Thời Noãn vốn đang rất giận, nghe cậu ta nói vậy ngược lại lại bình tĩnh lại. Cô ngồi xuống bên cạnh, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu lên khuôn mặt, làm hiện rõ những sợi lông tơ mịn màng. “Vậy cậu nói thử xem, tôi sẽ hại anh ấy thế nào?”
“Tôi có cần thiết phải nói với cô không?”
Như nhớ ra điều gì đó, mắt Kỳ Minh lóe lên tia giận dữ. Cậu ta mở hộp đồ ăn trên bàn với động tác khá mạnh bạo: “Loại phụ nữ như cô, ngoài cái mặt ra thì chẳng có điểm gì tốt cả, đúng là hồng nhan họa thủy!”
“…”
Thời Noãn nhìn chằm chằm vào mặt cậu ta một lúc, kỳ tích là cô không hề nổi cáu. Người này nói chuyện chẳng bao giờ lọt tai, nhưng “hồng nhan họa thủy”
sao? Coi như là một lời khen vậy.
Nghĩ thế, lòng cô thoải mái hơn nhiều, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Dù sao chúng tôi cũng đã kết hôn rồi, cậu nói gì cũng vô ích thôi. Có điều tôi rất muốn biết, chúng ta gặp nhau không nhiều, tôi còn từng giúp cậu, tại sao cậu lại ghét tôi?”
“Ghét cô mà cần lý do à?”
“Đúng là không cần, nhưng nhóc con này…”
Thời Noãn ghé sát lại một chút. Kỳ Minh chỉ cần quay đầu là có thể thấy đôi mắt trong trẻo của cô: “Đôi mắt cậu nói cho tôi biết, cậu đang che giấu một bí mật nào đó, và bí mật đó chính là nguyên nhân trực tiếp khiến cậu ghét tôi.”
Ngũ quan không tì vết của người phụ nữ ở ngay trước mắt, Kỳ Minh đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh hơn. Cậu ta giật mình, ngồi lùi ra sau. “Tránh xa tôi ra!”
Khi đã lùi về khoảng cách an toàn, cơ thể căng cứng của cậu ta mới thả lỏng đôi chút: “Muốn nghe sự thật không?”
Kỳ Minh ngước mắt nhìn cô. Cảm xúc trong đôi mắt đó không quá khó hiểu, phần nhiều là vẻ “tỏ ra thâm trầm”
của một thiếu niên mới lớn, nhưng chính sự cố tình đó lại khiến người ta không đoán được ý đồ thật sự.
Thời Noãn nhìn thẳng vào cậu ta, nghe cậu ta gằn từng chữ: “Anh tôi ở nước ngoài có một cô gái anh ấy rất thích, cô gái đó tốt hơn cô gấp nghìn lần. Chỉ vì phải kết hôn với cô mà anh ấy bỏ rơi cô gái đó để quay về. Cô nói xem, cô có giống kẻ thứ ba không?”
Thời Noãn khựng lại, không nói gì. Cô không phân biệt được thật giả trong lời này, chỉ có thể im lặng. Kỳ Minh bồi thêm: “Sao, biết c.ắ.n rứt rồi à?”
“Cắn rứt?”
Thời Noãn nở nụ cười nhẹ nhàng: “Theo ý cậu thì Giang Dật Thần chưa hề yêu đương với cô gái ‘tốt hơn tôi nghìn lần’ đó, vậy thì chẳng có kẻ thứ ba nào ở đây cả, sao tôi phải c.ắ.n rứt?”
Kỳ Minh mím môi, không phản bác được. “Hơn nữa, cho dù những gì cậu nói là thật, lỗi cũng không nằm ở tôi.”
