Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 389: Hải Châu vẫn tốt nhất (1)


Ngoài tường vang lên tiếng hắt hơi, con mèo trắng lớn bước những bước chân dài đi vào. Nhìn thấy Hải Châu và Đông Châu nó vội vàng chạy tới nhưng chưa đến gần lại hắt hơi thêm cái nữa.

"Ngươi ngửi không quen mùi này à?" Hải Châu nhìn con mèo một cái rồi giơ thanh trầm hương đang cháy đưa vào phòng Tề lão nhị, nói: "Nghe người ta nói mùi trầm hương giúp dễ ngủ, nhị thúc thử xem sao."

"Được." Tề lão nhị vẫn chưa ngủ, nằm trên giường phe phẩy quạt hương bồ, ôn tồn hỏi: "Lần này đi chơi có vui không? Triều Bình không quấy chứ?"

"Không quấy đâu, đệ ấy hiểu chuyện lắm, ngày nào cũng chơi đùa vui vẻ." Hải Châu đi ra ngoài, nói: "Nhị thúc nghỉ ngơi đi, bọn con cũng về phòng ngủ đây."

"Ừ."

Hải Châu châm thêm một thanh trầm hương nữa, mang vào phòng thấy con vẹt đang ngồi gà gật trên bàn. Nhớ tới phản ứng của con mèo, nàng đưa thanh trầm lại gần nó huơ huơ thấy con chim không có phản ứng gì. Nàng cắm thanh trầm xuống đất, làn khói trắng mang theo mùi hương thoang thoảng bay lên.

Hải Châu và Đông Châu nằm vào chiếc giường vỏ sò, chăn đệm mềm mại tiếp xúc với lớp vỏ cứng rắn, so với boong thuyền chòng chành thì cảm giác vững chãi này khiến người ta yên lòng.

Vừa nằm xuống cơn buồn ngủ đã ập đến, Hải Châu nhắm mắt thở dài một tiếng suy nghĩ trong chốc lát đã chìm vào yên lặng.

Khi tiếng thở của Đông Châu và Hải Châu đã đều đều, con vẹt hé mắt lén nhìn. Nó cẩn thận bay đến chân Hải Châu rồi nhẹ nhàng thu cánh đậu lên vỏ sò. Con chim ngồi xổm trên chăn đệm, đầu gác lên lớp vỏ mát lạnh bắt chước Hải Châu cũng khẽ thở dài một tiếng rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Mặt trời trên bầu trời phía trên sân nhà dần ngả về tây, bóng râm trong tiểu viện ngày càng nhiều, gió biển thổi qua cũng bớt đi vài phần nóng bức thêm một chút mát mẻ.

Tề lão tam bế Tinh Châu sang thấy Tề A Nãi đang ngồi giặt y phục dưới mái hiên. Chậu y phục toàn màu hồng xanh nhìn là biết của hai tỷ muội Hải Châu và Đông Châu.

"Người đâu cả rồi? Không có nhà à?"

Hắn hỏi.

"Vẫn đang ngủ. Con đỡ nhị ca con dậy rồi đẩy nó ra ngoài đi, trong ngõ gió to mát mẻ hơn."

"Vâng."

Tề lão tam kẹp Tinh Châu vào nách một tay nhấc bổng nhị ca đặt lên xe lăn, dùng thanh gỗ chèn bánh xe lại rồi đẩy người ra ngoài.

"Thơm quá…"

Tinh Châu khụt khịt mũi.

Tề lão tam lúc này mới phản ứng lại cũng ngửi thấy mùi thơm, chỉ là không nghĩ nhiều.

"Hải Châu mang về đấy, cháy hết rồi mà mùi hương vẫn chưa tan."

Tề lão nhị nói.

"Mùi thơm thật đấy."

Tề lão tam đẩy xe lăn đi tiếp, ra khỏi cổng lớn hắn lại bế Tinh Châu lên sau đó vào nhà đẩy xe gỗ xách thùng đi múc nước. Tắm rửa lại giặt y phục, hai lu nước không đủ dùng cho buổi tối.

Đợi hắn múc nước về thì Hải Châu và Đông Châu đã ngủ dậy. Hai người ngồi ở ngoài cổng lớn, mỗi người cầm một bát nước uống từng ngụm nhỏ.

"Đó là ai thế? Còn nhớ không?"

Tề lão tam chỉ cho Tinh Châu.

Tinh Châu ngẩng đầu lên, ngón chân đang ngậm trong miệng rơi ra, nước dãi kéo thành sợi dài nghiêm túc nhìn chằm chằm người đang ngồi ở cửa.

"Tam thúc đi múc nước về đấy à?" Hải Châu đặt bát xuống đứng dậy đi đến bên xe gỗ bế Tinh Châu xuống, mặt đối mặt hỏi: "Muội là ai thế này?"

"Chắc nó cũng đang muốn hỏi câu đó đấy." Tề lão nhị cười nói: "Tinh Châu, tỷ ấy là ai? Có phải đại tỷ của con không?"

