Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 257: Hươu Mây Sừng, Thiềm Thừ Ngọc Lạnh (Cầu vé tháng, cầu đặt mua)

Về sau, Lý An lại thử nghiệm vài lần.

Hắn phát hiện, chỉ cần là vật phẩm có chứa linh lực, bất luận là linh thạch, linh dược, pháp khí… đều có thể bị hắn hấp thu.

Nhưng, hấp thu linh lực từ linh thạch, linh dược, so với hấp thu từ pháp khí, hiệu suất cao hơn rất nhiều.

Pháp khí trong quá trình luyện chế, đã trải qua nhiều lần tôi luyện, linh lực bị khóa chặt, muốn hấp thu ra, tiêu hao rất lớn, hiệu suất cực thấp.

Đương nhiên, nếu là pháp bảo cấp cao hơn, linh tính đầy đủ hơn, có lẽ sẽ khác.

“Không chỉ có thể hấp thu linh lực, còn có thể hấp thu… đạo vận?”

Lý An đột nhiên nghĩ đến một việc.

Hắn lấy ra một khối ngọc giản.

Trong ngọc giản này, ghi lại một bộ công pháp tên là “Hàn Ngọc Công”, là công pháp tu luyện của Hàn Ngọc Thiềm Thừ.

Hắn vận chuyển công pháp, thử nghiệm hấp thu.

“Thật sự có thể!”

Cái này… quá nghịch thiên rồi!

Có thể hấp thu đạo vận, vậy thì có nghĩa là, hắn có thể thông qua việc hấp thu đạo vận từ các loại công pháp, bí thuật, để tăng cường sự lĩnh ngộ của bản thân đối với các loại đại đạo.

Đây là con đường tắt!

Mà lại, còn có thể hấp thu… sinh cơ?

Hắn nhìn về phía bên ngoài động phủ, ngoài động phủ có một mảnh thảo nguyên xanh tươi, cỏ cây sum suê.

Hắn đi ra ngoài, đặt tay lên một cây cỏ, vận chuyển công pháp.

Một luồng sinh cơ nhàn nhạt, từ trong cây cỏ chảy ra, dung nhập vào thân thể hắn.

Cây cỏ lập tức héo úa, biến thành màu vàng.

“Quả nhiên…”

Lý An trong lòng chấn động.

Công pháp này, thật sự có thể hấp thu sinh cơ của vạn vật.

Đây là một loại năng lực cực kỳ tà ác.

Nếu như hắn muốn, hắn có thể hấp thu sinh cơ của vạn vật, để tăng cường tu vi của bản thân.

Nhưng, Lý An không dám tùy tiện sử dụng.

Bởi vì, hắn cảm giác được, trong quá trình hấp thu sinh cơ, tự thân cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Cảm giác đó rất kỳ quái, giống như có một luồng khí tức âm lãnh, xâm nhập vào thân thể, khiến cho tâm tính của hắn có chút dao động.

“Loại công pháp này, quả thực là tà đạo…”

Lý An âm thầm cảnh giác.

Hắn quyết định, trừ khi đến bước đường cùng, tuyệt đối không tùy tiện hút lấy sinh cơ của vạn vật.

Dù sao, hắn cũng không muốn biến thành một tên ma đầu, chỉ biết giết chóc.

“Bất quá, nếu là đối thủ, hoặc là yêu thú, thì không cần khách khí.”

Đối với kẻ địch, hắn tuyệt đối sẽ không lưu tình.

“Trước mắt, trước tiên hãy tìm hiểu kỹ càng về công pháp này.”

Lý An quay trở lại động phủ, tiếp tục nghiên cứu.

Hắn phát hiện, công pháp này, ngoài việc có thể hấp thu linh lực, đạo vận, sinh cơ, còn có một cái tác dụng khác.

Đó chính là… có thể hấp thu huyết khí!

Huyết khí, chính là tinh khí trong máu thịt của sinh linh.

Hấp thu huyết khí, có thể tăng cường khí huyết của bản thân, khiến cho thân thể càng thêm cường tráng.

“Thật là một bộ công pháp toàn diện…”

Lý An không khỏi cảm thán.

Công pháp này, bao trùm mọi phương diện, có thể nói là một bộ công pháp vạn năng.

Chỉ là, quá mức tà dị.

