Hải Châu lại mua một cái gáo dừa, rót một ít nước cho con vẹt uống rồi hỏi:
"Ngọt chứ, ngươi có nếm ra không?"
Con vẹt từng ngụm hút nước, uống no rồi nó thử bay lên ngọn cây học theo động tác của người vặn dừa xanh, nào là cào, nào là mổ, loay hoay cả buổi mới làm rụng được một quả dừa xuống đất.
Buổi tối người ta để dừa xanh đầu giường giải khát, cạnh tổ chim của nó cũng có một quả dừa lớn chi chít vết cào, mỗi lần tỉnh giấc là nó lại hút vài ngụm nước dừa.
"Bịch" một tiếng, con vẹt giật mình bay lên cánh quệt vào làm đổ tổ chim, quả dừa bên cạnh cũng lăn lông lốc xuống sàn, boong thuyền rung lên một cái. Mọi người trong khoang đều tỉnh giấc.
"Ngươi làm cái trò gì thế?"
Hải Châu ngáp dài ngồi dậy nhìn ra ngoài trời mới tờ mờ sáng.
Con vẹt đậu trên bàn cũng ngơ ngác, nó bị giật mình tỉnh giấc nhưng không biết cái gì làm nó giật mình, có lẽ là đang nằm mơ chăng?
"Đói à?"
Hải Châu hỏi.
"Đói bụng."
Con chim thuận thế gật đầu.
"Đợi chút." Hải Châu mặc quần áo ra khỏi thuyền nhặt quả dừa ném ra ngoài cửa sổ, chải tóc rồi mở cửa khoang mang chim ra ngoài. Thấy Hàn Tễ đứng bên ngoài nàng dụi mắt hỏi: "Huynh cũng dậy sớm thế?"
Hàn Tễ chỉ vào quả dừa lăn lóc trên bãi cát, nói:
"Dừa rơi từ trên cây xuống, ta nghe thấy tiếng động nên dậy."
"Chim cũng nghe thấy."
Con vẹt lúc này mới phản ứng lại.
"Chẳng phải ngươi bảo bị đói tỉnh sao?"
Hải Châu bước xuống thang gỗ, nếu không phải đói thì nàng đi rửa mặt trước đã.
Đông Châu, Phong Bình, Trường Mệnh, Triều Bình và Bình Sinh lục tục đi lên. Trừ Bình Sinh ra, bốn đứa kia đều phấn khích chạy xuống thuyền đi xem cua bò xuống cây.
Hải Châu bưng nước từ khoang đáy lên thấy Bình Sinh ngơ ngác ngồi ở tầng hai nhìn ra biển, mặt hướng về phía đông, nàng liền gọi:
"Vẫn chưa tỉnh ngủ à? Rửa mặt trước đi, buổi sáng mát mẻ chúng ta đi chơi trên đảo sớm một chút, trưa nắng lại về ngủ bù."
Bình Sinh bước đôi chân ngắn xuống lầu, vẻ mặt không vui lắm.
"Hải Châu…" Con vẹt reo hò bay tới, móng vuốt buông lỏng, một c.o.n c.ua dừa rơi bịch xuống boong thuyền, "Cho ngươi ăn này."
"Cua xuống cây rồi, mau bắt đi."
Tiếng Đông Châu vọng lại.
Hải Châu vắt khăn lau mặt cho Bình Sinh, nói:
"Đệ cũng mau đi xem đi, về còn kể cho nương nghe, nương chưa thấy cua biết leo cây bao giờ đâu."
"Vâng."
Bình Sinh tỉnh táo hẳn, tự cầm khăn lau mặt rồi quay sang đưa tay nhờ thị vệ bế xuống thuyền.
"Chúng ta cũng đi bắt cua thôi, trưa nay nướng cua ăn."
Hải Châu vẫy tay với con chim, một người một chim nhanh nhẹn rời thuyền.
Con cua bị ngã ngắc ngoải trên boong thuyền không ai nhặt. Lão rùa bò ra từ chậu nước dưới thang gỗ kéo c.o.n c.ua vào chậu, c.ắ.n vỡ mai cua gặm thịt ngon lành.
Cua dừa trời tối leo lên cây đến bình minh bò xuống. Người trên đảo trời chưa sáng đã đến đợi dưới gốc dừa, cua bò xuống là tóm ngay ném vào thùng. Đứng dưới đất nhìn lên, một cây dừa ít nhất cũng treo sáu bảy c.o.n c.ua, con nhỏ mai vàng còn con to mai đen đỏ.
