Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám
Chương 254: Chân Nhân Đến (Cảm ơn Huynh Huỳnh Lỗi đã thưởng 2000 tệ!)
“Đại ca, đại ca, chuyện lớn không tốt rồi!”
Trong phòng, một thanh niên mặc áo đen vội vàng chạy vào, hô hấp gấp gáp.
“Chuyện gì vậy, hoảng hốt thế?”
Trên ghế, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng nhàn nhã uống trà, nghe vậy hơi nhíu mày.
“Đại ca, nghe nói… nghe nói có Chân Nhân đến!”
“Đúng vậy, nghe nói là một vị Chân Nhân từ Thánh Địa đến, hiện tại đang ở trong thành chúng ta!”
“Thánh Địa?!”
Người đàn ông trung niên mặc áo trắng càng thêm kinh hãi, “Nhanh, mau chuẩn bị, chúng ta phải đi bái kiến ngay!”
“Được rồi, đại ca!”
Thanh niên mặc áo đen vội vàng đáp lời, quay người chạy đi.
Người đàn ông trung niên mặc áo trắng đứng trong phòng, sắc mặt biến ảo không ngừng.
“Chân Nhân… Thánh Địa… tại sao lại đến nơi nhỏ bé như thế này?”
Hắn lẩm bẩm tự nói, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.
Nhưng dù sao, đối với hắn mà nói, đây là một cơ hội ngàn năm có một.
Nếu có thể được Chân Nhân để mắt tới, vậy thì…
“Bất kể thế nào, nhất định phải nắm bắt cơ hội này!”
Hắn thầm quyết tâm, sau đó vội vàng sửa sang lại trang phục, chuẩn bị ra ngoài.
Lúc này, trong thành đã xôn xao.
Tin tức về Chân Nhân đến đã nhanh chóng lan truyền, khiến mọi người đều xôn xao bàn tán.
“Nghe nói vị Chân Nhân kia đến từ Thánh Địa, thực lực cực kỳ cường đại!”
“Đúng vậy, nghe nói chỉ cần hắn vung tay một cái, liền có thể khiến cả tòa thành bay mất!”
“Thật đáng sợ như vậy sao?”
“Đương nhiên rồi, Chân Nhân chính là tồn tại đứng trên đỉnh, không phải chúng ta có thể tưởng tượng được!”
Mọi người bàn tán sôi nổi, trong mắt đều tràn đầy vẻ kính sợ và hâm mộ.
Đối với họ mà nói, Chân Nhân chính là thần thoại, là tồn tại chỉ có thể ngưỡng mộ.
Mà bây giờ, thần thoại này lại xuất hiện ở trước mặt họ, điều này khiến họ vừa hưng phấn lại vừa bất an.
Hưng phấn là vì có thể nhìn thấy Chân Nhân; bất an là sợ sẽ làm phật ý Chân Nhân, gặp phải tai họa diệt đỉnh.
Dù sao, đối với Chân Nhân mà nói, sinh mệnh của họ cũng chỉ như kiến cỏ mà thôi.
“Đi, chúng ta cũng đi xem!”
“Đúng vậy, đi xem Chân Nhân trông như thế nào!”
“Đi mau, đừng để lỡ mất!”
Mọi người tranh nhau kéo nhau đi, muốn đi xem dung mạo của Chân Nhân.
Trong chốc lát, cả thành đều nhộn nhịp, mọi người đều hướng về nơi Chân Nhân đang ở.
Mà lúc này, ở một góc thành, một thanh niên mặc áo xanh đang đứng yên lặng, ánh mắt nhìn về phía xa.
“Chân Nhân sao?”
Hắn khẽ nói, trong mắt lóe lên một tia quang mang kỳ dị.
“Không biết vị Chân Nhân này, thực lực đến đâu?”
Hắn lẩm bẩm tự nói, sau đó khẽ mỉm cười, quay người rời đi.
Đối với hắn mà nói, Chân Nhân cũng không có gì đáng sợ.
Bởi vì hắn chính là…
Tuyệt Thế Đế Tôn!