“Trước mắt, trước tiên hãy dùng linh thạch để tu luyện.”

Lý An lấy ra một đống linh thạch, bắt đầu vận chuyển công pháp, hấp thu linh lực.

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Trong nháy mắt, đã qua ba ngày.

Ba ngày này, Lý An một mực ở trong động phủ tu luyện.

Tu vi của hắn, cũng tăng lên nhanh chóng.

Từ Luyện Khí tầng ba, đột phá đến Luyện Khí tầng năm!

Tốc độ tu luyện như vậy, nếu để người khác biết được, chắc chắn sẽ kinh hãi.

Bởi vì, tốc độ tu luyện bình thường, từ Luyện Khí tầng ba đến tầng năm, ít nhất cũng phải mất mấy năm thời gian.

Nhưng Lý An, chỉ dùng ba ngày.

Đây chính là ưu thế của công pháp nghịch thiên.

“Bất quá, linh thạch cũng tiêu hao rất nhanh.”

Lý An nhìn đống tro tàn trước mặt, không khỏi lắc đầu.

Ba ngày, hắn đã tiêu hao hơn một trăm khối linh thạch hạ phẩm.

Tốc độ tiêu hao như vậy, thật sự là kinh người.

“Phải đi tìm kiếm tài nguyên tu luyện.”

Lý An đứng dậy, đi ra khỏi động phủ.

Hắn quyết định, đi vào thâm sơn, tìm kiếm linh dược, yêu thú.

Dựa vào công pháp nghịch thiên này, hắn có thể nhanh chóng tăng cường tu vi.

Ra khỏi động phủ, Lý An hướng về phía thâm sơn tiến đến.

Trên đường đi, hắn gặp phải không ít yêu thú.

Nhưng, đó chỉ là những con yêu thú tầm thường, Lý An dễ dàng đánh bại.

Hắn phát hiện, sau khi hấp thu huyết khí của yêu thú, khí huyết của bản thân thật sự có chút tăng trưởng.

“Không tệ.”

Đi sâu vào thâm sơn, yêu thú càng ngày càng mạnh.

Lý An cũng bắt đầu cẩn thận hơn.

Đột nhiên, phía trước truyền đến một trận tiếng hí vang.

Lý An khẽ giật mình, lập tức ẩn nấp thân hình, nhìn về phía trước.

Chỉ thấy, trong một mảnh rừng cây, một con hươu toàn thân trắng muốt, trên đầu mọc ra một đôi sừng như mây trắng, đang cùng một con mãng xà đen kịt đại chiến.

“Hươu Mây Sừng?”

Lý An trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Hươu Mây Sừng là một loài linh thú hạng hai, thịt và huyết của nó chứa đầy linh khí, là nguyên liệu tuyệt hảo để luyện đan.

Còn con mãng xà kia, toàn thân đen nhánh, trên mình phủ đầy hoa văn đỏ như máu, chính là Huyết Văn Mãng Xà, cũng thuộc loại linh thú hạng hai.

Hai con linh thú đại chiến, khí thế kinh người.Công ​s​ức ​dị​ch​ thuộc​ đội​ n​gũ​ của kh​o​tr​uy​enc​hu.c​loud

Lý An ẩn nấp ở một bên, quan sát tỉ mỉ.

Hươu Mây Sừng tuy rằng thân thể không lớn, nhưng động tác nhanh nhẹn, sừng như mây trắng phát ra ánh sáng trắng, mỗi lần công kích đều mang theo sức mạnh to lớn.

Mãng Xà Huyết Văn thì thân thể cực lớn, lực lượng cường đại, đuôi như roi, mỗi lần vung lên đều mang theo gió lốc.

Hai con linh thú đánh nhau kịch liệt, cỏ cây bay loạn, đá vụn tung tóe.

Lý An nhìn chằm chằm hai con linh thú, trong lòng tính toán.

Hắn muốn nhân lúc hai con linh thú đánh nhau, ngồi hưởng thành quả.

Dù sao, với thực lực hiện tại của hắn, muốn đối phó một con linh thú tầm trung cũng không phải chuyện dễ dàng.

Nhưng nếu hai con linh thú đánh nhau đến hai bên cùng thương, hắn liền có cơ hội.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Hai con linh thú đánh nhau càng lúc càng kịch liệt, trên thân đều xuất hiện vết thương.

