Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 351: Giúp đỡ cá voi sát thủ (2)


Tề lão tam đi kéo buồm, đang định hỏi Hải Châu hướng này có đúng không thì thấy nàng xách thùng múc nước rửa cái gai xương.

"Còn rửa làm gì? Vứt đi là được rồi mà."

Hắn nói.

"Mang về làm kỷ niệm, đợi con già rồi lấy ra ngắm." Cảm giác tim đập nhanh tan đi, Hải Châu lại bắt đầu khoe mẽ. Nàng nâng cái gai xương nói: "May có thúc đi cùng con không thì sau này con kể lại có khi người ta lại bảo con nói khoác lác."

"Cũng có thể họ cho là hai thúc cháu mình hùa nhau bịa chuyện đấy. Thôi đừng nghịch cái đó nữa, lại xem xem góc buồm thế này đúng chưa."

Tề lão tam nói.

Hải Châu lại đi chỉnh buồm. Con cá voi sát thủ kia đã vui vẻ nhập đàn, chúng kêu gọi nhau từng tiếng, cột nước phun lên hết đợt này đến đợt khác.

"Chúng nó đến kìa, chắc chắn là đến tiễn chúng ta đấy."

Tề lão tam vui vẻ nói.

Một đàn cá voi sát thủ lộ đầu, nhanh ch.óng bơi theo thuyền thoáng chốc đã đuổi kịp. Hải Châu và Tề lão tam cười toe toét nhìn thấy có con to con nhỏ, chúng là một gia đình.

Bỗng nhiên hai con cá voi sát thủ cỡ vừa bơi sát đuôi thuyền há to miệng, phát ra tiếng nôn khan với Hải Châu.

Hải Châu: ...

Tề lão tam: ...

Hai người nhìn nhau không nói gì sau đó cười lớn hạ buồm xuống.

Một lần lạ hai lần quen. Hải Châu cầm kẹp than dò xét trong miệng cá voi, dùng tấm ván gỗ chèn miệng nó lại, thò tay vào tìm đúng vị trí nhanh nhẹn rút gai xương ra.

"Xong rồi." Hải Châu vỗ vào cái trán to của cá voi sát thủ, nói: "Ăn uống đừng có ngấu nghiến nữa nhé. Chúng ta về đây, các ngươi cũng về đi."

Cá voi sát thủ lặn xuống nước, chúng há miệng nuốt thử thì phát hiện vật lạ trên lưỡi đã biến mất, từng con một kích động kêu to sau đó trồi lên mặt nước phun nước về phía thuyền, lưu luyến bơi theo tiễn đưa.

Mặt trời từ từ lặn về tây, một con thuyền được hai mươi ba con cá voi sát thủ vây quanh chạy về hướng đông bắc. Ráng chiều thay thế hoàng hôn, trăng tròn lại thay thế ráng chiều, con thuyền lớn vẫn được đàn cá voi sát thủ hộ tống. Chúng thay phiên nhau đi săn mồi rồi lại cực nhanh đuổi theo.

Từ hoàng hôn đến đêm tối, trên biển thỉnh thoảng vang lên tiếng kêu vang dội kéo dài. Tề lão tam phát hiện chúng thế mà biết thay đổi âm điệu giống như hát tuồng vậy, còn biết bắt chước tiếng đàn tỳ bà và kèn xô na, âm thanh lúc ai oán lúc hân hoan.

Nếu bảo trên biển có thuyền buôn chở ca nữ đàn tỳ bà bị chúng học lỏm được thì còn nghe lọt tai nhưng chúng đi đâu để nghe trộm tiếng kèn xô na thổi trong đám tang lúc hạ huyệt thế này? Hải Châu nghĩ mãi không ra.

Khi trăng lên đến ngọn liễu thì thuyền lớn cập bến. Tiếng kèn xô na nức nở từ biển vọng vào suýt dọa lính canh trên bến tè ra quần. Đợi nhìn thấy bóng thuyền mờ ảo, họ hét lên hỏi:

"Ai giả thần giả quỷ ở đó?"

"Là ta đây." Hải Châu sợ lính canh b.ắ.n tên, lớn tiếng gọi: "Ta là Hải Châu."

"Mẹ kiếp..." Lính canh chưa dứt lời thì âm thanh trên biển lại thay đổi, tiếng nôn khan liên tiếp hòa thành một mảnh. Mao Tiểu Nhị kéo Đông Châu, Phong Bình và Tề A Nãi đến lau nước mắt nói: "Hải Châu, người nhà cô nương ở đây cả rồi. C.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t rồi, oán khí đừng nặng quá, ta sẽ giúp cô nương chiếu cố người nhà, cô nương còn điều gì chưa yên lòng cứ nói ra đi."

"Huynh mới c.h.ế.t ấy."

Đông Châu phỉ nhổ hắn.

