Phó Triệu Sâm vội vội vàng vàng đưa Mẫn Yên đến bệnh viện. Thời Noãn đứng ở cửa phòng, một lúc lâu trôi qua mà tay chân vẫn còn bủn rủn.
Cô trợ lý dè dặt tiến lại gần: “Thời tiểu thư… Cô có muốn đến bệnh viện kiểm tra chút không?”
“Tôi…” Thời Noãn mím đôi môi khô khốc, giọng nói khản đặc mới phát ra được tiếng, “Tôi không sao.”
Trợ lý không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc cô ấy chạy tới thì chỉ thấy một Mẫn Yên nhếch nhác được Phó Triệu Sâm bế chạy ra ngoài, còn trong phòng nghỉ là một đống hỗn độn.
Thời Noãn nhắm mắt hít một hơi thật sâu, khẽ nói: “Nếu không còn việc gì thì tôi về trước đây. Mẫn Yên… đợi cô ta kiểm tra xong, phiền các cô báo cho tôi một tiếng.”
Không biết cô đã về nhà bằng cách nào. Thời Noãn ngồi thất thần trên sofa, nắn nắn bàn tay vẫn còn tê dại.
Sao có thể chứ… Sao Mẫn Yên lại có miếng Phật bài đó?
Sực nhớ ra điều gì, cô đứng phắt dậy lao vào thư phòng của Phó Triệu Sâm, bắt đầu lục tung mọi thứ lên.
Không có… đều không có. Cô lục lọi từng ngăn tủ, thậm chí cả két sắt, nhưng cũng không thấy hộp trang sức quen thuộc đâu.
Thời Noãn đang ngồi bần thần dưới đất thì cửa thư phòng đột ngột bị một lực mạnh đẩy ra. Phó Triệu Sâm nhìn căn phòng bừa bãi, cơn giận vốn đã kìm nén bấy lâu nay bùng phát dữ dội. Anh giơ tay, thô bạo lôi Thời Noãn đứng dậy.
“Em còn mặt mũi ở đây mà phát điên à? Sao không đi mà xem những việc tốt mình đã làm đi!”
Cánh tay Thời Noãn bị anh siết đau nhói, nhưng cô không nhúc nhích, cũng không phản kháng, chỉ dùng đôi mắt đỏ hoe nhìn người đàn ông trước mặt, khàn giọng hỏi: “Miếng Phật bài mẹ để lại cho tôi đâu?”
Phó Triệu Sâm khựng lại, theo bản năng nới lỏng tay cô ra.
“Tôi hỏi chú đấy, miếng Phật bài mẹ để lại cho tôi biến đi đâu rồi!” Thời Noãn gào lên, vài lọn tóc bết mồ hôi dính trên mặt. Lúc này trông cô như một kẻ điên mất trí, dường như có thể c.ắ.n người bất cứ lúc nào.
Phó Triệu Sâm không ngờ cô lại nổi trận lôi đình đến thế, ánh mắt có chút né tránh, trầm giọng: “Sao tự nhiên lại hỏi đến cái đó?”
“Tự nhiên?” Thời Noãn nhìn chằm chằm vào mặt anh, nở nụ cười lạnh lẽo.
“Đó vốn dĩ là đồ của tôi, để chỗ chú là vì chú nói sợ tôi làm mất… Những chuyện đó không sao cả. Nhưng Phó Triệu Sâm, tại sao chú lại lấy đồ của tôi đem tặng cho Mẫn Yên? Tại sao!”
Đồ vật mẹ để lại vốn chẳng có bao nhiêu, miếng ngọc Phật đó… là thứ duy nhất có thể mang theo bên mình, cũng là thứ quan trọng nhất. Trước đây vẫn luôn là Phó Triệu Sâm giữ hộ cô. Vậy mà hôm nay nó lại nằm trong tay Mẫn Yên!
Nhìn gương mặt tái nhợt của cô gái nhỏ, Phó Triệu Sâm bỗng thấy chột dạ khó tả. Anh nén giọng, thái độ vẫn không mấy tốt đẹp: “Yên Yên chỉ mượn để chụp vài tấm ảnh thôi, cô ấy sẽ không lấy đồ của em đâu.”
“Cho dù là mượn, chú cũng nên hỏi qua ý kiến của tôi chứ?”
Thời Noãn nhớ lại ánh mắt cố ý lúc nãy của Mẫn Yên, rõ ràng cô ta biết miếng Phật bài có ý nghĩa thế nào với cô, nên mới dùng nó để kích động cô, muốn cô làm ra chuyện gì đó rồi “tình cờ” bị Phó Triệu Sâm bắt gặp. Phải công nhận, Mẫn Yên đã thành công. Nhưng điều cô ta tính sai duy nhất chính là: Thời Noãn bây giờ căn bản không quan tâm Phó Triệu Sâm nghĩ gì!