"Cua cái bụng căng đừng bắt." Một tiểu cô nương do dự đi tới nói với Đông Châu, "Cua cái đẻ trứng, chúng ta mới có cua dừa bắt mãi không hết."
"Được rồi."
Đông Châu lấy hai c.o.n c.ua cái trong thùng thả ra bãi cát. Cua dừa vừa chạm đất liền chui tọt vào hang cát.
"Triều rút rồi."
Không biết ai hô lên một tiếng.
Những người đang canh dưới gốc cây lập tức giải tán chạy ra bãi biển lội xuống nước. Nước biển trong vắt, họ xách giỏ tre vớt tôm cá cua ở vùng nước nông.
"Họ đi rồi chúng ta bắt, Phong Bình, đệ ra cây kia, cua sắp xuống rồi. Trường Mệnh, đệ ra cây khác canh chừng."
Đông Châu phân công.
"Nhị tỷ, còn đệ thì sao?"
Bình Sinh hỏi.
"Đệ và Triều Bình xách thùng cho chúng ta."
"Đệ cũng bắt được cua mà."
Bình Sinh chạy đến một gốc cây không người, Triều Bình thấy vậy cũng chạy theo.
"Cẩn thận dừa rơi trúng đầu đấy."
Hàn Tễ đứng canh một bên, phất tay bảo thị vệ qua trông chừng. Hắn nhìn sang bên kia, Hải Châu và con vẹt đang phối hợp nhịp nhàng. Con vẹt bay lên cây đạp cua hoặc dùng mỏ mổ cho cua rơi xuống, Hải Châu ở dưới nhặt.
"Rơi rồi."
Con chim trên cây kêu.
"Nhặt được rồi."
Hải Châu đáp.
Cua trên cây bị nó dọa sợ thi nhau bò xuống, chưa kịp chạm đất đã rơi vào tay Hải Châu.
Đổi hai cái cây, thùng cua đã đầy ắp. Hải Châu gọi vọng lên:
"Đủ ăn rồi, không bắt nữa, xuống đi."
Con vẹt cũng đói vèo vèo bay xuống, lao thẳng về phía Hàn Tễ đậu trên vai hắn nói:
"Đói bụng, khát nước."
"Cơm sáng xong rồi, ăn cơm trước đi."
Hàn Tễ gọi rồi đỡ lấy thùng cua trên tay Hải Châu, đưa con chim lên thuyền trước.
Bữa sáng do đầu bếp nữ trên thuyền nấu. Gạo mua trên đảo, tối qua trước khi ngủ c.h.ặ.t dừa lấy nước đổ vào bếp lò hầm cháo suốt đêm. Sáng dậy cháo nhừ thơm phức mùi gạo, trước khi bắc ra lại gỡ thịt năm c.o.n c.ua thả vào cháo chần qua cho chín tới.
Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhạt chiếu lên boong thuyền. Trên boong bày bàn ăn, Hàn Tễ và Hải Châu cùng đám nhỏ quây quần bên bàn. Mỗi người một bát cháo cua, nửa quả trứng vịt muối nửa quả trứng gà luộc, thêm một đĩa trám muối, bữa sáng thanh đạm mà giản dị.
Con vẹt đã ăn trước rồi, đĩa ăn của nó có hạt dưa, đậu phộng, hạt thông và chuối cắt nhỏ, mỏ chim mổ vào đĩa sứ kêu lách cách.
Binh lính chuẩn bị xuống thuyền đi ăn cơm, Hải Châu thuận miệng gọi hai người lại:
"Khiêng lão rùa xuống dưới để nó tự kiếm ăn trong biển."
Sắp xếp xong cho tiểu hài t.ử, chim, rùa, nàng mới yên tâm cùng Hàn Tễ ăn cơm.
Mặt trời đỏ rực ló ra khỏi tầng mây trắng xốp. Ngư dân trên đảo chèo thuyền ra khơi đ.á.n.h cá, họ cũng không đi xa chỉ quăng lưới trong phạm vi ba mươi dặm quanh đảo. Người dân trên đảo không sống hoàn toàn dựa vào biển, họ còn trồng lúa nước và kê đậu nên không mạo hiểm ra khơi xa như ngư dân Quảng Nam.
"Đại tỷ, bao giờ chúng ta về?"
Bình Sinh hỏi.
Hải Châu nhìn sang Hàn Tễ, nói:
"Mai về, hôm nay muội đưa bọn trẻ đi chơi trên đảo, ta bàn thêm chút việc với lão tù trưởng."
"Được." Hải Châu gật đầu, "Trưa nay không cần gọi bọn ta ăn cơm đâu, bọn ta tự giải quyết."
"Giải quyết thế nào?"