Thời Noãn cảm thấy mình đang lãng phí thời gian, nhóc con này căn bản không định nói thật. Cô đứng dậy, nhìn xuống cậu thiếu niên trước mặt: “Kỳ Minh, tôi không biết cậu lảng vảng quanh chúng tôi có mục đích gì, nhưng sau này đừng lấy danh nghĩa ‘vì tốt cho anh trai’ mà chỉ trích tôi. Anh trai cậu tên là Kỳ Thiệu An, còn Giang Dật Thần…anh ấy có vẻ không cho cậu cái quyền kiểm soát đời tư của anh ấy đâu.”
Kỳ Minh không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào cô. Ánh mắt đó rất phức tạp. Thời Noãn bình thản quay người rời đi, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh nhìn bám theo sau lưng…cậu thiếu niên này thực sự không đơn giản. Đợi cô vào hẳn văn phòng, Kỳ Minh mới thu hồi ánh mắt, nghiến răng lầm bầm: “Cái người đàn bà này, cũng biết phân biệt thân sơ gớm nhỉ.”
Nói xong, cậu ta bỗng bật cười một tiếng đầy ẩn ý.
8 giờ tối, văn phòng vẫn còn vài ngọn đèn sáng. Thẩm Giai uể oải tựa vào vách ngăn: “Đại thiết kế Thời ơi, vẫn chưa định tan làm sao?”
“Sắp xong rồi, cậu về trước đi.”
“Sếp đến đón à?”
“Ừ.”
Giang Dật Thần vừa nhắn tin nói đang trên đường tới.
Thẩm Giai bị “nhồi cẩu lương”
đầy mồm, bĩu môi: “Thật đáng thương cho thân trâu ngựa cô đơn như tôi mà…À mà không sao, biết đâu tôi sắp thoát ế rồi.”
Thời Noãn tò mò: “Có biến chuyển gì sao?”
Thẩm Giai đỏ mặt: “Một chút thôi. Anh ấy rất nho nhã, lịch sự, đúng gu của tôi luôn. Quan trọng là trông rất có khí chất, giấc mơ bước chân vào giới thượng lưu của tôi chắc sắp thành hiện thực rồi!”
Thấy bạn mình mơ mộng, Thời Noãn cũng vui lây nhưng vẫn dặn: “Nhớ bảo vệ bản thân là được.”
Ngồi vào xe của Giang Dật Thần, hơi ấm lập tức bao phủ lấy cô. Một ly trà sữa được đưa tới trước mặt. Thời Noãn ngạc nhiên: “Giang Dật Thần, anh mà cũng đi mua thứ này sao?”
“Thấy các cô gái đều thích uống. Em còn nhỏ tuổi, uống chút đồ ngọt này không sao đâu. Còn nóng đấy, em nếm thử đi.”
“Vậy cảm ơn Giang tiên sinh nhé.”
Thời Noãn hút một ngụm lớn, vị sữa thơm ngậy, ngọt vừa đủ. Cô liếc nhìn người đàn ông đang lái xe, những ngón tay thon dài đặt trên vô lăng trong bóng đêm trông quyến rũ lạ thường. Cô nảy ra ý trêu chọc, đưa ly trà sữa qua: “Này, anh uống không?”
Cô cứ ngỡ anh sẽ từ chối, nhưng Giang Dật Thần lại đạp phanh dừng đèn đỏ, nắm lấy bàn tay cô đưa ly trà sữa lên miệng uống một ngụm, vị trí ngậm ống hút gần như trùng khít với chỗ cô vừa uống. Chưa hết, anh còn chậm rãi l.i.ế.m môi một cái. Động tác đó gợi cảm đến c.h.ế.t người. “Ừ.”
Anh nhìn cô đắm đuối: “Đúng là rất ngon.”
Thời Noãn đờ người, lúng túng thu tay lại rồi theo bản năng tiếp tục uống ly trà sữa của mình. Giang Dật Thần cười khẽ, cô nhóc này đúng là “thích chơi nhưng hay nhát”.
Về đến nhà, nhìn thấy Phán Phán chạy ra đón, cô mới hỏi: “Lá thư đó…có manh mối gì chưa?”