Hươu Mây Sừng bị đuôi mãng xà quất trúng, lăn quay ra đất, kêu lên một tiếng thảm thiết.

Mãng Xà Huyết Văn cũng bị sừng hươu đâm trúng, máu tươi tuôn trào.

“Cơ hội!”

Lý An trong mắt lóe lên tinh quang, thân hình lập tức lao ra.

Hắn trực tiếp nhắm vào Mãng Xà Huyết Văn, một quyền đánh ra.

Ầm!

Quyền phong như sấm, trực tiếp đánh trúng đầu mãng xà.

Mãng Xà Huyết Văn bị đánh cho choáng váng, thân hình lảo đảo.

Lý An thừa thế xông lên, liên tục ra quyền, đánh vào chỗ yếu của mãng xà.

Mãng Xà Huyết Văn bị đánh đến mức kiệt sức, không còn chút sức lực nào để chống đỡ, cuối cùng đổ vật xuống đất, bất động.

Lý An thở dài một hơi, sau đó nhìn về phía Hươu Mây Sừng.

Hươu Mây Sừng lúc này cũng đã đứng dậy, nhìn thấy Lý An, trong mắt lộ ra vẻ cảnh giác.

Nó phát ra tiếng hí nhỏ, thân hình lùi về phía sau.

Lý An cười nhạt, bước về phía trước.

Hươu Mây Sừng đột nhiên quay người chạy.

“Chạy đi đâu!”

Lý An thân hình lóe lên, đuổi theo.

Hươu Mây Sừng tốc độ cực nhanh, nhưng Lý An cũng không chậm.

Hai bên đuổi theo một hồi, cuối cùng, Hươu Mây Sừng bị Lý An bắt kịp.

Lý An một quyền đánh ra, đánh trúng đầu hươu.

Hươu Mây Sừng đổ vật xuống đất, bất động.

“Được rồi.”

Lý An hài lòng gật đầu.

Hắn lập tức bắt đầu xử lý xác linh thú.

Trước tiên, hắn hấp thu huyết khí của hai con linh thú.

Sau khi hấp thu huyết khí, khí huyết trong cơ thể hắn sôi trào, tu vi lại có chút tăng trưởng.

Tiếp theo, hắn thu thập các bộ phận có giá trị trên người linh thú.

Sừng của Hươu Mây Sừng, da của Mãng Xà Huyết Văn, đều là nguyên liệu quý giá.

Làm xong tất cả, Lý An quay trở lại động phủ.

Hắn lấy ra sừng hươu, bắt đầu nghiên cứu.

Sừng hươu trắng muốt, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, bên trong chứa đựng linh lực tinh thuần.

“Không tệ, có thể dùng để luyện đan.”

Lý An cất đi sừng hươu.

Sau đó, hắn lại lấy ra da mãng xà.

Da mãng xà đen nhánh, trên đó có hoa văn màu đỏ, rất cứng cáp, có thể dùng để chế tạo pháp khí phòng ngự.

Lý An cất tất cả vào túi trữ vật.

“Tiếp theo, tiếp tục tu luyện.”

Hắn lấy ra linh thạch, lại bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Trong nháy mắt, lại qua mười ngày.

Mười ngày này, Lý An một mực ở trong động phủ tu luyện.

Tu vi của hắn, đã đột phá đến Luyện Khí tầng bảy!

Tốc độ tu luyện, nhanh đến mức kinh người.

Nhưng, linh thạch cũng tiêu hao rất nhanh.

Hơn một trăm khối linh thạch hạ phẩm, đã bị hắn tiêu hao hết.

“Phải đi tìm kiếm tài nguyên.”

Lý An lại lần nữa rời khỏi động phủ.

Lần này, hắn quyết định đi xa hơn một chút.

Hắn hướng về phía thâm sơn càng sâu tiến đến.

Trên đường đi, hắn gặp phải không ít linh thú, nhưng đều bị hắn giải quyết.

Hắn phát hiện, sau khi hấp thu huyết khí của linh thú, không chỉ khí huyết tăng cường, ngay cả thân thể cũng trở nên cường tráng hơn.

“Không tệ.”

Đi sâu vào thâm sơn, linh khí càng thêm nồng nặc.

Lý An cảm thấy, nơi này nhất định có linh mạch.

