Hải Châu nhảy lên mũi thuyền vỗ vỗ hai cột buồm nói:
"Ta có hai cánh buồm đấy, ông không đuổi kịp ta đâu."
Tề lão tam nhanh ch.óng nhổ neo sau đó xách neo nhảy lên thuyền. Thuyền lớn không còn dây buộc, theo lực đẩy trôi khỏi bờ. Hắn cùng Hải Châu mỗi người chống một mái chèo rẽ nước chậm rãi lái ra khỏi vịnh.
Đông Châu đứng ở bến tàu nhìn buồm trên thuyền được kéo lên, cánh buồm căng gió đẩy con thuyền lướt nhanh về phía đảo. Nàng ấy kéo Phong Bình và Triều Bình đi cạy hàu.
"Đông Châu, tỷ tỷ và tam thúc cháu tìm gì trên biển thế? Từ trước khi cấm biển đã thế này rồi, đi sớm về muộn mà thuyền chẳng có gì mang về."
Một nam nhân thường xuyên mua bánh nướng áp chảo dò hỏi.
Người xung quanh dỏng tai nghe. Thuyền trong vịnh ai cũng biết chuyện, sự khác thường của Hải Châu và Tề lão tam sớm đã có người nhận ra nhưng ngại thân phận của Hải Châu nên không ai dám hỏi thăm. Hơn nữa Hải Châu cũng góp công lớn mưu cầu lợi ích cho ngư dân nên họ sẵn lòng giả điếc làm ngơ, nhưng không có nghĩa là không tò mò.
Phong Bình và Triều Bình theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau lo lắng. Mắt Đông Châu đảo một vòng, làm vẻ thần bí nhìn về phía Hầu phu nhân đang đứng phía sau mọi người. Ánh mắt mọi người dõi theo nàng ấy thì bắt gặp đôi mắt sắc sảo mang ý cười của Hầu phu nhân, theo bản năng lảng tránh, trong lòng cũng có suy đoán.
"Tổ mẫu, bọn họ đều đang nhìn người kìa."
Trường Mệnh nghi hoặc hỏi.
Hầu phu nhân cười khẽ. Đợi Đông Châu đi đến bên cạnh, bà vỗ vai tiểu cô nương không hỏi gì cả.
Đông Châu chột dạ rụt vai theo bản năng khai thật mọi chuyện.
"Đúng là nha đầu thông minh." Hầu phu nhân dẫn ma ma đi về trước nói: "Các con đi cạy hàu đi, Trường Mệnh cũng đi giúp một tay."
Đám người vây quanh bến tàu tản đi. Ngư dân ra khơi đi mua lương khô chuẩn bị đ.á.n.h cá, những người khác tản ra dọc theo bờ biển dài nhặt những vỏ ốc, vỏ sò có màu sắc rực rỡ hình dáng đẹp mắt trên bãi cát. Những thứ này có thể đem đến cửa hàng trang sức đổi lấy chút tiền lẻ hoặc khâu vào túi tiền cũng rất đẹp mắt.
Trường Mệnh nhặt một cái vỏ ốc rỗng ngậm vào miệng thổi, chỉ vào chiếc thuyền trên biển nói:
"Tiểu cô cô đón được rùa rồi đi kìa."
Thực ra không phải vậy. Lão rùa sợ Hải Châu lại đến kéo nó lên thuyền nên trời chưa sáng đã xuống biển, Hải Châu đến nơi thì chẳng thấy tăm hơi đâu.
Khi thủy triều rút, lão rùa trồi lên mặt nước nhìn về phía đảo từ xa, nghe thấy tiếng thuyền bên bến tàu lại lặn xuống im hơi lặng tiếng. Khi ánh nắng vàng rực rỡ chiếu thẳng xuống đáy biển, ánh sáng dưới đáy biển cũng trở nên tươi đẹp, lão rùa mới từ từ bơi lên bò lên đảo nằm phơi nắng trên bãi cát ẩm ướt.
Lúc này thuyền của Hải Châu đã đến hang đá, nàng cùng Tề lão tam thắp đèn l.ồ.ng leo lên vách đá và bắt đầu một ngày bận rộn mới.
Mặc kệ chim non kêu chiêm chiếp, chim yến mẹ cảnh giác lượn vòng trong hang. Khi đàn yến đi kiếm ăn bên ngoài vỗ cánh trở về thì Hải Châu và Tề lão tam cũng phải rời đi, nếu không sẽ bị mổ cho u đầu.
"Hôm nay hái được nhiều hơn hôm qua chút." Tề lão tam đạp lên boong thuyền, cảnh giác nhìn quanh mặt nước một vòng rồi lấy cái cân ra móc vào giỏ tre cân thử: "Trừ bì đi còn hai cân tám lạng." Chia cho Hải Châu một nửa thì hắn được một cân bốn lạng, bán được hơn bốn mươi lượng bạc.
