Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 150

Mẫn Yên vốn tưởng mình có thể tìm thấy Phó Triệu Sâm quanh khu biệt thự đó, nhưng cô ta đi một vòng lớn cũng chẳng thấy bóng dáng ai. Điện thoại gọi đi vẫn luôn trong trạng thái không người bắt máy.

 “Phó Triệu Sâm…anh nghe máy đi chứ!”

Cô ta nghiến răng, không kiềm chế được cảm xúc, liên tục gọi thêm mấy cuộc nữa. Cho đến cuối cùng, Mẫn Yên thậm chí lại muốn đập nát điện thoại, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại…cô ta từ từ ngồi thụp xuống đất, hai tay ôm lấy mặt.

 Một lúc sau, phía trước đột nhiên vang lên tiếng nói cười. Thời Noãn và Giang Dật Thần đang nắm tay nhau trong sân, hai người mặc bộ đồ ngủ đôi khác màu, dáng vẻ tùy ý lười biếng hệt như bao cặp vợ chồng ân ái khác.

 “Anh thấy quà đáp lễ mà mẹ chọn chưa? Một cái hộp mà kết hợp được cả đặc trưng Trung Hoa và phương Tây, thật không biết mẹ nghĩ ra kiểu gì nữa.”

 “Em không thích sao?”

Người đàn ông nghiêng đầu, sự dịu dàng trong mắt như những vì sao, “Không thích thì chúng ta đổi cái khác.”

 “Sao anh lại thế chứ? Mẹ đã dùng tâm huyết để chọn mà…vả lại đây là đồ tặng khách, toàn diện một chút không phải tốt hơn sao?”

 Nụ cười của Thời Noãn mang theo chút hờn dỗi, có lẽ chính cô cũng không nhận ra, nhưng trong mắt Giang Dật Thần, nó lại quyến rũ vạn phần. Anh đáp một tiếng đầy ẩn ý, nắm lấy tay cô đưa lên môi hôn nhẹ.

 “Thế nào cũng được, là em chọn là được rồi.”

 Giọng nói trầm thấp ngay bên tai khiến tim Thời Noãn như bị điện giật, tê rần. Cô cười không nói gì. Giang Dật Thần cũng không nói thêm. Hai người vốn không có ý định ra ngoài, nhưng đi đến cổng thì phát hiện bên ngoài có một bóng người đang ngồi xổm.

 Người phụ nữ tóc tai rũ rượi xõa trên vai, hai tay ôm lấy đầu gối, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm. Cái tạo hình này, nếu ai không chú ý chắc phải bị dọa cho giật mình một phen. Thời Noãn hơi sững lại, nụ cười trên môi cũng thu lại.

 “Mẫn Yên, cô đến đây làm gì?”

 Mẫn Yên nhìn hai người trước mặt rồi đứng dậy. Ngồi quá lâu khiến cơ chân bị tê cứng, cô ta suýt chút nữa ngã nhào sang bên cạnh. Điều chỉnh lại tư thế, cô ta mới khàn giọng nói: “Tôi tìm Phó Triệu Sâm, nói cho tôi biết anh ấy ở đâu?”

 Thời Noãn chưa kịp trả lời, người đàn ông bên cạnh đã bật cười khinh miệt trước. Giang Dật Thần nhìn cô ta nửa cười nửa không, ánh mắt đó chẳng khác gì nhìn một kẻ ăn mày.

 “Cách tìm người của vị tiểu thư này đúng là lạ kỳ, chạy đến nhà người khác để đòi người? Hay là cô đi tìm đại sư làm phép đi, có khi còn nhanh hơn đấy.”

 Mẫn Yên liếc nhìn anh, đôi môi mím chặt. Dù đang vô cùng tức giận nhưng cô ta vẫn còn lý trí. Giang Dật Thần không phải là người cô ta có thể dây vào, có lẽ người đàn ông này chỉ cần tùy tiện nói một câu là có thể khiến cô ta không còn đường sống trong giới báo chí.

 Ánh mắt lại chuyển hướng sang Thời Noãn, cô ta nén cơn giận, hiếm hoi hạ mình nói: “Thời Noãn…tôi không liên lạc được với chú nhỏ của cô, cô giúp tôi gọi một cuộc điện thoại cho anh ấy được không?”

 Thời Noãn thấy thật nực cười, Mẫn Yên lần nào cũng đứng trên cao yêu cầu cô phải tránh xa Phó Triệu Sâm, nhưng hễ không tìm thấy người lại chạy đến hỏi cô. Cô đâu phải là cái đuôi của Phó Triệu Sâm, làm sao mà biết được? Thời Noãn thản nhiên lắc đầu.

 “Mẫn Yên, từ khi tôi rời khỏi Hải Thành, tôi và chú nhỏ không hề liên lạc riêng với nhau nữa. Cô hỏi tôi anh ấy ở đâu, tôi cũng không biết.”

 Mẫn Yên thấy vẻ bình thản ung dung của cô thì tức điên lên, không kìm được thốt ra: “Nhưng anh ấy ra ngoài là để tìm cô! Chắc chắn anh ấy sẽ tìm cô! Tôi không hỏi cô thì hỏi ai? Hỏi ai hả!”

 “…”

 Thời Noãn và Giang Dật Thần nhìn nhau, im lặng hồi lâu rồi cô mới nói: “Hay là, cô đi hỏi cảnh sát đi?”