Quả nhiên, không bao lâu sau, hắn phát hiện một cái hang động.

Trong hang động, linh khí nồng nặc, rõ ràng là nơi có linh mạch.

Nhưng, trước cửa hang động, có một con linh thú canh giữ.

Đó là một con thiềm thừ toàn thân như ngọc, tỏa ra khí tức lạnh lẽo.

“Thiềm Thừ Ngọc Lạnh?”

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh là linh thú hạng ba, lợi hại hơn Hươu Mây Sừng rất nhiều.

Trên người nó, có một loại kịch độc, cực kỳ khó đối phó.

“Khó khăn rồi.”

Lý An nhíu mày.

Với thực lực hiện tại, muốn đối phó với một con linh thú hạng ba, quả thực là một thử thách không hề nhỏ.

Nhưng, hang động này rõ ràng là nơi tu luyện tốt, hắn không muốn bỏ lỡ.

“Phải nghĩ cách.”

Lý An ẩn nấp ở một bên, quan sát Thiềm Thừ Ngọc Lạnh.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh toàn thân như ngọc, đôi mắt màu xanh lạnh lẽo, tỏa ra khí tức nguy hiểm.

Nó nằm ở cửa hang động, hình như đang ngủ.

Nhưng, Lý An biết, loại linh thú này cực kỳ cảnh giác, chỉ cần có chút động tĩnh, liền sẽ tỉnh giấc.

“Phải tìm cơ hội.”

Lý An kiên nhẫn chờ đợi.

Đột nhiên, Thiềm Thừ Ngọc Lạnh mở mắt ra, nhìn về phía xa xa.

Nó hình như phát hiện cái gì đó, thân hình lập tức bật dậy, hướng về phía xa xa nhảy đi.

“Cơ hội!”

Lý An trong mắt lóe lên tinh quang, thân hình lập tức lao vào hang động.

Hắn vừa vào hang động, liền cảm nhận được linh khí nồng nặc, khiến toàn thân sảng khoái.

“Không tệ, nơi này quả nhiên có linh mạch.”

Lý An hài lòng gật đầu.

Hắn lập tức bắt đầu tìm kiếm trong hang động.

Trong hang động không lớn, nhưng linh khí cực kỳ nồng nặc.

Ở giữa hang động, có một cái ao nhỏ, trong ao nước trong veo, tỏa ra khí tức lạnh lẽo.

“Linh tuyền?”

Lý An kinh ngạc.

Linh tuyền, là nơi linh khí tụ tập, nước trong linh tuyền chứa đầy linh lực, có thể dùng để tu luyện.

“Thật là một chỗ bảo địa.”

Lý An vui mừng.

Hắn lập tức ngồi xuống bên cạnh linh tuyền, bắt đầu tu luyện.

Vận chuyển công pháp, hấp thu linh khí từ linh tuyền.

Linh khí nồng nặc, như nước thủy triều, đổ vào trong cơ thể hắn.

Tu vi của hắn, bắt đầu tăng lên nhanh chóng.

Nhưng, đúng lúc này, bên ngoài hang động truyền đến một trận tiếng kêu giận dữ.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh trở về!

Nó phát hiện có người xâm nhập hang động, lập tức nổi giận, lao vào hang động.

Lý An mở mắt ra, trong mắt lóe lên lãnh quang.

“Đến rồi sao…”

Hắn đứng dậy, nhìn về phía cửa hang.

Chỉ thấy Thiềm Thừ Ngọc Lạnh lao vào hang động, đôi mắt màu xanh lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lý An, tràn đầy sát ý.

“Gừ…”

Nó phát ra tiếng gầm gừ thấp, thân hình lập tức phóng tới, miệng mở ra, phun ra một đám sương độc màu xanh.

Sương độc lan tỏa, mang theo mùi tanh hôi.

Lý An thân hình lóe lên, né tránh sương độc.

Sau đó, hắn một quyền đánh ra, trực tiếp đánh vào thân thể Thiềm Thừ.

Ầm!

Quyền phong đánh trúng thân thể Thiềm Thừ, nhưng chỉ để lại một vết trắng.

Thân thể Thiềm Thừ Ngọc Lạnh cứng như thép, phòng ngự cực mạnh.

“Khó đối phó.”