Chống thuyền ra khỏi hang, ánh nắng bên ngoài ch.ói chang làm người ta hoa mắt. Hải Châu lấy tay che trán, nheo mắt nhìn mặt biển xa xa, sóng nước lấp lánh như lớp lớp vảy cá sáng choang.
"Đàn cá voi sát thủ đi rồi, chúng ta cũng về thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng buông mái chèo đi kéo buồm.
Tề lão tam ngồi trên boong thuyền vẫn đang tính toán xem bán tổ yến được bao nhiêu bạc. Cánh buồm "phập" hai tiếng no gió, hắn hoàn hồn hỏi:
"Hải Châu, nếu ta muốn xây nhà hai gian thì tốn bao nhiêu bạc? Ba bốn ngàn lượng có đủ không?"
"Chắc chắn là đủ rồi."
Hải Châu nói.
"Vậy đợi con gả đi, ta sẽ mua một tòa nhà lớn gần phủ Tướng quân hoặc thuê người xây một tòa, cả nhà chúng ta ở cùng nhau. Con muốn về thăm thì chỉ cần đi vài bước là tới." Ý định này Tề lão tam đã ấp ủ từ lâu, hắn liếc nhìn Hải Châu nói tiếp: "Đến lúc đó ta đón cả nhạc mẫu lên ở cùng, bà ấy ở lại Vĩnh Ninh thì tam thẩm con lo lắng lắm."
Hải Châu gật đầu, chuyện này nàng không can thiệp.
Mặt biển xa xa đột nhiên vang lên một tiếng kêu u minh. Hải Châu và Tề lão tam đứng dậy lên lầu hai nhìn cho rõ. Trên biển dâng lên một cột nước chắc là cá voi đang phun nước để thở.
"Ta hình như nhìn thấy vây lưng màu đen."
Tề lão tam không chắc chắn lắm.
"Ở đâu?"
Hải Châu nheo mắt, nhìn hồi lâu mới lờ mờ thấy một điểm đen. Điểm đen lúc ẩn lúc hiện rồi ngày càng gần, khi nước biển cuộn trào, tấm lưng của cá voi sát thủ lộ ra.
"Là cá voi sát thủ!"
Nàng vui mừng reo lên.
Cá voi sát thủ bơi đến đuôi thuyền lộ đầu ra trong miệng ngậm một con cá đuối. Nó phát ra tiếng nôn khan, con cá đuối với hàng dấu răng hằn rõ bị ném lên thuyền.
"Leng keng leng keng…"
Nó bơi quanh thuyền thay đổi điệu bộ phát ra âm thanh kỳ quái, vui vẻ chào hỏi Hải Châu.
"Dừng dừng dừng, ngươi mà kêu nữa là ta nôn ra đấy."
Hải Châu chịu không nổi trước liền cầm xẻng nhọn xuống lầu c.h.ặ.t bỏ gai xương cá đuối. Cá đuối đã c.h.ế.t, mang về cũng không tươi nên nàng dùng xẻng nhọn xẻ ra, cắt thành từng miếng thịt to bằng cái bát ném cho cá voi sát thủ.
Tiếng nôn khan cuối cùng cũng ngừng. Cá voi sát thủ bơi lượn bên mạn thuyền há miệng rộng chờ được cho ăn. Nó phát hiện thịt cá ném vào miệng không cần nhai cứ thế tuột xuống bụng. Ăn xong một con nó lặn xuống biển phát ra tiếng kêu kéo dài trong nước.
Khoảng một nén nhang sau, một đàn cá voi sát thủ xuất hiện, mỗi con mang theo con mồi. Trên thuyền liên tiếp bị ném lên những con cá đuối lớn nhỏ khác nhau thậm chí còn có một con cá mập choai choai nằm vắt ngang đuôi thuyền.
Cá đuối và cá mập vẫn còn sống, bụng cá mập m.á.u chảy xối xả. Hải Châu và Tề lão tam nhìn nhau, trong khi đàn cá voi sát thủ vây quanh thuyền thỉnh thoảng lại há miệng rộng nhắc nhở.
Hải Châu cầm xẻng nhọn c.h.ặ.t đứt gai xương cá đuối trước, Tề lão tam xuống khoang đáy lấy d.a.o phay lên. Hai thúc cháu ngồi xổm trên boong thuyền như đồ tể xẻ thịt cá đuối, lọc xương rồi ném thịt xuống cho cá voi ăn.
Con cá voi sát thủ lớn nhất dài hơn cả con thuyền. Lúc Hải Châu cho nó ăn phát hiện hàm răng nó quá nửa đã mòn vẹt, mặt răng ố vàng ngả đen, răng nanh mòn như răng hàm người, c.ắ.n xé con mồi có lẽ lực bất tòng tâm, thảo nào chúng thích ăn thịt cá đã cắt sẵn.