Từ tận đáy lòng, Vệ Hân không muốn tham gia vào bất kỳ kế hoạch nào của cha mẹ, cũng như những chuyện trong công việc của họ. Nhưng…ai bảo Thời Noãn người phụ nữ này lại ngốc nghếch như thế.
Cô thật không hiểu nổi, một người cậu mười mấy năm từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp mặt, rốt cuộc có gì hay ho để mà nhận? Thế mà Thời Noãn lại có thể nghe lời đến vậy! Cảm giác đó cứ như thể cô ta cố tình tạo ra sự tương phản với cô vậy!
Vì thế Vệ Hân luôn cảm thấy Thời Noãn đang giả vờ giả vịt, đóng vai một cô gái ngoan hiền, hạng người này thực chất trong xương tủy còn phản nghịch hơn bất cứ ai, dương phụng âm vi, hai mặt, giả tình giả nghĩa…! Nghĩ đến đây, Vệ Hân càng thêm nghiến răng nghiến lợi, cười hừ một tiếng: “Cô đoán xem, cậu cô bảo tôi truyền ‘thánh chỉ’ gì cho cô?”
“Thánh chỉ?”
Thời Noãn không biết trong đầu cô nhóc đang nghĩ gì, chỉ thấy cô bé này đúng là rất cá tính, “Vậy em là gì? Thái giám à?”
“Cô…!”
Vệ Hân lập tức bị phá vỡ vẻ lạnh lùng, vẻ mặt phẫn nộ. Thời Noãn không nhịn được cười: “Chẳng phải chính em tự nói sao?”
“Lười để ý cô!”
Cảm thấy thẹn quá hóa giận, Vệ Hân khoanh tay trước ngực, vô tình lại giống hệt động tác của Thời Noãn, “Chẳng phải là ngọn núi mà cô (em gái của Vệ Gia Hoa) để lại sao, tôi muốn mượn cô một chút!”
Giọng điệu hiển nhiên như đúng rồi, chẳng có chút gì là dáng vẻ đi mượn cả.
Thời Noãn nhướng mày: “Em mượn làm gì?”
“Tôi…”
Vệ Hân nghẹn lời, trực tiếp xếp bằng trên sofa, “Dùng chứ sao! Cô không biết chuyên ngành của tôi là gì à? Địa chất. Ngọn núi của cô chưa được khai phá, nhìn địa hình trước đây từng có vận động địa chất rất lớn, rất đáng để nghiên cứu.”
“Vậy em cứ trực tiếp nghiên cứu là được, tại sao nhất định phải mượn?”
“…”
Vệ Hân ngẩng đầu, đôi mắt trong veo thoáng qua một tia sáng, “Thời Noãn, não bộ nhảy số nhanh đấy.”
Thời Noãn không nói gì.
“Phải, trực tiếp nghiên cứu là được.”
Cô gái hất cằm, lại bày ra cái vẻ cao ngạo, “Dù sao tôi cũng muốn mượn, cô quản tôi làm gì, cô cứ nói có cho mượn hay không là xong.”
Thời Noãn nói: “Mượn.”
“…”
Vệ Hân cứng đờ mặt. C.h.ế.t lặng một hồi, cô nàng hỏi: “Cô nói lại lần nữa xem.”
“Cho mượn mà.”
“…Nói lại!”
“Mượn.”
Nhìn nụ cười trên mặt Thời Noãn, Vệ Hân hoàn toàn không diễn tiếp được nữa, cô nàng bật dậy: “Thời Noãn cô có bị bệnh não không đấy? Cha tôi hỏi xin cô lâu như vậy cô đều không đồng ý đưa cho ông ấy, thế mà lại cho tôi mượn?”
“Chị…”
“Tôi chịu thua luôn rồi, vừa mới thấy cô thông minh lên một tí, chớp mắt đã tát thẳng vào mặt tôi?”
“Em…”
“Vậy cô bày trò lâu như vậy làm gì? Trực tiếp đưa cho ông ấy đi chứ! Cô…”
“Dừng.”
“…”
Lời định nói của Vệ Hân bị nghẹn lại, mặt cô nàng đỏ bừng, chằm chằm nhìn người phụ nữ đang lộ vẻ không vui trước mặt. Biểu cảm đó như muốn nói: Tới đây, bắt đầu biểu diễn đi, để tôi xem cô nói được lý lẽ gì ra hồn nào.
Thời Noãn mỉm cười, vươn tay kéo cô nàng một cái: “Em ngồi xuống đã.”
Cô gái ngồi xuống, vẫn im lặng, đôi mắt trừng trừng nhìn cô.
“Ngọn núi này hiện đứng tên chị, đúng như em nói, chị không định khai thác, cũng không định dùng nó làm gì. Nếu em chỉ nghiên cứu địa chất thì đương nhiên không vấn đề gì, dù sao những chuyện vi phạm pháp luật chị tin là em cũng không dám làm.”
Giọng điệu ôn hòa, lời lẽ có lý. Nhìn bề ngoài thì chẳng có vấn đề gì, nhưng sắc mặt Vệ Hân lại càng khó coi hơn. Cô nàng ấp úng hồi lâu, giọng điệu bỗng trở nên nôn nóng: “Cô không sợ tôi đem hết đồ quý giá đi à? Vạn nhất có mỏ thì sao? Còn cả đám cây cối nữa! Chẳng phải đều rất đáng tiền sao?”