Tề A Nãi cũng nổi da gà, bà nhìn chằm chằm mặt biển run giọng hỏi:

"Hải Châu à, con đang làm cái trò gì thế?"

"Không phải bọn con phát ra tiếng đâu, là cá voi sát thủ, là cá voi đen đấy. Chúng nó biết bắt chước tiếng người, còn biết bắt chước tiếng kèn xô na nữa."

Tề lão tam hét lớn.

Trên bến tàu lại thắp thêm bốn ngọn đuốc, người đi bắt hải sản đều chạy tới xem. Thuyền lớn từ từ tiến vào vịnh, lính canh trên bờ giơ đao sẵn sàng đón địch.

Hải Châu cạn lời, nàng thả neo rồi nhảy lên bờ trước.

"Á!"

Người trên bờ sợ hãi run rẩy, lùi lại phía sau.

"Ta là người sống." Nàng quay ra biển hét: "Đừng kêu nữa."

Cá voi sát thủ đâu thèm nghe nàng mà cứ tiếp tục kêu, chúng thậm chí còn ghé sát vào xem người trên bến tàu.

Đông Châu đ.á.n.h bạo đi tới, nước mắt trên mặt còn chưa khô, sờ thấy tay Hải Châu ấm nóng lại òa khóc to hơn:

"Tay tỷ tỷ nóng này, tỷ ấy chưa c.h.ế.t."

Tề lão tam thả neo xong đi tới, giải thích:

"Còn nhớ hôm qua ngư dân gặp cá voi ăn xin không? Hôm nay chúng ta cũng gặp đấy. Chúng nó đến cầu cứu, lưỡi bị gai xương đ.â.m vào. Vì thế mà chậm trễ thời gian về muộn, chúng nó đưa chúng ta về tận đây đấy."

Như để phụ họa lời hắn, trên biển lại vang lên hai tiếng nôn khan.

Mặt biển tối đen như mực, có trừng mắt lòi cũng chẳng thấy gì trên biển. Những người khác nửa tin nửa ngờ xác nhận Hải Châu và Tề lão tam là người sống liền thả họ về.

Sao trời lặn xuống, một đêm lại trôi qua.

Sáng sớm tinh mơ Hải Châu và Tề lão tam dẫn cả nhà nôn nóng ra bến tàu. Hầu phu nhân cũng rất hứng thú dắt Trường Mệnh đi theo. Thủy triều chưa rút, bến tàu đã vây kín người. Những người đi bắt hải sản đêm qua đều nghe thấy tiếng động, sáng nay cơm sáng cũng không kịp ăn đã chạy ra xem.

"Hải Châu đến rồi."

Không biết ai hô lên một tiếng, đám đông chen chúc trên bến tàu nhường ra một con đường.

"Cá voi sát thủ còn ở đó không?"

Hải Châu hỏi.

"Không thấy, cũng không nghe thấy tiếng gì."

"Cô nương gọi thử xem, biết đâu nó trốn dưới biển."

"Đúng đúng đúng, cô nương gọi thử xem."

"Cô nương gọi nó là cá voi sát thủ à? Sao lại đặt cái tên này? Nhưng nghe oai phong hơn cá voi đen thật."

Mọi người nhao nhao hỏi.

Ngư dân tuy đời đời sống ở ven biển nhưng sinh vật dưới biển họ cũng không biết hết, gặp con nào lạ hoắc thì tự tiện đặt cho cái tên thôi.

"Vì hổ là chúa sơn lâm, cá voi đen là bá chủ đại dương nên ta gọi nó là cá voi sát thủ."

Hải Châu thuận miệng trả lời. Nàng xuyên qua đám đông đi đến bờ biển, mặt biển phẳng lặng không thấy bóng dáng cá voi sát thủ đâu.

"Đêm qua chúng nó đi lúc nào thế?" Nàng hỏi Mao Tiểu Nhị. Nghĩ đến những lời hắn kêu khóc tối qua buồn cười hỏi: "Giờ không nghi ngờ ta là ma nữa chứ?"

Mao Tiểu Nhị chắp tay xin tha, bảo nàng đừng nhắc lại nữa mất mặt c.h.ế.t đi được.

"Các người đi chưa được một chén trà thì trên biển im bặt, chắc là đi luôn lúc đó rồi." Đỗ Tiểu Ngũ đến bắt chuyện còn bán tín bán nghi hỏi: "Cá voi đen biết thổi kèn xô na thật á?"

Hải Châu gật đầu. Nếu đàn cá voi sát thủ đã đi rồi, nàng vẫy tay gọi Tề lão tam tranh thủ lúc thủy triều chưa rút lái thuyền xuất phát.

"Hải Châu, đợi một lát, lát nữa chúng ta đi cùng nhau." Ngư dân đứng bên vịnh lên tiếng, hắn nhìn ra biển nói: "Ta cũng tò mò muốn xem con cá voi đen biết thổi kèn xô na."

--