Ngọn Lửa Trong Đêm

Chương 6: Sát Thủ Bóng Tối

Lâm Thiên Huy dẫn đầu nhóm của mình qua những con đường chật hẹp của khu rừng âm u. Mùi ẩm ướt hòa quyện với không khí lạnh lẽo, khiến lòng anh thêm nặng trĩu. Đằng sau họ, tiếng bước chân dồn dập vang vọng, như một lời nhắc nhở rằng Lãnh Nguyệt đang ở rất gần. Cô ta, một phù thủy băng tàn nhẫn, không chỉ sở hữu sức mạnh khủng khiếp mà còn đầy mưu mô.

“Chúng ta phải nhanh lên,” Đường Thanh Vân nói, ánh mắt lo lắng. Cô vừa dùng phép thuật để tạo ra một lớp bảo vệ mỏng manh xung quanh nhóm. “Nếu cô ta tìm thấy chúng ta, sẽ rất nguy hiểm.”

“Mọi người, hãy giữ vững tinh thần!” Đoàn Kiếm Tâm lên tiếng, giọng nói nghiêm túc. “Chúng ta đã chuẩn bị cho tình huống này từ lâu rồi.”

Phùng Huyền, với vẻ mặt đầy quyết tâm, gật đầu. “Chúng ta không thể để cô ta tiếp cận được. Nếu Lãnh Nguyệt biết được kế hoạch của Vương Thiên Đạo, mọi thứ sẽ chấm dứt.”

“Chúng ta cần phải tìm một nơi ẩn náu,” Thiên Huy nói, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chỉ cần chúng ta có đủ thời gian để tổ chức lại, chúng ta sẽ có cơ hội.”

Cả nhóm dừng lại bên một gốc cây lớn, nơi những tán lá dày đặc che chắn ánh sáng. Thiên Huy cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. Anh nhìn về phía xa, nơi những tiếng động lạ vang lên. “Cô ta đang đến gần,” anh thì thầm.

Đường Thanh Vân nắm chặt tay, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Chúng ta cần một kế hoạch. Nếu cô ta phát hiện ra chúng ta, chúng ta sẽ không có cơ hội nào để chạy trốn.”

“Đúng vậy,” Kiếm Tâm đồng ý. “Nếu chúng ta tách ra, có thể sẽ dễ dàng hơn để đánh lạc hướng cô ta.”

“Nhưng liệu chúng ta có thể liên lạc với nhau không?” Huyền lo lắng. “Nếu một trong chúng ta bị phát hiện…”

“Chúng ta sẽ dùng tín hiệu,” Thiên Huy đáp, ánh mắt kiên định. “Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy phát ra một tiếng kêu. Tôi sẽ đến ngay.”

Khi kế hoạch được vạch ra, bỗng nhiên, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo tiếng cười lạnh lùng của Lãnh Nguyệt. “Thú vị thật,” giọng nói của cô ta vang lên như một tiếng thì thầm trong đêm. “Các ngươi nghĩ rằng có thể trốn thoát khỏi ta sao?”

Thiên Huy nắm chặt tay, lửa trong lòng anh bùng cháy. “Chúng ta sẽ không để cô ta chiếm ưu thế,” anh nói, giọng đầy quyết tâm. “Hãy chuẩn bị!”

Nhóm của Thiên Huy nhanh chóng tách ra. Trong bóng tối, họ lẩn tránh những ánh mắt của Lãnh Nguyệt. Cô ta như một bóng ma, không ngừng tìm kiếm dấu vết của họ. Thiên Huy cảm nhận được sức mạnh băng giá đang lan tỏa trong không khí, như một cơn bão tuyết đang dần hình thành.

Khi họ tách ra, Thiên Huy và Huyền đứng bên nhau, trong khi Kiếm Tâm và Thanh Vân đã đi về hướng khác. Thiên Huy cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng Huyền. “Cô không cần phải sợ,” anh nói, cố gắng an ủi. “Chúng ta sẽ vượt qua được.”