Hắn biết, chỉ dựa vào thực lực hiện tại, muốn đánh bại Thiềm Thừ Ngọc Lạnh, khó khăn rất lớn.

Nhưng, hắn không có ý định từ bỏ.

Quả nhiên, một luồng linh lực, từ trên người Thiềm Thừ chảy ra, dung nhập vào thân thể hắn.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh hình như cảm nhận được điều gì, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi.

Nó lập tức lùi lại, nhìn Lý An với ánh mắt cảnh giác hơn.

“Quả nhiên có hiệu quả.”

Lý An trong lòng vui mừng.

Hắn phát hiện, sau khi hấp thu linh lực của Thiềm Thừ, tu vi của hắn lại có chút tăng trưởng.

Mà Thiềm Thừ Ngọc Lạnh, hình như bị suy yếu.


“Được rồi, cứ như vậy.”

Lý An thừa thế xông lên, liên tục vận chuyển công pháp, hấp thu linh lực của Thiềm Thừ.

 

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh không ngừng phun ra sương độc, nhưng Lý An thân pháp nhanh nhẹn, đều né tránh được.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh càng lúc càng suy yếu, trong mắt lộ ra vẻ mệt mỏi.

Ngược lại, Lý An càng đánh càng hăng, tu vi không ngừng tăng lên.

Cuối cùng, Thiềm Thừ Ngọc Lạnh kiệt sức, phát ra một tiếng rên yếu ớt rồi đổ gục xuống đất.

Lý An thở dài một hơi, dừng lại.

Hắn đi đến trước Thiềm Thừ, nhìn nó.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh nằm trên đất, đôi mắt nhìn Lý An, tràn đầy vẻ sợ hãi.

“Nguyên lai ngươi cũng biết sợ.”

Lý An cười nhạt.

Hắn không giết nó, mà là tiếp tục hấp thu linh lực của nó.

Một lúc sau, Thiềm Thừ Ngọc Lạnh hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, trở nên yếu ớt vô cùng.

Lý An dừng tay.

Hắn không muốn giết nó, bởi vì nó còn có tác dụng.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh có thể canh giữ hang động, là lính canh tốt.

Hơn nữa, nó còn có thể sản xuất độc dịch, có thể dùng để luyện đan.

Lý An quyết định, nuôi nó ở đây.

Hắn lấy ra một ít linh thạch, đặt trước mặt Thiềm Thừ.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh nhìn linh thạch, trong mắt lộ ra vẻ tham lam, lập tức bò tới, bắt đầu ăn.

“Được rồi, từ nay về sau, ngươi chính là linh thú của ta.”

Lý An mỉm cười.

Hắn quay người, tiếp tục tu luyện.

Có Thiềm Thừ Ngọc Lạnh canh giữ, hắn có thể yên tâm tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Trong nháy mắt, lại qua nửa tháng.

Nửa tháng này, Lý An một mực ở trong hang động tu luyện.

Tu vi của hắn, đã đột phá đến Luyện Khí tầng chín!

Chỉ còn một bước nữa, liền có thể đột phá đến Trúc Cơ kỳ.

Tốc độ tu luyện, nhanh đến mức kinh người.

Nhưng, Lý An cũng phát hiện, càng về sau, tốc độ tu luyện càng chậm.

Bởi vì, công pháp này đối với tài nguyên tiêu hao quá lớn.

Linh tuyền trong hang động, đã bị hắn hấp thu gần hết, linh khí trở nên loãng đi rất nhiều.

“Phải đi tìm kiếm tài nguyên mới.”

Hắn nhìn Thiềm Thừ Ngọc Lạnh, lúc này nó đã hoàn toàn quy phục, trở thành linh thú của hắn.

“Ngươi ở lại đây, canh giữ hang động.”

Lý An ra lệnh.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh gật đầu, tỏ vẻ nghe lời.

Lý An quay người rời khỏi hang động.

Hắn hướng về phía thâm sơn càng sâu tiến đến.

Lần này, hắn muốn tìm kiếm những tài nguyên tu luyện quý giá hơn.

Trên đường đi, hắn gặp phải không ít linh thú, nhưng đều bị hắn giải quyết.

Hắn phát hiện, thâm sơn càng sâu, linh thú càng mạnh.

Nhưng, tài nguyên cũng càng phong phú.

Hắn tìm thấy không ít linh dược, linh thảo, đều là những thứ quý giá.

