Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 398: Con chó vàng tuyệt thực (1)


"Sao hỉ phục cũng do nhà trai chuẩn bị thế?"

Có người ngạc nhiên hỏi.

"Thiếu tướng quân cố ý chuẩn bị đấy, hoa văn trên hỉ phục đều do ngài ấy tự tay vẽ."

Bà mối hớn hở nói.

Hỉ phục được đưa vào phòng, Hải Châu nhìn Hàn Tễ nói:

"Ta chỉ việc gả người thôi à? Xem ra ta chẳng cần chuẩn bị gì cả."

Hàn Tễ chỉ vào con vẹt đang đậu trên cửa sổ rồi cầm lấy hỉ phục tìm phần tay áo, chỉ vào hình thêu nói:

"Của hồi môn của muội cũng không ít đâu."

Trên tay áo thêu chỉ bạc hình lão rùa, cá heo, cá voi sát thủ còn có cả con vẹt. Hải Châu mừng rỡ, nàng đón lấy hỉ phục nhìn kỹ. Hoa văn thêu trên áo lại là hoa văn gợn sóng, vạt áo dệt hình sóng biển.

"Cái này bắt đầu chuẩn bị từ bao giờ thế? Tốn không ít thời gian đâu."

Tề A Nãi hỏi.

Hàn Tễ cười mà không nói.

"Ta thích lắm."

Hải Châu ôm hỉ phục cười tươi. Bộ y phục này nàng phải giữ gìn cẩn thận, c.h.ế.t cũng mang theo xuống mồ.

Náo nhiệt qua đi, người xem tản dần. Hải Châu đứng trong sân nhìn đống sính lễ lộng lẫy trên đất. Vàng bạc ngọc ngà đẹp đến lóa mắt, lụa là gấm vóc dưới ánh nắng tỏa ra hào quang ngũ sắc. Nàng nhìn những rương gỗ và sọt gánh đầy sân, nhất thời không biết thu dọn thế nào, những thứ này dường như cũng chẳng có chỗ mà để.

Tề A Nãi từ ngoài cửa đi vào, nói:

"Trừ súc vật và bánh hỷ, còn lại vàng bạc ngọc ngà, lụa là gấm vóc, trà, d.ư.ợ.c liệu, đồ nội thất các thứ con mang đi hết đừng để ở nhà."

Hải Châu lấy từ trong rương lụa ra ba tấm sa tanh màu đỏ tía, đen sẫm và trắng vân mây đưa cho Tần Kinh Nương, nói:

"Con đếm rồi, sa tanh có tám rương, mọi người mỗi người lấy một ít về may y phục đợi lúc con xuất giá thì mặc."

Nhắc đến chuyện xuất giá, Tần Kinh Nương nhận lấy. Đến lúc đó bà ấy có thể làm mặt mũi cho Hải Châu, loại gấm hoa này bà đúng là không mua nổi. Nhưng bà cũng chỉ nhận vải vóc, những thứ khác nhất quyết không lấy.

Hải Châu nhờ mọi người giúp chuyển tiền sính lễ, trang sức và đồ trang trí vàng ngọc vào phòng nàng. Bình phong, bình hoa bày biện lên cho đỡ chiếm chỗ. Lụa là gấm vóc và d.ư.ợ.c liệu quý chuyển sang sân bên nhà Tề lão tam, bên đó còn phòng trống. Cứ để nguyên như vậy, đến ngày xuất giá lại chuyển lên thuyền chở đi phủ thành.

"Rương này là trà, trà để đâu vậy tỷ tỷ?"

Đông Châu chống hông hỏi.

"Trà... trà để ở phòng Phong Bình ấy, đến lúc đó dùng đãi khách." Hải Châu nói, "Chẳng phải còn có văn phòng tứ bảo sao? Cũng chuyển vào phòng Phong Bình ngủ đi."

Phong Bình mở một cái hộp ra nhìn thoáng qua rồi vội vàng đưa cho Hải Châu:

"Đại tỷ xem này, là khế đất."

Hải Châu nhận lấy hộp, năm trăm mẫu ruộng tốt ở Giang Nam còn có một tờ khế nhà.

"Tỷ phu của đệ đem hết gia sản ra để cưới thê t.ử đấy à?"

Chuyến đi hôm nay khiến Phong Bình chịu đả kích lớn, cậu cảm thấy mình sắp coi thường bạc rồi. Nửa ngày trời đã thấy hết phú quý cả đời người.

Hải Châu đóng hộp lại, vỗ vai Phong Bình cười nói:

"Tiểu t.ử phải cố gắng lên, sau này thê t.ử đệ khi xuất giá có được nở mày nở mặt hay không là trông cậy vào đệ đấy."

"Hay là đệ đổi tên thành Phong Cảnh? Không gọi là Phong Bình nữa."

"Không có tiền đồ."

Tề A Nãi mắng yêu.

Phong Bình cười ha ha quay người tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Hòm xiểng cái nào chồng được thì chồng, cái nào nhét được thì nhét, hai cái sân nhỏ miễn cưỡng chứa hết. Cuối cùng còn thừa hai gánh bánh hỷ, tam sinh, hai con cá lớn, sáu hũ rượu, bốn loại quả khô, bốn loại kẹo, quả tươi, hai đấu gạo. Cá để đến giờ đã không còn tươi, Hải Châu bảo Đông Châu dọn dẹp nấu cho mèo ăn. Xương heo lớn và thịt heo bảo Tần Kinh Nương mang về, người ăn thịt ch.ó gặm xương. Các thứ khác mỗi loại lấy ra một phần cho bà ấy mang đi, bánh hỷ thừa thì chia cho hàng xóm láng giềng. Sau một hồi loay hoay thì trong sân mới có chỗ đặt chân.

