Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 400: Cá voi sát thủ mang cá ngừ đại dương đến (1)


"Nói thử một câu xem nào." Hải Châu nắm chân con vẹt, hỏi: "Sao giọng lại khàn thế này? Hôm Hàn Tễ dạm ngõ ngươi cũng hùa theo hò hét ầm ĩ đấy à?"

Con chim còn chưa kịp phản ứng thì Hàn Tễ đã trả lời thay nó:

"Nó vui quá đấy mà, bay suốt dọc đường ra sức hô hoán chúc mừng chúng ta. Ta sẽ hậu tạ nó t.ử tế."

Con vẹt nghe vậy thấy cũng có lý liền gật đầu lia lịa, đúng là phải hậu tạ nó.

"Được rồi, thế thì ở nhà mà dưỡng giọng, không ai làm phiền ngươi đâu."

Hải Châu xoa mỏ chim, thầm nghĩ cuối cùng cũng được yên tĩnh hai ngày.

...

Một đêm trôi qua, trời sáng không có chim gọi dậy, cả nhà Hải Châu đều ngủ nướng. Khi tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ thì mặt trời đã lên cao.

"Ơ? Chó vẫn không ăn cơm à?"

Hải Châu súc miệng xong ra xem ch.ó thấy nó ủ rũ, mũi cũng khô cong, chứng tỏ nó không uống nước. Nó nhịn ăn nhịn uống suốt một đêm, đây là tuyệt thực rồi.

"Đi đi đi, ta đưa ngươi về, đúng là đồ cố chấp." Hải Châu lo con ch.ó lại bị bệnh nên không kịp ăn sáng mà cởi dây xích dắt nó ra cửa, "Đi, ta đưa ngươi về tìm Vu Lai Thuận, tìm Bình Sinh, tìm Tần Kinh Nương."

Con ch.ó vàng lớn chân tay bủn rủn bước ra cửa, nó cụp đuôi đi theo đường cũ ra khỏi ngõ, tai rũ xuống đi trên con đường tấp nập. Quán ăn sáng tỏa mùi thịt thơm phức, sạp thịt heo có ch.ó canh gác nó cũng chẳng buồn liếc mắt mà đi thẳng ra khỏi trấn, nhằm hướng thôn Hồng Thạch mà đi.

"Ngươi đúng là con ch.ó trung thành, sau này ta không mắng ngươi nữa." Hải Châu đi chậm rãi bên cạnh nó nói: "Vu Lai Thuận không nói chuyện với ngươi à? Ông ấy đâu phải không cần ngươi nữa."

Vào thôn Hồng Thạch, con ch.ó vàng giằng dây thừng chạy vào nhà. Hải Châu đuổi theo sau. Con ch.ó vào cửa trước tủi thân kêu "ăng ẳng" một tiếng.

"Sao ngươi lại về đây?"

Vu Lai Thuận nghe tiếng đi ra.

Con ch.ó thấy người liền vẫy đuôi rối rít, tai lại cụp xuống kêu ư ử, nghe tiếng cũng biết nó đang đau lòng.

"Nó tưởng mọi người không cần nó nữa nên tuyệt thực đấy. Cơm không ăn nước không uống, mũi khô cong cả rồi." Hải Châu chạy vào giải thích, "Chó khôn lắm, mọi người nuôi cho tốt vào. Đừng cho mượn, càng đừng cho ai, cứ để nó ở nhà trông nhà thôi."

Tần Kinh Nương nghe vậy múc gáo nước ra, nước vừa đổ vào bát con ch.ó lập tức lao tới uống, một hơi cạn sạch chỉ còn chút cặn.

Hải Châu ăn sáng ở nhà Vu Lai Thuận. Lúc nàng đi, con ch.ó vàng lớn rúc dưới gầm bàn không nhúc nhích vì sợ nàng lại dắt nó đi, khác hẳn với vẻ quyến luyến tiễn nàng ra tận cổng thôn ngày thường.

"Đối xử tốt với tiểu Hoàng nhé, nó chỉ nhận ba người nhà đệ thôi đấy."

Hải Châu dặn dò lại lần nữa.

"Vâng, sau này gọi nó là Vu Tiểu Hoàng."

Bình Sinh nói.

Vu Lai Thuận nghẹn lời không biết nên phản ứng thế nào, nói ra người ta cười cho thối mũi.

"Hay là gọi Tần Tiểu Hoàng? Con theo họ ta, ch.ó theo họ nương con?"

Ông ta thương lượng với Bình Sinh.

Tần Kinh Nương hừ lạnh, nói:

"Mai ta đổi tên cho con ch.ó thành Tiểu Vu."

Hải Châu vẫy tay chào Bình Sinh, hai tỷ đệ rời đi mặc kệ họ đấu khẩu.

Đi ngang qua bến tàu thấy đàn cá voi sát thủ đã đến. Ngư dân ra khơi đ.á.n.h cá, thuyền căng buồm đi xa, cá voi sát thủ không ngừng ngó nghiêng lên thuyền. Có người đ.á.n.h bạo sờ một cái, tiếp xúc gần cảm giác trơn tuột lướt qua tay, lòng bàn tay lạnh toát, chân sợ đến mức nhũn ra.