“Không tệ.”

Lý An rất hài lòng.

Đi sâu vào thâm sơn, hắn đột nhiên nghe thấy một trận tiếng ồn ào phía trước.

Hắn khẽ giật mình, lập tức ẩn nấp thân hình, nhìn về phía trước.

Chỉ thấy, phía trước có một nhóm người, đang vây công một con linh thú.

Con linh thú đó, là một con hổ toàn thân đỏ rực, tỏa ra khí tức mãnh liệt.

“Hỏa Vân Hổ?”

Lý An trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Hỏa Vân Hổ là linh thú hạng tư, sức mạnh vô cùng đáng sợ.

Mà nhóm người kia, tổng cộng có năm người, đều là tu sĩ Luyện Khí.

Bọn họ vây công Hỏa Vân Hổ, nhưng rõ ràng lực bất tòng tâm.

Hỏa Vân Hổ cực kỳ hung mãnh, mỗi lần công kích đều khiến bọn họ trở tay không kịp.

“Đại ca, không ổn rồi, con hổ này quá mạnh!”

Một người trong đó hét lớn.

“Kiên trì, nó sắp không chịu nổi rồi!”

Nhưng, Hỏa Vân Hổ hình như bị k*ch th*ch, công kích càng thêm mãnh liệt.

Một người không kịp né tránh, bị hổ vồ trúng, ngã xuống đất, máu tươi tuôn trào.

“Lão tam!”

Người đứng đầu kêu thảm thiết.

Lý An nhìn cảnh này, trong lòng suy nghĩ.

Hắn không muốn dính vào chuyện của người khác, nhưng, Hỏa Vân Hổ là linh thú tứ phẩm, nếu có thể hấp thu huyết khí của nó, nhất định sẽ thu được lợi ích khôn lường.

Hơn nữa, nhóm người kia rõ ràng không phải đối thủ của Hỏa Vân Hổ, nếu hắn ra tay, có lẽ có thể cứu được bọn họ.

Suy nghĩ một chút, Lý An quyết định ra tay.

Hắn thân hình lóe lên, lao về phía Hỏa Vân Hổ.

“Người nào?”

Người đứng đầu nhìn thấy Lý An, kinh ngạc hỏi.

Lý An không trả lời, trực tiếp một quyền đánh vào Hỏa Vân Hổ.

Ầm!

Quyền phong đánh trúng thân thể hổ, khiến hổ lảo đảo.

Hỏa Vân Hổ quay đầu lại, nhìn Lý An, trong mắt lộ ra vẻ tức giận.

Nó phát ra tiếng gầm, lao về phía Lý An.

Lý An thân hình lóe lên, né tránh công kích của hổ.

Sau đó, hắn liên tục ra quyền, đánh vào chỗ yếu của hổ.


Hỏa Vân Hổ tuy mạnh, nhưng tốc độ không nhanh bằng Lý An.

Lý An dựa vào thân pháp nhanh nhẹn, không ngừng công kích hổ.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Hỏa Vân Hổ bị Lý An đánh đến kiệt sức, cuối cùng gục xuống đất.

Nhóm người kia nhìn Lý An, trong mắt đều là vẻ cảm kích.

“Đa tạ đạo hữu xuất thủ tương trợ!”

Người đứng đầu bước tới, cung kính nói.

“Không cần khách khí.”

Lý An lắc đầu.

Người đứng đầu hỏi.

“Tại hạ Lý An.”

Lý An tự giới thiệu.

“Nguyên lai là Lý đạo hữu.”

Người đứng đầu gật đầu, “Tại hạ Trương Tam, đây là huynh đệ của tại hạ.”

Hắn chỉ về phía mấy người sau lưng.

Lý An gật đầu, sau đó nhìn về phía Hỏa Vân Hổ.

“Con hổ này, các ngươi định xử lý thế nào?”

Trương Tam vội nói: “Con hổ này là do đạo hữu giết, tự nhiên thuộc về đạo hữu.”

Lý An cũng không khách khí, lập tức bắt đầu xử lý xác hổ.

Hắn hấp thu huyết khí của Hỏa Vân Hổ, sau đó thu thập các bộ phận có giá trị.

Làm xong tất cả, hắn quay người muốn rời đi.

“Lý đạo hữu, xin hãy dừng bước.”

