Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 177

 

Thời Noãn ngẩng đầu lên, nhìn qua lớp kính trong bếp rồi sắc mặt lập tức thay đổi. Cái đồ đáng ghét Giang Dật Thần kia! Rõ ràng đã bảo anh đừng có để lại dấu vết trên cổ rồi mà!

 Cô phồng má, vội vàng xõa tóc xuống để che đi, ấp úng nói: “Cái đó…tối qua không đóng cửa sổ, vô tình bị muỗi đốt một phát thôi, con không sao đâu dì Hoa.”

Nói xong cô liền lách người chạy vào phòng ăn, không ngờ dì Hoa cũng bám theo sát nút. “Muỗi à? Con muỗi to cỡ nào mà đốt con thành ra thế này?”

 Hai bên má Thời Noãn đã đỏ bừng như cánh hoa, cô nhét một miếng bánh khoai lang tím vào miệng, ngẩng đầu lên mới thấy vẻ mặt trêu chọc của dì Hoa, rõ ràng là đang trêu ghẹo cô. “Dì Hoa…!”

“Ấy kìa, đừng giận mà.”

Dì Hoa kéo ghế ngồi xuống, cười xòa: “Dì chỉ muốn biết có làm phiền hai đứa không thôi, nếu có, dì nhất định sẽ dọn đi ngay trong đêm, không thèm làm kỳ đà cản mũi thế giới hai người của các con đâu!”

 Thời Noãn bất lực, không hiểu sao tầm tuổi này rồi mà dì vẫn còn ham hố tin bát quái thế không biết. Cô lý nhí hỏi: “Có phải mẹ lại bảo dì l.à.m t.ì.n.h báo viên không?”

Dì Hoa không nói gì, nụ cười đó coi như là ngầm thừa nhận. “Con và Giang Dật Thần đều rất bận, dì đừng…”

Càng nói, Thời Noãn càng thấy ngượng ngùng, nói chuyện này với bậc tiền bối cứ thấy kỳ kỳ sao đó.

 “Được rồi, được rồi…dì không hóng hớt nữa là được chứ gì.”

Dì Hoa biết cô da mặt mỏng nên thôi không nói nữa. Dì ngồi một bên nhìn cô ăn: “Tối muốn ăn gì? Dì làm cho.”

Thời Noãn ăn nhanh vài miếng rồi chuẩn bị đi, nghĩ ngợi rồi bảo: “Sườn xào chua ngọt đi ạ, lâu rồi con không ăn món dì làm…Con sắp muộn làm rồi, con đi trước nha dì Hoa.”

 Cũng may có dì Hoa nhắc nhở, nếu không cứ để cái cổ thế kia đến công ty, chắc chắn sẽ bị đám đồng nghiệp thích hóng hớt bàn tán đến c.h.ế.t mất. Trước khi xuống xe, Thời Noãn dùng phấn dặm che đi vết tích hằn đỏ, lại dùng tóc che lại lần nữa rồi mới hít sâu một hơi bước lên lầu.

 Buổi lễ ra mắt sản phẩm quý đã cận kề. Lần triển lãm này, ngoài các đơn vị truyền thông lớn, còn có những đối tác quan trọng nhất của “Nhà Sáng Tạo Giấc Mơ”

(Dreamer) đến dự. Thời Noãn mặc bộ đồ công sở, phụ kiện trên tay và dây chuyền trên cổ đều là thiết kế của chính cô. Với tư cách là nhà thiết kế chính, cô phải cùng Linda tiếp đón khách quý.

 “Lát nữa không cần căng thẳng, những người này không hiểu về thiết kế đâu, cứ nói vài lời khách sáo xã giao là được, có vấn đề gì cứ báo chị, rõ chưa?”

Trước khi khách đến, Linda dặn dò vài câu vì sợ cô không quen. Thời Noãn tuy không thích nhưng cũng đã từng trải qua không ít sự kiện lớn nhỏ nên gật đầu: “Vâng ạ.”

 Vừa dứt lời, một nhóm người cả nam lẫn nữ khí thế hiên ngang, khí chất bất phàm đi tới. “Đến rồi.”

Linda nói nhỏ rồi tươi cười bước lên đón: “Chu tổng, Lý tổng, đã lâu không gặp.”

Linda lần lượt bắt tay và giới thiệu: “Giới thiệu với mọi người, đây là nhà thiết kế chính cho các mẫu mới của quý này, Thời Noãn.”

“Chào Chu tổng, Lý tổng.”

Thời Noãn mỉm cười đưa tay ra: “Lần đầu gặp mặt, danh tiếng của các vị tôi đã nghe từ lâu.”

 Trong khi Chu tổng và Lý tổng đang mải trò chuyện, Thời Noãn chú ý đến một người phụ nữ trong đoàn. Cô ấy mặc bộ đồ tiểu thư (style Chanel) màu trắng gạo, đi giày cao gót cùng tông, mái tóc màu hạt dẻ được búi gọn gàng, hai lọn tóc buông lơi bên thái dương tạo vẻ thanh thoát. Gương mặt kia…cực kỳ xinh đẹp. Người phụ nữ nở nụ cười đúng mực, chủ động đưa tay ra: “Chào mọi người, tôi là Ôn Nhiên.”

 Chu tổng giới thiệu: “Cô Ôn đây là người phụ trách mảng trang sức cao cấp ở nước ngoài, lần này về nước là để tìm kiếm đối tác hợp tác đấy.”

Ôn Nhiên khẽ gật đầu: “Đúng vậy, nếu được…nhà thiết kế Thời có thể thuyết minh cho tôi một chút không?”

Thời Noãn và Linda nhìn nhau đầy thắc mắc. Tại sao cô ấy lại chỉ đích danh Thời Noãn? Ôn Nhiên nhận ra sự nghi hoặc, mỉm cười giải thích: “Chẳng phải cô Thời là nhà thiết kế chính sao? Tôi nghĩ, cô sẽ là người hiểu rõ nhất về ý tưởng thiết kế và câu chuyện đằng sau các tác phẩm, đúng không?”

 Thời Noãn cảm thấy ánh mắt của Ôn Nhiên nhìn mình có chút…lạ lùng. Nhưng người ta đã yêu cầu, cô không có lý do gì để từ chối. Trên đường đi, Ôn Nhiên bỗng trút bỏ vẻ ngoài cao lãnh, phàn nàn: “Mấy gã đàn ông này cứ như chưa thấy phụ nữ bao giờ ấy, phiền c.h.ế.t đi được.”

Thời Noãn ngạc nhiên, không ngờ cô ấy lại hào sảng như vậy. Ôn Nhiên tinh nghịch thè lưỡi: “Xin lỗi nha, giả bộ mệt quá, tôi cần nghỉ ngơi một chút.”

Thời Noãn cười, thấy cô ấy khá đáng yêu: “Không sao, lúc nãy tôi còn lo cô khó gần nên hơi căng thẳng đấy.”

 Ôn Nhiên vừa đi vừa trò chuyện: “Chắc tôi lớn hơn cô hai tuổi. Trước đây cũng có người nói tôi như vậy, bảo tôi đừng có lúc nào cũng hớt hơ hớt hải…thật là đáng ghét, tôi hớt hải chỗ nào chứ?”

Thời Noãn sững lại, không biết tiếp lời thế nào. Câu cuối cùng kia nghe sao giống như đang…làm nũng với một người không có mặt ở đây vậy?