Hải Châu dắt Bình Sinh về nhà, rẽ qua phố thấy trong ngõ đã có người đang rải đường. Binh lính múc bùn sông trộn với cát đá rải lên mặt đất sau đó nếu trời nắng thì phơi vài ngày, khô rồi dùng cọc gỗ đầm c.h.ặ.t mặt đường. Sau cơn mưa lại trải thêm một lớp đá cuội lấy từ bờ biển, đá đóng c.h.ặ.t vào đất dù có mưa to thì đường trong ngõ cũng bằng phẳng.

Hải Châu kéo Bình Sinh đi đường vòng về, nàng nói với cậu bé:

"Đợi ta thành thân xong là chuyển đi đấy."


"Vâng, đệ biết rồi, nãi nãi, nhị thúc, tam thúc, cả ca ca tỷ tỷ và đệ muội của tỷ đều chuyển lên phủ thành."

Bình Sinh buồn bã.

"Đệ có muốn đi cùng mọi người không?"

Hải Châu ôn tồn hỏi.

Bình Sinh lắc đầu:

"Đệ cũng giống tiểu Hoàng thôi."

Hải Châu hiểu rồi thở dài có chút buồn phiền. Những người Vu Lai Thuận quen biết đều ở Vĩnh Ninh, ông ta không thể bán hết gia sản chuyển lên phủ thành nên Tần Kinh Nương và Bình Sinh cũng không thể đi theo nàng.

"Đệ về nói với nương một tiếng, sau này mọi người chuyển đi rồi, cả nhà đệ chuyển sang ngõ Đá Xanh mà ở, hàng xóm ở đó tốt lắm."

Bình Sinh vẫn lắc đầu:

"Nương không đồng ý đâu, bà ấy không muốn nhận tiền của tỷ."

"Đệ hiểu chuyện phết nhỉ."

"Đệ đâu có ngốc cũng không điếc." Bình Sinh thở dài như ông cụ non rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y Hải Châu nói: "Đại tỷ, tỷ đừng quên đệ nhé."

"Chắc chắn sẽ không đâu, mỗi tháng ta về đón đệ lên phủ thành chơi vài ngày nhé?"

"Được, đợi đệ lớn thêm chút nữa thì sẽ tự đi thuyền lên tìm mọi người." Bình Sinh dụi mắt, buồn bã nói: "Giá mà mọi người không chuyển đi thì tốt biết bao."

Hải Châu thở dài, xúi giục:

"Đệ về bảo nương tỉ tê với Vu thúc xem. Một năm ông ấy đi vắng hơn nửa năm, chi bằng chuyển lên phủ thành cũng chẳng khác gì ở Vĩnh Ninh. Hoặc là lúc ông ấy đi buôn bán thì đệ và nương lên phủ thành ở, khi nào ông ấy về hai người lại mang Tiểu Hoàng về."

"Được không?"

Bình Sinh động lòng.

"Được chứ, tin tưởng nương đi."

Hải Châu khẳng định.

"Vậy được, đệ về sẽ lén nói với nương."

Đến cửa Hàn gia, Hải Châu đưa Bình Sinh vào để cậu bé đi tìm Trường Mệnh. Nàng hỏi bà v.ú xem Hàn Tễ có nhà không.

"Thiếu tướng quân ra ngoài rồi, hình như đi bến tàu."

Hải Châu không về nhà mà lại đi ra bờ biển.

Hàn Tễ đang ở bến tàu xem cá voi sát thủ. Hắn phát hiện Vĩnh Ninh có rất nhiều người nơi khác đến, một phần là đi nhờ thuyền buôn từ hai vùng duyên hải đông tây tới cũng có một phần chèo thuyền đ.á.n.h cá xuôi dòng sông xuống, mục đích đều là xem cá voi sát thủ.

"Hải Châu đến rồi."

Có người gọi một tiếng.

"Kia có phải là người có thể đưa chúng ta ra biển không?"

Khách du lịch hỏi.

"Đúng đúng đúng, lát nữa thuyền cô nương ấy đi thì chúng ta đi theo là được, còn có thể xem cô ấy xỉa răng đ.á.n.h răng cho cá voi sát thủ nữa cơ."

Lão ngư dân đưa con đi học lại kiêm thêm nghề chở khách. Họ rao kiếm khách, mỗi người hai mươi văn, một chuyến chở năm người, nửa canh giờ một chuyến, nửa ngày cũng kiếm được nửa lượng bạc.

Hải Châu lấy cái còi ra thổi một hồi vang dội, tiếng còi vang vọng trên mặt biển. Cá voi sát thủ trong biển lần lượt nhảy lên khỏi mặt nước đáp lại bằng tiếng còi. Nàng bước nhanh lên thuyền, tiêu sái hất cằm với Hàn Tễ, nói:

"Thiếu tướng quân, có đi nhờ không?"

Hàn Tễ nhổ neo rồi sải bước dài lên thuyền:

"Đi."