Lý An quay đầu lại, “Có việc gì?”

Trương Tam do dự một chút, nói: “Lý đạo hữu, chúng ta phát hiện một chỗ bảo địa, nhưng có linh thú cường đại canh giữ, không dám tiến vào. Không biết đạo hữu có hứng thú hay không?”

Trương Tam gật đầu, “Đúng vậy, đó là một cái động phủ cổ, bên trong có lẽ có bảo vật.”

Lý An suy nghĩ một chút, “Dẫn ta đi xem.”

Trương Tam vui mừng, “Tốt, đạo hữu đi theo ta.”

Nói xong, hắn dẫn đường phía trước.

Lý An đi theo phía sau.

Một nhóm người hướng về phía thâm sơn càng sâu tiến đến.

Trên đường đi, Trương Tam giới thiệu tình hình.

Bọn họ là một nhóm tu sĩ tán tu, thường xuyên vào thâm sơn tìm kiếm tài nguyên.

Mấy ngày trước, bọn họ phát hiện một cái động phủ cổ, nhưng có linh thú cường đại canh giữ, không dám tiến vào.

Hôm nay bọn họ vốn định đi tìm kiếm tài nguyên, không ngờ gặp phải Hỏa Vân Hổ, suýt nữa mất mạng.

“Động phủ cổ đó, có linh thú gì canh giữ?”

Lý An hỏi.

Trương Tam lắc đầu, “Chúng ta cũng không rõ, chỉ biết đó là một con linh thú cực kỳ cường đại, khí tức kinh người.”

Lý An gật đầu, không hỏi thêm.

Một lúc sau, bọn họ đến một chỗ vách núi.

Trước vách núi, có một cái hang động, bên trong tối om, tỏa ra khí tức cổ xưa.

“Chính là nơi này.”

Lý An nhìn vào hang động, cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại, từ trong hang động truyền ra.

Quả nhiên, có linh thú cường đại canh giữ.

“Đạo hữu, ngài xem…”

Trương Tam nhìn Lý An.

Lý An suy nghĩ một chút, “Các ngươi đợi ở đây, ta vào xem.”

Nói xong, hắn bước vào hang động.

Hang động rất sâu, bên trong tối om.

Lý An thận trọng tiến vào, cảnh giác quan sát bốn phía.

Đi vào sâu, hắn phát hiện, hang động bên trong rất rộng rãi, giống như một cái đại sảnh.

Ở giữa đại sảnh, có một cái đài đá.

Trên đài đá, có một bộ xương khô.

Bộ xương khô này toàn thân tỏa ra ánh sáng vàng, rõ ràng là di hài của một cao thủ.

Mà ở bên cạnh đài đá, có một con linh thú đang nằm.

Đó là một con rồng đen toàn thân, tỏa ra khí tức kinh khủng.

“Hắc Giao?”

Lý An trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Hắc Giao, vốn là linh thú hạng năm, sức mạnh vô cùng kinh người.

Không ngờ, nơi này lại có một con Hắc Giao canh giữ.

Hắc Giao hình như phát hiện Lý An, mở mắt ra, đôi mắt màu đỏ như máu nhìn chằm chằm Lý An.

“Gầm…”

Nó phát ra tiếng gầm thấp, thân hình lập tức bật dậy.

Lý An lập tức cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu.

Nhưng, Hắc Giao không tấn công, mà là nhìn chằm chằm Lý An, hình như có chút do dự.

Đúng lúc này, trên đài đá, bộ xương khô đột nhiên phát ra ánh sáng vàng.

Một đạo hư ảnh, từ trong bộ xương khô hiện ra.

Đó là một lão nhân tóc bạc, đôi mắt sâu thẳm.

“Người trẻ tuổi, ngươi tới rồi.”

Lão nhân nhìn Lý An, khẽ mỉm cười.

Lý An kinh ngạc, “Tiền bối là…”

Lão nhân khẽ cười: “Ta chính là chủ nhân nơi động phủ này.”

Lý An lập tức cung kính hành lễ, “Tiền bối.”

Lão giả gật đầu, “Người trẻ tuổi, ngươi có thể đến đây, chính là có duyên với lão phu.”

Lý An hỏi: “Tiền bối có chuyện gì dặn dò?”

