Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 186

Suốt cả ngày sau đó, Ôn Nhiên đều vui vẻ không biết mệt mà bám lấy Thời Noãn. Khi có người khác, cô ta nghiêm túc chuyên nghiệp, trông đúng hình tượng nữ tổng tài của tập đoàn lớn; khi không có người khác, cô ta hóa thân thành một đứa trẻ tò mò, mọi chi tiết và nguồn gốc đều phải truy vấn rõ ràng. Thời Noãn kiên nhẫn giải đáp cho cô ta, từ tận đáy lòng hy vọng vị thiên kim này mau chóng thỏa mãn trí tò mò, đừng đến góp vui nữa. Nhưng điều đó rõ ràng là không thể.

 Lúc tan làm, trợ lý của Ôn Nhiên đến đón. Cô ta tinh nghịch nháy mắt với Thời Noãn: “Hẹn gặp lại vào ngày mai.”

Thời Noãn: “…”

Cô nhìn người phụ nữ bước vào thang máy, cả người rã rời tựa vào ghế làm việc.

 Thẩm Giai đầy vẻ đồng cảm đi tới, đưa ly nước cho cô, tặc lưỡi lắc đầu: “Vị Ôn tiểu thư này không lẽ là đồng tính luyến ái à? Sao cứ nhìn chằm chằm một mình cậu thế? Tớ nghi ngờ nghiêm trọng là cô ta thích cậu rồi đấy.”

Thời Noãn nhận lấy nước, uể oải liếc cô ấy một cái: “Thật sự là đồng tính thì tốt rồi.”

“Hả?”

Thời Noãn không giải thích, uống nước rồi khẽ thở dài. Cho đến giờ, cô cũng không biết Ôn Nhiên rốt cuộc có ý gì, nhưng đằng sau sự tiếp xúc có vẻ thân thiết kia, rõ ràng mang theo một chút làm khó dễ. Tại sao? Chẳng lẽ mình cướp đàn ông của cô ta?

 Thời Noãn bị ý nghĩ của mình làm cho buồn cười, lắc đầu đứng dậy nói: “Kệ cô ta định làm gì, về nhà trước đã, chuyện ngày mai để ngày mai tính.”

Cô xuống lầu lấy xe. Bãi đậu xe vắng lặng không một bóng người. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô hít sâu một hơi bắt máy: “Alo.”

 Giọng nói của Giang Dật Thần truyền đến, ngay lập tức khiến lòng người bình yên: “Về nhà chưa?”

“Vừa mới xuống lầu.”

Ánh mắt Thời Noãn quét qua xung quanh, cảm giác kỳ quái kia dường như đã biến mất. Cô ngồi vào trong xe thắt dây an toàn, dường như có thể nghe thấy nhịp tim đập thình thịch của chính mình: “Còn anh, tan làm chưa?”

“Vẫn chưa.”

Giang Dật Thần thở dài, giọng trầm thấp gọi một tiếng: “Vợ ơi.”

 Tim Thời Noãn tê dại, cười hỏi: “Làm gì thế anh.”

“Nhớ em.”

Đã quen với những lời âu yếm của anh, sự nhiệt tình trong xương tủy Thời Noãn cũng được khơi dậy đôi chút, cô “vâng”

một tiếng, mềm mỏng nói: “Vậy thì về nhà đi.”

Hai người lại tình tứ thêm vài câu rồi cúp máy.

 Thời Noãn nổ máy xe. Đột nhiên động tác cứng đờ. Cô cảm thấy lỗ chân lông toàn thân bắt đầu căng thẳng, vụt quay đầu lại — Phía đối diện chỉ có một cây cột loang lổ, chẳng có gì cả. Khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô nhanh chóng lái xe rời đi. Chiếc Maserati màu trắng vừa chạy ra không lâu, phía sau cây cột dần hiện ra một bóng người đen kịt, không nhìn rõ diện mạo.

 Giang Dật Thần cúp máy xong liền cầm lấy áo khoác đứng dậy, Dương Dương thấy anh định đi, nghi hoặc hỏi: “Ông chủ, lát nữa Ôn tiểu thư còn qua đây…”

“Tan làm rồi, cô ta qua đây làm gì?”

“Nói là tìm anh đi ăn cơm.”

Người đàn ông khựng lại, nheo mắt nói: “Cậu đồng ý rồi?”

Dương Dương: “…”

Thì ngài cũng đâu có bảo là không đồng ý…

 Giang Dật Thần nghiến răng, cười lạnh nói: “Ai đồng ý thì người đó đi cùng, ngoài ra tiền thưởng tháng này của cậu mất rồi.”

“Ông chủ…”

Giang Dật Thần không nhìn anh ta, cầm điện thoại vào thang máy. Dương Dương mặt mày mướp đắng, chỉ muốn c.h.ế.t quách cho xong…nói đi là đi thế này, vị tổ tông kia anh ta biết ăn nói thế nào đây!

 Trong thang máy, Giang Dật Thần vốn dĩ nhấn tầng hầm bãi đậu xe. Chợt nhớ ra điều gì đó, anh bực bội tặc lưỡi một cái, lại nhấn tầng một. Kỳ Minh vừa kết thúc một ván game liền cảm thấy có gì đó không đúng, ngẩng đầu lên, bước chân người đàn ông dường như mang theo gió mạnh, bộ dạng như muốn ăn thịt người đến nơi. Không phải chứ…“Anh!”