Cô nàng đầy vẻ mong đợi nhìn phản ứng của Thời Noãn.
“Nếu em có bản lĩnh thì cứ lấy đi hết đi.”
Thời Noãn xòe tay nói: “Có lẽ em không rõ, lần trước chị bị bắt cóc, chính cha em đã bỏ ra ba mươi triệu tiền chuộc để cứu chị ra.”
Vệ Hân: “…”
“Chuyện nào ra chuyện đó! Đó chẳng phải là việc ông ấy nên làm với tư cách là cậu sao!”
Vệ Hân quay mặt đi, không biết đang bực bội chuyện gì.
Thời Noãn im lặng một lúc, thản nhiên nói: “Ngày mai chị sẽ bảo luật sư soạn một bản thỏa thuận, em đã mười tám tuổi, ký tên là có hiệu lực pháp luật, em cứ dùng theo cách em muốn đi.”
“Cô, tôi…”
Vệ Hân lúng túng, chỉ chỉ cô rồi lại chỉ chính mình. Cuối cùng vẫn không nói được gì, ngược lại còn mang theo ý vị “tiếc sắt không thành thép”: “Thời Noãn, cảm giác trước đây của tôi không sai, cô đúng là một đồ đại ngốc chính hiệu!”
Cô nàng tức tối bỏ đi, Thời Noãn không có phản ứng gì, thậm chí còn bình thản nhấp một ngụm trà. Cô không phải không biết Vệ Gia Hoa có ý đồ xấu. Ngược lại, càng biết rõ, cô mới càng đồng ý. Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Nếu cứ mãi từ chối, Vệ Gia Hoa sẽ lại nghĩ ra cách khác, chi bằng cứ hào phóng cho mượn, để xem…trong ngọn núi đó rốt cuộc có bí mật gì mà khiến ông ta phải tốn công tốn sức đến vậy.
Thời Noãn đoán không sai, cô vừa mới đồng ý thì người “cậu”
kia đã không thể chờ đợi thêm được nữa. Chưa đợi đến ngày hôm sau, một bưu kiện hỏa tốc đã được gửi đến biệt thự, bên trong là bản thỏa thuận cho mượn với các điều khoản rõ ràng. Anh nhân viên giao hàng còn đứng đợi cô ký xong để mang về ngay, trông rất vội vã. Một ngọn núi, nghiên cứu thì cứ nghiên cứu thôi, cần gì phải giấy tờ rườm rà thế này?
Thời Noãn thoáng nở nụ cười ẩn ý, chậm rãi lật xem hết, xác nhận không có vấn đề gì mới ký tên. Ngay khi nhân viên chuyển phát vừa đi, Thời Noãn liền liên hệ với người của Cục Lâm nghiệp địa phương. Mùa xuân thời tiết khô hanh, dễ xảy ra cháy rừng. Với lý do phòng chống cháy rừng, cô tự bỏ tiền túi lắp đặt camera ở các giao lộ quan trọng, và để tránh bị trộm nên đã lắp ở những góc hơi kín đáo.
Khi nhân viên đã ghi chép xong, cô như sực nhớ ra điều gì đó liền nói: “Mẹ tôi trước đây có dựng một ngôi nhà nhỏ trên núi, phá bỏ thì không tiện, giờ nó đang là điểm dừng chân cho nhiều người yêu thích đi bộ đường dài, ở đó tôi cũng định lắp hai cái, ngạn nhất sau này có vấn đề gì còn dễ truy xuất nguồn gốc.”
“Được ạ.”
Nhân viên ghi nhận và bày tỏ sự cảm ơn đối với Thời Noãn.
Cúp điện thoại, cô khẽ thở phào. “Cậu à…rốt cuộc cậu có bất ngờ gì đang chờ con đây.”
Tiếng thì thầm khe khẽ bị gió thổi bạt đi, nhanh chóng biến mất không tăm hơi.
Bảy giờ tối, dì Hoa đã nấu xong cơm, nhưng Giang Dật Thần đột nhiên gọi điện bảo Dương Dương đến đón Thời Noãn. “Một người bạn vừa từ nước ngoài về, em cũng đến gặp mặt đi.”
Đột ngột và kỳ lạ. Hôm qua đám cưới không đến, mà hôm nay lại đến? Thời Noãn thoáng ngẩn người nhưng không hỏi ra miệng. Cô thu dọn đơn giản rồi xuống lầu lên xe của Dương Dương.
“Thời tiểu thư, tân hôn vui vẻ.”
Dương Dương cười hì hì, gửi lời chúc riêng. “Cảm ơn nhé, nhưng hôm nay tôi không có kẹo mừng cho cậu đâu.”
Thời Noãn mỉm cười cảm ơn rồi hỏi: “Cậu có biết người bạn nào của Giang tổng mới về không?”
“Tôi không rõ.”
Dương Dương nhìn kính chiếu hậu, trêu chọc: “Căng thẳng sao?”
Thời Noãn lắc đầu, chỉ là có một cảm giác kỳ lạ, một linh tính chẳng lành.
Quả nhiên —— khi đến nơi, bước vào phòng bao, người đàn ông đầu tiên cô nhìn thấy đã khiến sắc mặt cô đại biến.