Lão phu đã chết từ lâu, nay chỉ còn một tia hồn phách. Gặp được ngươi cũng là duyên phận, ta muốn truyền thụ cho ngươi một bộ công pháp.

Lý An khẽ giật mình, “Công pháp?”

Lão nhân gật đầu, “Đúng vậy, đó là một bộ công pháp vô thượng, tên là ‘Thiên Đạo Kinh’.”

“Thiên Đạo Kinh?”

Lý An trong lòng chấn động.

Lão giả nói: “Thiên Đạo Kinh, là công pháp tu luyện đại đạo, có thể khiến người tu luyện thấu hiểu thiên đạo, đạt đến cảnh giới tối cao.”

Lý An nghe vậy, trong lòng không khỏi kích động.

Nhưng, hắn cũng cảnh giác, “Tiền bối, vì sao ngài muốn truyền thụ cho tại hạ?”

Lão nhân mỉm cười: “Bởi vì ngươi có duyên với ta. Hơn nữa, ta không muốn công pháp này bị thất truyền.”

Lý An suy nghĩ một chút, “Đa tạ tiền bối.”

Lão nhân gật đầu, rồi phất tay nhẹ, một luồng ánh sáng vàng vụt bay thẳng vào điểm giữa hai lông mày Lý An.

Lý An cảm thấy đầu óc choáng váng, một lượng lớn thông tin tràn vào trong đầu.

Đó chính là nội dung của Thiên Đạo Kinh.

“Người trẻ tuổi, hy vọng ngươi có thể đem công pháp này phát huy quang đại.”

Lão giả nói xong, thân ảnh dần dần biến mất.

Lý An tỉnh lại, phát hiện bộ xương khô trên đài đá đã biến thành tro bụi.

Mà Hắc Giao bên cạnh, cũng đã biến mất.

“Đa tạ tiền bối.”

Lý An cung kính hành lễ.


Sau đó, hắn quay người rời khỏi hang động.

Ra ngoài hang động, Trương Tam và những người khác vội hỏi: “Lý đạo hữu, thế nào rồi?”

Lý An lắc đầu, “Bên trong không có bảo vật, chỉ có một bộ xương khô.”

Trương Tam nghe vậy, có chút thất vọng.

“Bất quá, các ngươi cũng đừng thất vọng.”

Lý An nói, “Ta sẽ cho các ngươi một ít linh thạch, coi như là báo đáp.”

Nói xong, hắn lấy ra một ít linh thạch, đưa cho Trương Tam.

Trương Tam tiếp nhận linh thạch, vui mừng nói: “Đa tạ đạo hữu!”

Lý An gật đầu, sau đó quay người rời đi.

Hắn trở về hang động của mình, bắt đầu nghiên cứu Thiên Đạo Kinh.

Thiên Đạo Kinh quả nhiên là công pháp vô thượng, nội dung thâm ảo, bao la.

Lý An bắt đầu tu luyện.

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Trong nháy mắt, lại qua một tháng.

Một tháng này, Lý An một mực ở trong hang động tu luyện Thiên Đạo Kinh.

Tu vi của hắn, đã đột phá đến Trúc Cơ kỳ!

Tốc độ tu luyện, nhanh đến mức kinh người.

Mà Thiên Đạo Kinh, cũng khiến hắn có thêm nhiều hiểu biết về đại đạo.

“Không tệ.”

Lý An rất hài lòng.

Hắn biết, từ nay về sau, con đường tu luyện của hắn, sẽ càng thêm rộng mở.

“Tiếp theo, phải đi tìm kiếm cơ duyên lớn hơn.”

Hắn đứng dậy, quyết định rời khỏi thâm sơn, đi đến thế giới bên ngoài.

Trước khi đi, hắn đến chỗ Thiềm Thừ Ngọc Lạnh.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh nhìn thấy Lý An, lập tức bò tới, tỏ vẻ thân thiết.

“Ngươi ở lại đây, ta phải đi rồi.”

Lý An v**t v* đầu nó.

Thiềm Thừ Ngọc Lạnh phát ra tiếng kêu nhỏ, hình như không muốn hắn đi.

Lý An cười nhạt, “Ta sẽ trở về.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Hắn rời khỏi thâm sơn, hướng về phía thế giới bên ngoài tiến đến.

Con đường mới, chính thức bắt đầu.