"Nướng cua dừa, nướng gà, uống nước dừa."
"Hoan hô!"
Đông Châu reo lên, đám tiểu hài t.ử cũng hào hứng không kém.
Ăn xong xuống thuyền, lão tù trưởng dẫn người tới nói với Hải Châu:
"Trên đảo có một cái vịnh thích hợp để nghịch nước, không có sóng to gió lớn, lão thân cho người đưa các vị đi dạo nhé?"
"Vậy đa tạ lão tù trưởng."
Hải Châu mang theo bốn thị vệ, xách thùng đựng cua đi theo người dẫn đường.
"Đợi chim với." Con vẹt quắp túi hạt bay vội khỏi thuyền nói qua loa: "Hàn Tễ, chim đi đây."
"Con vẹt này thông minh thật."
Lão tù trưởng khen một câu.
"Cũng không ngốc lắm."
Hàn Tễ cười cười.
Người và chim ngồi xe la đi xa dần. Khoảng nửa canh giờ sau, đi ngang qua một nông gia Hải Châu mua bốn con gà sống nhờ người làm sạch mang theo. Mất thời gian như vậy, mặt trời lên cao mới đến vịnh.
"Oa, đẹp quá!"
Đông Châu trầm trồ.
"Chúng tôi gọi nơi này là vịnh Rừng Dừa, bãi biển nông, nước trong veo, dưới nước không có mạch ngầm, không gió cũng không sóng, biết bơi hay không đều có thể xuống nước chơi."
Nữ sử giới thiệu.
"Đúng là nơi tuyệt vời."
Nơi này rừng dừa bao quanh, khung cảnh thanh tịnh, mát mẻ hơn nơi khác, nước biển xanh biếc trong vắt như ngọc bích.
Trường Mệnh và Phong Bình xuống xe lao ngay xuống vịnh lội nước rồi ngụp lặn thỏa thích. Triều Bình và Bình Sinh thì thong thả c** q**n áo, tr*n tr**ng cười lớn lao xuống nước.
"Đông Châu muội cũng xuống chơi đi." Hải Châu lấy bọc muối ướp gà, ra gốc dừa nhặt hai tàu lá gói gà lại. Nàng bảo thị vệ chọn chỗ khuất gió nhóm lửa dặn: "Đá nung nóng thì ném gà bọc lá xuống, sau đó đốt lửa trên đá, đá nóng làm chín gà, hiểu chưa?"
"Đã hiểu."
Thịt vệ nhận bốn con gà và hai thùng cua đi ra xa một chút để làm.
Hải Châu mặc nguyên y phục xuống nước, rủ nữ sử cùng xuống chơi. Nàng giẫm lên cát mịn sạch sẽ, nằm ngửa trong nước, đầu gối lên tàu lá dừa xanh mướt dùng chân đạp nước, mặc kệ trôi dạt tự do.
Con vẹt sợ nóng, nó ngồi trên cây dừa c.ắ.n hạt thông tanh tách, ăn chán lại bay vào rừng tìm quả mọng. Người chơi nước thì nó ăn, người ăn cơm thì nó rúc trên cây ngủ, người ăn no chạy vào rừng dừa chơi nó phấn khích bay trước dẫn đường đi hái quả.
"Oa, buồng chuối to quá, nhiều cây chuối quá." Trường Mệnh phấn khích kêu lên, "Ta muốn c.h.ặ.t mang về."
"Những thứ này đều là mọc hoang à?"
Hải Châu hỏi.
Nữ sử gật đầu:
"Hai cây chuối là đủ cho cả nhà già trẻ ăn rồi, không ai cố ý trồng đâu."
"Các vị có thể trồng nhiều một chút rồi chở thuyền sang bán ở Quảng Nam mà."
Hải Châu nói.
"Tù trưởng đang bàn với Thiếu tướng quân, nếu ngài ấy cho phép bán sang Quảng Nam thì chúng ta sẽ bán."
Thị vệ dẫn đám trẻ đi c.h.ặ.t chuối, con vẹt cũng bay theo xem náo nhiệt. Hải Châu cùng nữ sử đổi hướng đi dạo tiếp. Dừa rụng dưới gốc cây đã chuyển màu đen sẫm thậm chí mục nát, cua dừa đào vỏ chui vào ăn cùi dừa, người đi qua chỉ nghe thấy tiếng lạo xạo.
Nữ sử hái hai quả màu đỏ đưa cho Hải Châu, nàng ăn thử một miếng rồi nói:
"Cô nương nếm thử đi, nếu ngon chúng ta sẽ hái bán cho các vị."
"Đây là quả gì?"
Hải Châu hỏi.