"Tối đến ta dắt ch.ó sang buộc trong sân trông nhà. Nhà cháu nhiều đồ giá trị quá, trộm vào vớ bừa một món cũng đủ ăn nửa đời người."

Vu Lai Thuận nói.

"Nó có chịu không?"

Hải Châu buột miệng hỏi.

"Cho thịt ăn là nó chịu ngay, để ta thương lượng với nó."

Vu Lai Thuận cười.

"Thế thì được, thúc phải thương lượng kỹ với nó nhé, đến đây cháu cho nó ăn ngon uống say." Hải Châu cũng cười, nói: "Đừng nấu cơm nữa, hôm nay ra t.ửu lầu ăn, gọi cả tân cô gia nữa, bữa này con mời."

"Đúng là con nên mời, hầu bao rủng rỉnh sắp nứt ra rồi."

Tề lão tam nói.

"Các con đi đi, lúc về mang cho ta hai món là được, ta ở nhà trông nhà." Tề A Nãi thò đầu ra từ bếp nói. Bà đang bận làm thịt muối, nói xong lại rụt vào lầm bầm: "Nhà nghèo chứa bạc vạn, ta ngủ cũng phải mở một mắt. Ta không đi ăn đâu, đi rồi ta không yên tâm."

"Con bảo Hàn Tễ phái hai lính canh đến trông rồi mà."

Hải Châu nói.

"Lính canh thì lính canh, ta vẫn phải trông nhà."

Tề A Nãi nói gì cũng không chịu đi, khăng khăng bắt Hải Châu mang đồ ăn về.

Không chỉ bà, ngay cả Tề lão nhị cũng không chịu đi. Hải Châu đành dẫn những người khác, lại sang nhà bên gọi Hàn Tễ và Trường Mệnh, cả đoàn vui vẻ ra t.ửu lầu.

Lúc này ở vùng biển gần bờ, đàn cá voi sát thủ cùng kêu lên một tiếng tản ra lặn xuống biển rời đi. Cá heo đang nấp dưới đáy biển xa xa nghe tiếng, hoảng sợ chui tọt vào bụi rong biển ẩn nấp. Đàn cá voi sát thủ gầm rú lướt qua, mãi đến khi tiếng kêu phẫn nộ không còn nghe thấy nữa thì nó mới run rẩy trồi lên mặt nước thở lấy hơi.

Hải Châu gặp Mao Tiểu Nhị ở t.ửu lầu mới biết đàn cá voi sát thủ đã lượn lờ ở vùng biển gần bờ cả nửa ngày. Lúc này nàng mới nhớ ra mình thất hứa, thảo nào cứ thấy quên quên cái gì đó.

"Huynh không vội về phủ thành chứ?" Nàng hỏi Hàn Tễ, "Nếu không vội về, ta đưa huynh ra biển xem cá voi sát thủ."

"Đánh răng cho cá voi sát thủ."

Trường Mệnh cười khúc khích.

"Không vội về đâu, việc ở phủ thành có cha nương ta lo liệu, cuối tháng chín ta về là được." Hàn Tễ uống ngụm trà, cười nhìn Hải Châu cảm thấy không thể giấu giếm dưới mắt nàng được nên thú thật: "Hơn một tháng còn lại ta ở lại Vĩnh Ninh sửa đường trồng hoa. Đường từ ngõ Đá Xanh ra bến tàu hoang vu quá nên trồng một hàng hoa thụ, đẹp cho mình ngắm, hương thơm tặng người đời. Nếu hoa thụ sống sót qua mùa bão năm sau thì bao nhiêu năm sau con đường hoa này cũng sẽ có câu chuyện để kể."

Đông Châu ôm n.g.ự.c hít hà. Nàng ấy nghe mà muốn rụng tim, có tâm quá đi mất.

Hải Châu nghe rõ tiếng tim đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng cười không khép được miệng, chẳng còn chút e lệ nào lấy khăn che miệng, đuôi mắt cong lên vui sướng vô cùng.

"Huynh quyết định việc này từ bao giờ thế?"

Nàng nũng nịu hỏi.

"Lâu rồi."

Sau khi cầu hôn hắn đã bắt đầu suy tính, lúc bận rộn thì không rảnh nghĩ nhưng đêm nằm không ngủ được trong lòng hắn ấp ủ đủ mọi ý tưởng. Bản vẽ hỉ phục chính là được vẽ ra vào lúc đêm hôm khuya khoắt. Vẽ xong, nhân dịp về phủ thành hắn bàn bạc với thợ thêu cuối cùng chọn kiểu dáng rồi nhờ ma ma bên cạnh nương hắn xin số đo của Hải Châu, gấp rút gửi đi Giang Nam. Trước tiên dệt gấm hoa văn gợn sóng và đồ hình sóng biển rồi huy động hơn hai mươi thợ thêu làm ngày làm đêm. Khăn quàng vai thêu ráng chiều, hai tay áo hỉ phục thêu rùa biển, cá heo, cá voi sát thủ. Sau này có thêm con vẹt hắn lại vẽ thêm rồi gửi đi bảo người ta tìm chỗ trống thêu vào.