Cậu nhanh chóng đứng dậy lùi lại hai bước: “Có gì thì nói hẳn hoi…Em chẳng qua chỉ chơi một ván game thôi mà Giang Dật Thần!”

 Giang Dật Thần dừng bước, đợi cậu nói xong mới u uẩn hỏi: “Tan làm chưa?”

Kỳ Minh không biết anh có ý gì, dò hỏi: “Tan…hay chưa tan?”

“…”

Gân xanh trên trán Giang Dật Thần giật giật, ra hiệu cho cậu: “Lại đây.”

“A.”

Lại đây làm gì? Cậu đâu có ngốc, nhìn điềm báo này là thấy không ổn rồi, lại đây để ăn đòn à? “Cút lại đây!”

“…”

 Kỳ Minh nuốt nước miếng, cố ý nghênh ngang đi tới. Giang Dật Thần khoác vai cậu, nói nhỏ vài câu gì đó. “Em?”

Cậu chỉ tay vào mình: “Anh chắc không đấy?”

Giang Dật Thần lười biếng liếc cậu: “Cậu làm được.”

Chốt hạ.

 Mười phút sau, Kỳ Minh thay lại quần áo của mình, cậu lười biếng dựa ở cửa, tay nghịch điện thoại. Một chiếc Mercedes màu đen từ xa chạy lại, ánh mắt cậu sáng lên, cúi đầu chỉnh lại quần áo. “Kỳ Minh.”

Ôn Nhiên xuống xe, chào hỏi một tiếng định lên lầu. “Ê Nhiên tỷ!”

Kỳ Minh chặn cô ta lại, nụ cười ấm áp vô hại: “Sao vừa thấy em đã định đi rồi? Em đặc biệt ở đây đợi chị đấy.”

“Đợi chị?”

Ôn Nhiên cười: “Đợi chị làm gì?”

“Để đi ăn cơm cùng chị chứ sao. Chúng ta lâu thế này không gặp, chị chẳng lẽ không nhớ em chút nào à?”

“Chị…”

“Em biết rồi, Nhiên tỷ căn bản không coi em là bạn.”

Kỳ Minh vờ thất vọng thở dài, đôi mày tinh tế khó giấu vẻ lạc lõng, cậu cúi đầu: “Nếu đã vậy thì thôi, để em tự đi ăn một mình vậy…”

“…Chị không có ý đó.”

Ôn Nhiên khó xử giải thích: “Chị hẹn Dật Thần rồi, hay là, ba chúng ta cùng đi ăn nhé?”

 Kỳ Minh lập tức ngẩng đầu lên: “Thế thì không cần, em vừa thấy vợ anh ấy đến rồi, chúng ta đừng làm bóng đèn nữa Nhiên tỷ, đi, chị mời em.”

Cậu cười rạng rỡ, làm gì còn vẻ ủ rũ lúc nãy. Ôn Nhiên còn chưa kịp suy nghĩ xem có gì không đúng thì đã bị kéo lên xe. Chàng thiếu niên nhiệt tình như lửa khiến cô ta không có cơ hội từ chối.

 Một lúc sau, phía Giang Dật Thần nhận được một tin nhắn. 【Xong xuôi.】 Anh liếc mắt nhìn rồi đặt điện thoại xuống, tiếp tục lái xe.

 Về đến nhà, Thời Noãn đang ở trong sân chơi với Phán Phán, cô vẫn còn mặc bộ quần áo lúc ban ngày, trông mỏng manh và gầy gò. Giang Dật Thần khẽ cau mày, bước tới đứng bên cạnh cô, vị trí này vừa vặn chắn được hướng gió. “Sao không mặc thêm áo rồi hãy ra?”

Thời Noãn chạy đến thở hổn hển, cười nhìn anh một cái: “Không lạnh mà, em còn ra mồ hôi đây này.”

“Phán Phán, bên kia kìa!”

Cô ném quả bóng trong tay ra xa, nhìn Phán Phán lao đi.

 Giang Dật Thần nắm lấy tay cô, x** n*n trong lòng bàn tay: “Còn chơi nữa không?”

Thời Noãn lắc đầu: “Về ăn cơm trước đã, dì Hoa làm xong rồi.”

Hai người nắm tay nhau đi vào nhà, Phán Phán nhặt bóng về cũng đuổi theo sau.

 Ăn xong cơm ở phòng khách, Thời Noãn tìm một bộ phim để xem. Đột nhiên nhắc đến chuyện công ty, cô không nhịn được mở lời: “Linda có nói với anh không, gần đây bên em nhận được một khách hàng lớn?”

“Hửm?”

Giang Dật Thần duỗi tay ra để cô tựa vào cho thoải mái: “Rất khó chiều à?”

Vậy là xem ra chưa nói rồi. Giang Thị gần đây cũng bận tối mắt tối mũi, không để ý đến bên Dreamer cũng là bình thường.

 “Cũng không hẳn là khó chiều.”

Thời Noãn bĩu môi, tìm một tư thế thoải mái để tựa vào: “Chỉ cảm thấy rất kỳ lạ, cô ta dường như đang cố ý tiếp cận em.”