“Tôi không cần biết chú cho mượn hay đem tặng, mang đi bằng cách nào thì phiền chú mang về bằng cách đó giúp tôi. Phó tiên sinh, chú nhỏ, tôi hy vọng chú có thể tôn trọng tôi một chút.”
Dứt lời, một giọt lệ đúng lúc lăn xuống từ khóe mắt Thời Noãn. Cô không chớp mắt, nhìn chằm chằm Phó Triệu Sâm hai giây, rồi bước đôi chân còn tê dại rời đi.
Vừa đi được một bước, người đàn ông phía sau đã nắm lấy tay cô.
“Thời Noãn!”
“Chẳng phải chỉ là một miếng Phật bài thôi sao? Em có đến mức phải nổi giận như vậy không? Nếu thích tôi có thể mua cho em cả đống.”
“Yên Yên đã nói cô ấy chỉ mượn dùng một chút rồi trả lại, huống hồ là tôi đồng ý cho cô ấy mượn. Chỉ vì chuyện nhỏ này mà em ra tay đ.á.n.h người ta, em còn có giáo d.ụ.c không hả?”
Những lời này giống như một tấm lưới bủa vây lấy Thời Noãn. Cô cứ ngỡ mình sẽ buồn lắm, nhưng có lẽ đã c.h.ế.t lặng rồi, ngoại trừ một thoáng ngẩn ngơ, cô không còn cảm giác gì quá lớn.
Cô quay đầu lại, bẻ từng ngón tay của người đàn ông ra. Giọng nói bình thản:
“Thứ mẹ tôi để lại là món đồ mà bất kỳ vật báu nào cũng không đổi được, tôi càng không muốn nó rơi vào tay người mà tôi không thích.”
“Còn về giáo dục… tôi có hay không, chẳng phải chú là người rõ nhất sao?”
“…”
Yết hầu Phó Triệu Sâm chuyển động, vậy mà không nói nên lời. Vẻ mặt thờ ơ, lạnh nhạt của cô gái nhỏ lọt vào mắt anh như một cái gai nhọn.
Thời Noãn nhếch môi nói: “Nếu Mẫn tiểu thư đã bị thương, chú vẫn nên mau về mà ở bên cô ta đi. Nhưng tôi hy vọng ngay trong tối nay chú có thể mang miếng Phật bài của mẹ tôi về, nếu không… tôi sẽ tự mình đi lấy.”
Gân xanh trên trán Phó Triệu Sâm giật liên hồi, mãi mới hoàn hồn. Con nhóc này… đang đe dọa anh sao? Anh đưa tay nới lỏng cổ áo, một cảm giác bực bội khó tả dâng trào.
Thời Noãn về phòng, cởi áo khoác rồi gieo mình xuống giường. Trùm chăn một lúc, cô mới cảm thấy nỗi uất ức ập đến dữ dội.
“Phó Triệu Sâm… đồ khốn khiếp!”
Dựa vào cái gì mà đem đồ của cô cho người khác? Lại còn là Mẫn Yên!
Đang hậm hực c.ắ.n chăn thì điện thoại bên cạnh rung lên. Thời Noãn ngẩn ra rồi mới xoay người lấy máy, thấy là Giang Dật Thần gọi tới, cô hít hít mũi rồi bắt máy.
“Giang Dật Thần…”
Người đàn ông im lặng một giây, trầm giọng hỏi: “Thấy uất ức à?”
Thời Noãn vốn đã thấy khá hơn rồi, nghe anh hỏi vậy, sống mũi lại cay cay: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không có gì to tát cả.”
Đây là nói với Giang Dật Thần, cũng là nói với chính mình. Thật sự không có gì to tát. Cô sắp rời khỏi đây rồi, cùng lắm là một tuần nữa thôi.
Giang Dật Thần vừa họp xong bước ra, vừa đi vừa nghe điện thoại. Phía sau có một mỹ nhân tóc vàng trong đoàn đối tác vỗ vai anh, nháy mắt đưa tình: “Giang tiên sinh có rảnh không, cùng dùng bữa tối nhé?”
Anh mỉm cười xin lỗi, chỉ tay vào điện thoại ra hiệu mình đang bận.
“Xin lỗi, vị hôn thê của tôi không được vui, tôi phải tìm cách dỗ dành cô ấy.”
Giọng Anh chuẩn London, Thời Noãn nghe rất rõ. Hai bên má cô bất giác ửng hồng, cô rúc vào trong chăn nhỏ giọng nói: “Gì vậy hả Giang Dật Thần, tôi mới không cần anh dỗ.”