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh mà thẫn thờ, vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt cô nàng, “Mình biết ngay là cậu chắc chắn sẽ thích mà.”
Thời Noãn cười khổ lắc đầu, nói: “Thực ra mình không thích vị việt quất, nhưng đây lại là vị bánh mình ăn nhiều nhất, vì chồng mình thích.”
Ăn mãi rồi cũng thành quen. Hình như từ cảm giác không thích đã chuyển thành thích từ lúc nào không hay.
Triệu Nghiên bấy giờ mới nhớ ra cô đã kết hôn, khó hiểu hỏi: “Thế sao cậu lại ở nhà anh trai vậy? Chẳng thấy chồng cậu đâu.”
Thời Noãn hơi khựng lại, lúc này mới nhớ ra trước đó đã nói với cô ấy rằng Giang Dật Thần là anh em của Trần Gia Hòa. Cũng không sai. Cô mỉm cười: “Chúng mình…có chút hiểu lầm.”
“Nhưng dù có hiểu lầm thì cậu cũng nên về nhà đẻ chứ?”
Triệu Nghiên logic cực kỳ rõ ràng, càng nghĩ càng không thông. Ánh mắt cô đột nhiên khựng lại, kinh ngạc thốt lên: “Mình nhớ chồng cậu tên là Giang Dật Thần? Gần đây tin tức về anh ta tràn ngập các mặt báo, không phải anh ta đang cùng cái cô Ôn Nhiên gì đó…Mẹ kiếp! Đồ tra nam c.h.ế.t tiệt!”