“Nhưng nếu cô ta phát hiện ra…” Huyền không dám nói tiếp. Cô biết rằng sức mạnh của Lãnh Nguyệt có thể tàn phá mọi thứ.

“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Thiên Huy khẳng định. “Chúng ta sẽ chiến đấu.”Bầu không khí căng thẳng dần dần lấp đầy không gian xung quanh. Thiên Huy cảm nhận được sự hiện diện của Lãnh Nguyệt đang gần kề. Anh quay lại nhìn Huyền, ánh mắt anh sáng lên. “Hãy tin tưởng vào sức mạnh của mình. Chúng ta là người sói, chúng ta không bao giờ bỏ cuộc.”

“Vâng,” Huyền gật đầu, quyết tâm trở lại.

Bất ngờ, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Từ phía xa, Lãnh Nguyệt xuất hiện, ánh mắt xanh thẳm như băng giá. Cô ta đứng đó, một hình ảnh đầy quyền lực, với một nụ cười lạnh lẽo trên môi. “Các ngươi nghĩ rằng có thể thoát khỏi tay ta sao?” cô ta hỏi, giọng điệu chế giễu.

“Chúng ta sẽ không để cô ta chiếm ưu thế,” Thiên Huy nói, lòng đầy quyết tâm. “Hãy chuẩn bị!”

Lãnh Nguyệt chỉ tay về phía họ, và ngay lập tức, một cơn bão tuyết ập đến, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi. Thiên Huy cảm nhận được sức mạnh băng giá đang áp đảo, nhưng lửa trong lòng anh không tắt. “Chúng ta không thể lùi bước!” anh hô lớn.

Huyền gật đầu, sức mạnh của cây cỏ trong lòng cô trỗi dậy. “Tôi sẽ giúp anh!” Cô giơ tay, tạo ra những chồi non vươn lên từ mặt đất, chống lại cơn bão.

Lãnh Nguyệt cười khinh bỉ. “Chúng ta sẽ xem ai là kẻ mạnh hơn!”

Cơn bão tuyết càng lúc càng dữ dội, nhưng sức mạnh của Thiên Huy và Huyền không hề nhụt chí. Họ đứng vững, quyết tâm không để Lãnh Nguyệt chiến thắng.

“Chúng ta phải đánh bại cô ta!” Thiên Huy hét lên, lửa từ tay anh bùng cháy, làm sáng cả không gian tối tăm. Ánh sáng từ ngọn lửa như một tia hy vọng giữa cơn bão tuyết.

Nhưng Lãnh Nguyệt không dễ dàng gì bị đánh bại. Cô ta nâng tay, và những bông tuyết biến thành những mũi dao sắc lạnh, bay về phía họ. Thiên Huy vội vàng tạo ra một tấm chắn lửa, nhưng sức mạnh của Lãnh Nguyệt vẫn khiến anh cảm thấy chao đảo.

“Chúng ta không thể giữ thế này mãi!” Huyền thở gấp. “Cần có một kế hoạch khác!”

“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận cô ta,” Thiên Huy đáp, ánh mắt quyết tâm. “Nếu chúng ta có thể chạm vào cô ta, có thể sẽ có cách để đánh bại.”

Lãnh Nguyệt nhận ra sự kết hợp của họ và cười nhạo. “Các ngươi nghĩ rằng có thể thắng được ta? Hãy chuẩn bị cho sự kết thúc!”

Bầu không khí trở nên ngột ngạt, Thiên Huy cảm thấy sức mạnh của mình đang bị áp đảo. Nhưng trong lòng anh, ngọn lửa không bao giờ tắt. Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ những người mình yêu thương.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Thiên Huy hét lên, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ đứng lên và chiến đấu!”

Và trong khoảnh khắc đó, cả nhóm đều nhận ra rằng, dù có bị dồn vào chân tường, họ sẽ không bao giờ từ bỏ hy vọng. Cuộc chiến với Lãnh Nguyệt chỉ mới bắt đầu, và ánh sáng từ ngọn lửa trong lòng họ sẽ không bao giờ tắt.

truyenfull,truyenfull vn