Hai chữ "đại tỷ" vừa thốt ra thì Tinh Châu lập tức òa khóc, miệng mếu máo, mắt ngập nước, nước mắt từng giọt lăn dài xuống.

"Sao lại khóc? Không nhận ra thật à?"

Đông Châu ghé đầu vào hỏi.

Con vẹt đang ăn, nghe tiếng khóc liền bay nhanh tới đậu trên mái nhà nghiêng đầu quan sát, trong miệng vẫn còn nhai hạt thông thơm phức.

Bối Nương từ trong phòng đi ra ngó xem, chào hỏi Hải Châu và Đông Châu một tiếng rồi lại đi vào hoàn toàn không để ý đến đứa trẻ đang khóc tóang lên.

"Ta trông đâu có đáng sợ?" Hải Châu đưa Tinh Châu cho Tề lão tam vừa đi ra, nói: "Trí nhớ của muội còn không bằng một con chim."

Tinh Châu vừa vào lòng Tề lão tam lập tức nín bặt, hí mắt trộm nhìn Hải Châu và Đông Châu.

Tề lão nhị phát hiện ra liền nháy mắt với Hải Châu và Đông Châu. Hai người lập tức quay đi không thèm để ý đến Tinh Châu nữa một người tết tóc cho mình, một người gọi con chim xuống, vuốt lông gãi ngứa cho nó sợ trên người nó có rận.

"Thiếu tướng quân không sang à?"

Tề lão tam hỏi, thấy Tinh Châu giãy giụa đòi xuống đất hắn liền đặt con bé xuống.

"Huynh ấy về phủ thành rồi, còn có việc quan trọng cần giải quyết." Hải Châu vỗ vào cái chân mèo đang lén lút thò tới, nói: "Đói thì đi bắt cá mà ăn, cấm được đ.á.n.h chủ ý lên con chim."

Mèo trắng lớn l.i.ế.m chân, giấu móng vuốt nằm rạp xuống đất nhưng khóe mắt vẫn liếc nhìn con chim phía trên. Nghe thấy tiếng động trong phòng, nó uể oải vươn vai rồi chậm rãi đi vào, thấy Tinh Châu đang vịn vào sọt đứng dậy.

"Meo~"

Tinh Châu ném quả chuối cho mèo rồi lại cầm lấy một quả khác, bò bốn chân ra ngoài. Tay cầm chuối bò không tiện, con bé nhét hết vào yếm rồi vác cái bụng phình to tiếp tục bò.

Tề A Nãi thấy thế ho khan một tiếng, Tinh Châu sợ bị cướp mất nên bò càng nhanh hơn.

"Mới tắm rửa thay y phục cho con xong đấy, một ngày ba bộ y phục cũng không đủ cho con làm bẩn."

Tề lão tam thở dài, đưa tay định bế con lên. Tinh Châu cố tình bò vòng qua hắn, mục tiêu rõ ràng bò đến chân Hải Châu rồi hì hục móc ra một quả chuối đưa cho nàng.

"Cho ta à?" Hải Châu ngạc nhiên, nhận lấy quả chuối nói: "Chẳng phải không nhớ ta sao?"

"Xem ra là nhớ đấy. Lúc nãy khóc có lẽ là giận dỗi vì mọi người đi chơi hết, bỏ lại mình con bé."

Tề lão nhị cười nói.

Tinh Châu lại đưa cho Đông Châu một quả chuối rồi toét miệng ngồi phịch xuống đất cười.

"Con bé béo này." Đông Châu véo má tiểu muội một cái rồi vớt con bé lên đặt ngồi trên đùi, "Gọi tỷ đi, gọi thì cho ăn."

"Tỷ tỷ ~~"

Con vẹt học theo.

Mèo nhìn thấy cơ hội, nhanh như chớp đưa chân ra tát một cái thật mạnh vào đầu con chim.

"Á á…" Con vẹt kêu đau, "Đau đau đau..."

"Để ta xem nào,"

Hải Châu giữ đầu con chim cẩn thận kiểm tra thấy lông không rụng mà da không trầy xước, xem ra mèo chỉ muốn đ.á.n.h chim chứ không giơ móng vuốt ra.

"Không sao đâu, không chảy m.á.u." Hải Châu an ủi rồi bóc vỏ chuối đưa đến bên mỏ chim, nói: "Ăn miếng chuối cho ngọt giọng, chỉ cho ngươi ăn thôi không cho mèo ăn đâu."

Con chim c.ắ.n một miếng, thù hằn nhìn chằm chằm con mèo trên tường muốn Hải Châu báo thù cho nó.

"Mèo ở trên tường, ta không bắt được nó." Hải Châu lại dí quả chuối vào mỏ chim, bắt nó ăn tiếp, "Mau ăn đi, ăn xong tỷ tỷ đưa ngươi đi cưỡi rùa."

Tề lão tam xì một tiếng, nói:

"Lấy nó ra dỗ tiểu hài t.ử thật đấy à? Con chim này càng nuôi càng đỏng đảnh, chẳng ra dáng chim ch.óc gì cả."

Con vẹt định nói, vừa mở miệng Hải Châu lại nhét chuối vào không cho nó lên tiếng.

"No rồi."