"Không biết, quả dại thôi, từ nhỏ đã ăn rồi."
Hải Châu nghĩ mọi người không oán không thù, chắc không đến nỗi dụ nàng ăn quả độc. Nàng lau bụi c.ắ.n một miếng, vỏ đỏ thịt trắng không ngon lắm, thảo nào là quả dại không tên.
Đi thêm vài bước, Hải Châu nhặt được ổ trứng chim rơi trên lá khô dưới gốc dừa, bên cạnh còn có vỏ vỡ có thể là do cua dừa ăn mất.
Đi xa rồi, Hải Châu dừng bước quay lại. Nhóm Đông Châu đã c.h.ặ.t được bốn buồng chuối, người vẫn còn đang trên cây.
"Đủ rồi, nhiều quá không mang nổi đâu."
Nàng đứng dưới cây gọi.
Con vẹt tha một quả chuối chín nẫu bay xuống đưa cho Hải Châu, chưa bóc vỏ đã ngửi thấy mùi thơm nồng.
Hải Châu bẻ một miếng cho chim ăn trước, con chim quay đầu từ chối:
"Ngươi ăn đi, chim ăn rồi."
Chuối chín cây tự nhiên mềm ngọt, Hải Châu bóc vỏ ăn ba miếng là hết. Nàng nhìn những buồng chuối trên đất, vỏ đa phần vẫn xanh chỉ lác đác vài quả vàng.
"Cảm ơn ngươi nhé, chọn kỹ thế mới để lại cho ta quả ngọt nhất."
Nàng nghiêng đầu nói.
Con chim hài lòng, vểnh đuôi tinh nghịch nói:
"Không cần cảm tạ."
Nữ sử đứng bên cạnh cười, con chim này thú vị thật.
Mọi người đều xuống cây, thị vệ khiêng chuối chất lên xe la. Xe la chở người và chuối chậm rãi quay về. Y phục ẩm ướt dính đất cát cọ vào nhựa cây lại phơi nắng chang chang, lúc về nhàu nhĩ như dưa muối.
"Trông như đi chạy nạn ấy."
Trường Mệnh che miệng cười khúc khích.
"Đại tỷ, lần này về bao giờ chúng ta lại đến?"
Phong Bình vẫn chưa chơi đã.
"Chưa biết được, có thể là sang năm cũng có thể là năm sau nữa. Đợi đệ lớn bằng nhị ta đệ bây giờ thì tỷ mặc kệ đệ. Đệ muốn đến thì tự đi theo thuyền mà đến."
Hải Châu nói.
"Vâng."
Phong Bình trầm ngâm suy nghĩ.
Buổi tối dùng cơm ở nhà tù trưởng, Hải Châu đưa mọi người về thuyền. Rửa mặt đ.á.n.h răng xong thay y phục sạch sẽ, hong khô tóc rồi b.úi lên, lúc này mới cùng Hàn Tễ đến nhà tù trưởng.
Ăn xong về thuyền, lão rùa đã đợi sẵn trên bãi cát. Hàn Tễ xắn tay áo khiêng nó lên, từng bước leo lên thang gỗ lên thuyền.
Sáng sớm hôm sau được lão tù trưởng phân phó, hai mươi dân đảo vác chuối, dừa, gánh đồ dùng làm từ gáo dừa, đeo quạt và chổi làm từ lá dừa, buộc thêm c.o.n c.ua dừa thịt non lên thuyền. Họ theo thuyền đi Quảng Nam đi trước để làm quen địa bàn.
Cánh buồm giương lên, thuyền quan tiến vào biển rộng.
Bình Sinh đứng trên thuyền dậm chân háo hức:
"Đại tỷ, còn mấy ngày nữa chúng ta mới về đến nhà?"
"Đệ nhớ nhà rồi à?"
Hải Châu nhận ra.
"Vâng, đệ nhớ nương."
Nói xong mắt Bình Sinh đã rơm rớm nước.
Thuyền đi năm ngày thì đến Vĩnh Ninh. Đến nơi, dân đảo trên thuyền chỉ còn mười hai người, tám người kia lần lượt xuống ở các bến tàu dọc đường. Họ mang theo thư tay của lão tù trưởng và Thiếu tướng quân đi tìm đình trưởng địa phương trình bày tình hình.
"Tháng tư rồi, còn hơn một tháng nữa là cấm biển, ngày tháng trên thuyền trôi qua nhanh thật."
Hải Châu cảm thán. Nửa năm nay dường như làm được rất nhiều việc nhưng nàng lại cảm thấy không phong phú bằng những ngày đ.á.n.h cá ở nhà.