Huy nắm chặt ngọn lửa trong tay, cảm nhận sức mạnh chảy qua từng tế bào trong cơ thể. Ánh sáng bừng lên, nhưng anh biết rằng điều đó không đủ để đối phó với những thực thể hắc ám đang rình rập. Quân đứng cạnh bên, tay nắm chặt, tạo ra một lực trường bảo vệ quanh nhóm. Họ đã chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện hữu.
“Chúng ta không thể để họ lấn át,” Quân nói, ánh mắt anh dõi về phía những bóng đen đang tiến gần. “Sức mạnh của chúng ta phải được sử dụng đúng cách.”
“Đúng vậy,” Thảo đồng tình, giọng cô nhẹ nhưng chắc chắn. “Chúng ta phải phối hợp nhịp nhàng hơn.”
“Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách,” Huy nhấn mạnh. “Lần này cũng không phải là ngoại lệ.”
Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên, và từ bóng tối, một thực thể khổng lồ xuất hiện, tỏa ra sức mạnh tàn bạo. Đó là Lý Văn Thạch, kẻ thù không đội trời chung của họ. Hắn cười lạnh, đôi mắt xanh lá như ánh đèn ma quái.
“Các người nghĩ mình có thể ngăn cản ta sao?” Thạch nói, giọng điệu đầy khinh thường. “Sức mạnh của các ngươi chỉ là trò đùa so với những gì ta sở hữu.”
“Đừng xem thường chúng tôi!” Huy quát, ánh lửa trong tay bùng cháy mạnh mẽ hơn. “Chúng tôi không sợ ngươi!”
Thạch khẽ nhếch mép. “Thật thú vị. Hãy cho ta thấy điều đó.”
Hắn vung tay, và những quả cầu năng lượng vũ trụ bắt đầu bay về phía nhóm bạn. Quân lập tức tạo ra một lớp bảo vệ, nhưng sức mạnh của những quả cầu đó rất lớn, khiến anh phải tập trung tối đa.
“Chúng ta cần tấn công!” Huy hô lên. “Quân, hãy giữ thế phòng thủ. Thảo, tìm điểm yếu của hắn!”
“Được!” Thảo gật đầu, nhắm mắt lại. Cô cảm nhận những cảm xúc xung quanh, cố gắng tìm ra kế hoạch.
“Ánh sáng!” Hòa hét lên, và ánh sáng từ bàn tay cô tỏa ra, tạo ra một ảo ảnh khiến Thạch lúng túng. “Bây giờ!”
Huy dồn hết sức mạnh vào ngọn lửa, phóng về phía Thạch. “Ngọn Lửa Vũ Trụ!”
Ánh lửa lao vút, chạm vào cơ thể Thạch. Hắn chao đảo, nhưng chỉ một giây sau, hắn đứng vững lại. “Ngươi thật sự nghĩ rằng điều đó có thể làm ta bị thương?”
“Không chỉ vậy đâu!” Quân nói, lao vào tấn công. Anh sử dụng sức mạnh siêu nhiên của mình để tạo ra một cú đấm mạnh mẽ vào Thạch.
Nhưng Thạch nhanh chóng phản công. Hắn vung tay, và một luồng năng lượng đánh bay Quân ra xa. Huy cảm thấy lo lắng, nhưng không thể để nỗi sợ hãi chi phối. Anh quay sang Thảo. “Cô có thấy gì không?”
“Có,” Thảo thở hổn hển. “Hắn đang chuẩn bị một đòn tấn công lớn hơn. Chúng ta phải tấn công đồng loạt!”
“Được!” Huy và Hòa đồng thanh. Họ tập trung lại, tạo thành một vòng tròn, sức mạnh hòa quyện vào nhau. Ánh lửa từ Huy, ánh sáng từ Hòa, và sức mạnh từ Quân tạo thành một luồng năng lượng mạnh mẽ.
“Bây giờ!” Huy hét lên. Họ đồng loạt phóng sức mạnh về phía Thạch. Một vụ nổ lớn xảy ra, ánh sáng chói lòa làm chói mắt cả bọn.
Thạch gầm lên, nhưng ngay lập tức, bóng tối xung quanh hắn tràn ra, tạo thành một lớp bảo vệ. Hắn vẫn đứng vững, nhưng Huy có thể thấy hắn đã bắt đầu mất bình tĩnh.“Chúng ta không thể dừng lại!” Huy nói. “Tiếp tục!”
“Lửa!” Huy quát, phóng thêm một ngọn lửa nữa. Nhưng lần này, Thạch đã sẵn sàng. Hắn vung tay, và ánh lửa của Huy bị tắt ngúm trong bóng tối.
“Thật đáng thất vọng,” Thạch nói, giọng điệu đầy chế nhạo. “Các người không có hy vọng nào đâu.”
“Đừng để hắn khiến chúng ta nản lòng!” Quân nói. “Chúng ta cần một kế hoạch mới.”
“Đúng,” Thảo thở hổn hển. “Chúng ta phải tìm ra cách khác để đánh bại hắn.”
Huy cảm thấy áp lực dồn nén. Anh không thể thất bại. “Chúng ta cần phải tạo ra một sức mạnh vượt trội hơn. Hãy kết hợp sức mạnh của chúng ta một lần nữa!”
“Đúng! Chúng ta có thể làm được!” Hòa nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Hãy để tình bạn dẫn lối cho chúng ta!”
Huy gật đầu. “Tập trung vào cảm xúc của mình, hãy để nó dẫn lối!”
Họ bắt đầu tập trung, sức mạnh từ mỗi người hòa quyện lại, tạo ra một luồng năng lượng vũ trụ mạnh mẽ. Huy cảm thấy sức mạnh dâng trào, như một ngọn lửa không thể dập tắt.
“Bây giờ!” Huy hét lên, và cả nhóm cùng nhau phóng sức mạnh về phía Thạch. Ánh sáng từ ngọn lửa và ánh sáng của Hòa hòa quyện, tạo thành một luồng sáng rực rỡ, xuyên thấu bóng tối.
Thạch gầm lên, nhưng lần này hắn không thể đứng vững. Hắn lùi lại, ánh mắt hoảng loạn. “Không… không thể nào!”
“Đúng vậy, chúng ta có thể!” Huy quát. Một sức mạnh mới bùng nổ, làm rung chuyển cả không gian. Ánh sáng bao trùm lấy Thạch, và hắn bắt đầu tan biến.
Nhưng ngay lúc đó, Huy cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo. “Cẩn thận!” anh hét lên, nhưng đã quá muộn. Một bóng đen khác xuất hiện, Đặng Ngọc Mai, với nụ cười đắc thắng trên môi.
“Các người thật ngây thơ,” Mai nói, giọng điệu đầy tự mãn. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.”
Huy cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. “Không… không thể nào!”
“Chúng ta phải chuẩn bị!” Quân hô lớn, nhưng ánh sáng từ họ đã bắt đầu yếu đi. Họ không thể để Mai chiếm ưu thế.
“Chúng ta không thể để cô ta lừa gạt!” Huy hét lên. “Cùng nhau, chúng ta có thể vượt qua bất cứ điều gì!”
“Đúng vậy!” Thảo gật đầu, ánh mắt cô bừng sáng. “Chúng ta phải chiến đấu đến cùng!”
“Cùng nhau!” Hòa nói, và cả nhóm đồng thanh hô lớn. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến mới, nhưng Huy biết rằng những thử thách lớn hơn vẫn đang chờ đợi ở phía trước.